Gửi bài:

Chương 184: Có sớm

"Xin lỗi, tôi không giúp được cô chuyện thế này đâu..." Trang Noãn Thần nói rất khó khăn, vừa phải đè nén xót xa với Cố Mặc, vừa phải đè nén sự mè nheo xấu xa của Giang Mạc Viễn ở phía sau, trong gương, thân hình cao lớn của anh bao lấy cô, bàn tay cũng không an phận mà lần mò đến trước ngực cô, tinh tế phác họa đường cong mê hoặc.

"Loại chuyện này chỉ có thể dựa vào bản thân cô thôi." Cô né tránh bàn tay xấu xa của Giang Mạc Viễn, khẽ nói.

"Noãn Thần..."

"Khuya rồi, tôi muốn đi ngủ." Trang Noãn Thần rất sợ rầy rà nên vội vàng cúp máy.

Bỗng chốc, Giang Mạc Viễn há miệng ngậm lấy vành tai của cô, nhẹ nhàng mút vào, khàn khàn hỏi, "Điện thoại của ai vậy?"

Trang Noãn Thần nắm chặt điện thoại, quay đầu né tránh sự xâm phạm của anh, qua loa đáp, "Đồng nghiệp."

Bên tai là tiếng cười trầm thấp của anh, anh cũng chẳng hỏi nhiều, bàn tay tham lam vói vào trong áo ngủ của cô, lòng bàn tay hơi chai sần ma sát với da thịt mềm mại dưới lớp áo ngủ.

"Đừng quậy nữa." Trang Noãn Thần đẩy anh ra, đứng dậy.

Chỉ tiếc, người đàn ông kia đưa tay kéo cô vào lòng, bật cười ôn nhuận, "Làm vậy vào buổi tối mà gọi là quậy à?"

"Em có chuyện nghiêm túc muốn hỏi anh đây." Trang Noãn Thần đẩy anh ra.

Giang Mạc Viễn không hề có ý định buông tha cô, dồn cô đến mép bàn đầu giường, hai tay trực tiếp đặt hai bên sườn, Trang Noãn Thần bị nhốt vào trong phạm vi của anh, "Nói." Thân người anh tiếp tục chồm tới, đôi môi gợi cảm kề sát vào cổ cô, chậm rãi trượt xuống, hôn dọc theo áo ngủ đến xương quai xanh của cô.

Đôi môi nóng rẫy của anh càng khiến cô kinh hãi, đưa tay định đẩy anh sang một bên lại bị anh kiềm chặt hơn, cơ thể cơ chỉ có thể liên tục lùi về sau, toàn thân nhanh chóng ngửa lên mặt bàn, anh lại càng áp sát, lấy một tay đặt lên đùi cô, từ từ di chuyển lên trên...

"Anh như vậy thì em nói thế nào được?" Cô ngửa đầu.

"Vậy thì đừng nói..." Giang Mạc Viễn đang vùi đầu vào giữa nơi đẫy đà của cô, tiếng nói càng thô trọng.

Phần áo ngủ trước ngực Trang Noãn Thần lộn xộn không chịu nổi, từng khoảng lớn 'phong cảnh' trước ngực bị lộ ra ngoài, làm cho ánh mắt anh càng thêm tối lại, há miệng ngậm vào hơn phân nửa chỗ đẫy đà kia, sau đó chậm rãi hút vào, tiếp tục day day đỉnh hồng trên đó, từ từ mút lấy.

"Đừng..." Toàn thân Trang Noãn Thần run rẩy, thắt lưng tì vào cạnh bàn sắp gãy, "Định nói với anh chuyện của Mạnh Khiếu."

"Mạnh Khiếu làm sao?" Giang Mạc Viễn nghe xong cũng không định buông tha, trái lại bàn tay càng thêm không an phận.

Trang Noãn Thần thở hổn hển, ngăn tay anh lại, "Mạnh Khiếu và Hạ Lữ hiện giờ hình như đang cãi nhau."

"Đâu có liên quan gì đến anh nhỉ?" Giang Mạc Viễn cười cười, một tay khác giữ lấy hai cổ tay cô.

"Giang Mạc Viễn... Anh ta là bạn anh, chí ít anh nên quan tâm một chút chứ." Hơi thở của cô gấp gáp.

"Bạn bè thì dùng thời gian ban ngày để quan tâm, còn buổi tối anh chỉ muốn quan tâm bà xã anh thôi." Giang Mạc Viễn cười xấu xa, hai tay ôm trọn lấy cô, hôn nhẹ lên phần gáy mềm mịn, rồi lại cắn vào vành tai cô.

Trang Noãn Thần nhìn đáy mắt đen tối tràn đầy dục vọng của anh, lồng ngực dâng lên rung động pha lẫn một chút ấm ức cùng không phục, thân thể nhỏ nhắn bị anh giam vào lòng, rõ ràng thấy được hình dáng cao lớn bên dưới lớp khăn tắm, dã thú ngang tàng tao nhã kia đang dần thức tỉnh.

Giang Mạc Viễn thân mật hôn lên trán cô, bỗng dưng đưa tay ôm cô đặt lên mặt bàn, ngón trỏ thon dài khẽ chạm vào đôi môi ngọt ngào như thạch trái cây của cô, đùa giỡn chiếc lưỡi hồng đào bên trong, một tay thăm dò vào mặt trong bắp đùi quen thuộc, nhẹ nhàng vuốt ve.

Cô không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nhìn anh.

Anh vẫn chìm đắm vào vẻ đẹp của cô, bàn tay dứt khoát giật mở lớp áo ngủ, khiến thân thể mềm mại của cô bại lộ trước mặt anh. Đầu anh chôn vào cổ cô, quyến luyến hít vào hương thơm của cô, làn da cô phát sáng theo sự mơn trớn của bàn tay anh. Đôi môi nóng rực bỗng nhiên phủ xuống, làm cô không kịp né tránh, lập tức hôn sâu, môi lưỡi dây dưa.

Lần này Trang Noãn Thần rất lém, cô ngửa đầu, sóng tình theo tiếng thở nhẹ bật ra giữa miệng.

"Noãn Noãn..." Anh quấn lấy môi lưỡi cô, bị hành động ngoan ngoãn phối hợp khác thường của cô làm cho chấn động.

Giang Mạc Viễn hôn rất có kỹ xảo, làm người ta không thoát được khỏi làn môi ma mị của anh, đôi môi đỏ mọng non mềm trước sau bị anh mạnh mẽ mút vào và quấn lấy. Trang Noãn Thần nhẹ nhàng rên rỉ, đưa tay choàng qua gáy anh, lần đầu tiên chủ động to gan đến thế.

Trong mắt Giang Mạc Viễn nổi lên kích động, thấy Trang Noãn Thần như con chim nhỏ nép vào người mặc anh chiếm đoạt, trong lòng bỗng dưng dâng trào cảm xúc rất mãnh liệt, môi anh không ôn hòa như ban đầu nữa, mà bá đạo, nóng cháy, thôn tính đùa bỡn chiếc lưỡi thơm tho của cô không chút kiêng kể, quấy phá mạch suy nghĩ của cô.

"Mạc Viễn..." Tiếng ưm nhu nhuận của Trang Noãn Thần chìm lỉm trong miệng Giang Mạc Viễn, tay anh vuốt ve giữa hai chân cô.

Trang Noãn Thần càng nhu nhuận hơn, bàn tay nhỏ bé cũng nhẹ nhàng vẽ vòng lên vòm ngực rắn chắn của anh.

"Gọi lại tên anh." Giang Mạc Viễn ngắm cô, đáy mắt ẩn chứa tình cảm sâu đậm.

Cô bỗng nhiên nhếch môi cười, "Mạc Viễn à..." Ngoan ngoãn như thế, mái tóc cô buông xõa dưới lớp áo ngủ màu trắng, đôi mắt vừa đen vừa to, ngây thơ như đầm nước trong vắt vào thu, quyến rũ lại đa tình, chiếc mũi ngọc thanh tú, đôi môi đỏ mọng đẹp xinh, đường nét gương mặt hài hòa mềm mại.

Cánh tay như ngó sen, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đặt lên ngực anh, như là xấu hổ khe khẽ mơn trớn, dịu dàng nắm chặt chiếc eo nhỏ nhắn như dệt của cô, làm người khác có một loại mỹ cảm mềm mại vô ngần, chiếc bụng phẳng mà đàn hồi, đôi chân ngọc thon thả, thẳng tắp mà cân đối, đường cong nhu mỹ, hệt như một nàng tiên.

Niềm hạnh phúc khó tả tràn đầy trong lòng, Giang Mạc Viễn không khống chế được nữa mà đè cô xuống, nhốt cô giữa anh cùng mặt bàn, bàn tay chống đỡ dưới lưng cô hơi dùng sức, mang cô càng lúc càng áp sát anh, để cho sự mềm mại của cô dán chặt không rời vào anh.

Cúi đầu, Giang Mạc Viễn hôn cô ngấu nghiến, chiếm đoạt môi cô, trêu đùa đầu lưỡi đinh hương của cô.

"Ưm... đợi đã..." Còn chưa nói xong, cô lại bị anh bá đạo chiếm cứ đôi môi.

"Anh chỉ hận không thể hung hăng muốn em, bảo anh từ từ là không thể được." Sự chủ động của cô như thiêu đốt đáy mắt Giang Mạc Viễn, không ngừng lóe lên ánh sáng lửa dục rạng rỡ. Bây giờ mặc dù đã áp chặt vào cơ thể cô, cũng không đủ để thỏa mãn ham muốn của anh. Đột nhiên nhấc cằm cô lên, anh càng khiến cô ngửa đầu gần sát anh hơn.

"Ưm..." Sự tấn công mãnh liệt của anh làm cô không nhịn được mà ưm thành tiếng.

Tiếng thở gấp của cô càng khiêu khích dục vọng của anh, bàn tay anh mặc sức chu du khắp da thịt cô, phủ lên nơi đẫy đà của cô, mặc sức hưởng thụ thứ xúc cảm mịn màng non mềm, ngón tay xấu xa hết đùa bỡn lại nắn bóp, dỗ dành nó nở rộ vì anh.

"Hôn anh đi!" Giọng mệnh lệnh của Giang Mạc Viễn trầm thấp khàn đục, lại mạnh mẽ cắn mút cánh môi cô, cuồng nhiệt đòi hỏi sự đáp trả từ phía cô.

Ngực Trang Noãn Thần va chạm mạnh, lại đáp trả anh một cách không hề do dự, cô cạy mở môi răng anh, chốc chốc lại mút, chốc chốc lại liếm rồi vân vê, khiêu khích cảm quan nam tính của anh.

Hô hấp Giang Mạc Viễn nháy mắt trở nên dồn dập nóng cháy không gì sánh được, đôi mắt nóng rực dán chặt vào khuôn mặt nhu mì hấp dẫn của Trang Noãn Thần, "Em đúng là yêu tinh..." Anh khen ngợi bằng chất giọng trầm khàn của mình.

Cô lại giương đôi mắt quyến rũ để nhìn anh.

Chỉ cần liếc mắt một cái đã dễ dàng nhận thấy tinh thần của Giang Mạc Viễn bị đốt cháy thành tro tàn, dục vọng khao khát chạy tán loạn khiến toàn bộ huyết mạch căng rộng, mỗi một hơi thở của cô như thứ độc dược trí mạng, mỗi một lần cọ sát đều khiến bầu nhiệt huyết phần bụng dưới của anh thét gào.

Đôi môi nóng cháy lần nữa mạnh mẽ cướp bóc hương thơm của cô.

Trang Noãn Thần không thể kìm hãm tiếng ngâm yêu kiều thích thú bên tai anh, rõ ràng cảm nhận được sự rung động dồn dập cùng khí chất mạnh mẽ chí cực ngày càng nồng đậm của anh, kéo theo tim cô cuồng loạn, mặt nóng rần, cơ thể dần nóng lên, kích tình quen thuộc mênh mông không ngừng khuấy đảo trong người, ánh mắt long lanh đê mê giờ phút này càng thêm mông lung.

"Noãn Noãn, sinh cho anh một đứa con..." Khuôn mặt đẹp trai không tì vết của Giang Mạc Viễn kề sát vào cô, thì thầm.

Ngực Trang Noãn Thần căng tức, trong mắt anh chỉ còn lại sự ngượng ngùng của cô, cúi đầu hôn lên môi cô lần nữa, lúc này đây, như quý trọng báu vật của thế gian.

Anh dịu dàng như thế khiến toàn thân cô mềm nhũn, sự âu yếm nhẹ nhàng khiến cho toàn bộ quan niệm phẩm hạnh cùng rụt rè trở nên mờ mịt, toàn thân như bay bổng, như say giữa sự mơn trớn mềm mại như nhung của anh. Nụ hôn của anh bức ép cô bật ra tiếng rên rỉ vui thích, cả người giống như có ngọn lửa thiêu đốt, làm cô không ngừng ngọ nguậy thân thể.

"Đừng như vậy mà... Em không chịu nổi nữa... Mạc Viễn à..." Cô thì thầm gọi khẽ tên anh, hệt như con thú nhỏ khiến người khác yêu thương.

Tiếng gọi thấm tận vào xương tủy của Giang Mạc Viễn, toàn thân anh như tê dại.

Anh hơi nghiêng người, xấu xa kéo tay cô qua, "Tự em làm đi."

Sự ngang tàng cương cứng nam tính đã sớm thức tỉnh trong lòng bàn tay cô.

Trái tim Trang Noãn Thần đập mạnh, "Em, em không..."

"Đơn giản lắm..." Giang Mạc Viễn cắn mút dái tai đã sớm đỏ lên vì nóng, tình cảm dỗ dành cô, nhẹ nhàng dẫn dắt.

Trang Noãn Thần cắn môi, đỏ mặt làm theo chỉ dẫn của anh, cầm trọn lấy vật ngang tàng ấy, từ từ cọ xát.

"Noãn Noãn, tay em mềm mại đến chết người ta..." Giang Mạc Viễn tì trán anh lên trán cô, bật ra hơi thở nồng nặc kiềm nén.

Cô chợt thấy xấu hổ.

"Noãn Noãn, tự cởi quần lót của em ngồi lên đi, anh muốn đi vào cơ thể em..." Giang Mạc Viễn dùng một giọng nói trầm thấp dụ hoặc ra lệnh, tựa như thôi miên, thôi miên cô đánh mất lý trí yếu mềm.

Trang Noãn Thần chủ động dán chặt cơ thể vào anh, ở bên tai anh nhõng nhẽo nói, "Mạc Viễn à, em khó chịu lắm rồi..."

"Bây giờ cho em ngay." Giang Mạc Viễn đã sớm không khống chế được nữa, bị cô làm nũng như vậy, toàn bộ thể xác và tinh thần tràn khó mà kiềm chế nổi, không thể nào ngăn cản lửa dục thêm nữa, ngang nhiên phóng ra vật to lớn kia, mạnh mẽ kéo qua eo cô, vừa định kéo quần cô xuống...

"Anh hiểu lầm rồi." Trang Noãn Thần lại bất ngờ đẩy anh ra, nhìn anh, mỉm cười nhàn nhã.

Giang Mạc Viễn sững sờ.

"Ngại quá à, em nói khó chịu là bởi vì..." Trang Noãn Thần bình tĩnh mặc áo ngủ vào, nhìn thẳng vào đáy mắt đen tối của anh, kề sát bên tai anh thì thầm, "Hôm nay là ngày thứ hai em đến tháng, đau lưng lắm luôn, đương nhiên phải khó chịu rồi."

Giang Mạc Viễn dùng vẻ mặt khó tin để nhìn cô, hồi lâu mới nhận ra, toàn thân vẫn còn chìm đắm trong phấn khích cùng dục vọng ban nãy, thì đã thấy cô mặc xong áo ngủ đứng lên, kinh ngạc nói, "Anh nhớ rõ chu kỳ kinh nguyệt của em không phải là hôm nay." Anh nhớ rất rõ, hôm nay là ngày nguy hiểm của cô.

Trang Noãn Thần cười càng sáng lạn, cố tình cắn môi rồi nói, "Thật có lỗi, do áp lực công việc quá lớn, nên em bị sớm."

Mục lục
Ngày đăng: 01/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục