Gửi bài:

Chương 240: Tại sao lại giấu anh?

Giang Mạc Viễn lắc đầu, cả người dựa vào sô pha, lại bất đắc dĩ phản đối: "Sô pha nhỏ quá, có thời gian anh dẫn em đi mua cái lớn hơn." Anh tứ chi thừa thải, ngồi sô pha này có chút tội nghiệp.

"Ừm..." Cô làm gì có tâm trạng nghĩ đến sô pha? Lơ đãng đáp lại rồi vào nhà bếp, mở tủ lạnh nhưng nhất thời không biết muốn lấy thứ gì.

Trong phòng khách, Giang Mạc Viễn vốn định mở tờ báo ra đọc, đột nhiên nhớ tới lời nói của Mạnh Khiếu hôm nay thì lại nhìn về phía nhà bếp, gọi, "Noãn Noãn..."

Trang Noãn Thần đóng tủ lạnh, hai tay trống trơn đi về phía anh.

"Kết quả kiểm tra đều đã có, sức đề kháng của em quá kém, về sau phải chú ý nhiều hơn."

"Ừ, em biết rồi." Cắn môi, cô mỉm cười.

"Không phải lấy đồ à? Muốn ăn gì?" Giang Mạc Viễn cười cô đãng trí.

Trang Noãn Thần nghĩ nghĩ, lại thẫn thờ vào bếp.

"À đúng rồi, em uống hết lọ vitamin đó chưa?" Sau lưng, Giang Mạc Viễn bất ngờ hỏi.

Bước chân đột ngột dừng lại, mắt cô cũng theo đó mà kinh hãi, ngón tay bất giác nắm chặt, có chút hoảng loạn, thật lâu sau, cô quay đầu nhìn anh, cố gắng nói, "Vi, ta, min à..." Đang cố nhớ đến vitamin gì, suy nghĩ hồi lâu mới nhớ đến chuyện lần đó gặp Mạnh Khiếu, tám phần là Mạnh Khiếu nói chuyện đó với anh.

"Ừ đúng rồi, vitamin." Giang Mạc Viễn ngồi trên sô pha nhìn cô, nhấn mạnh lại.

"Cái đó... uống, uống hết rồi." Cô lại có thể lắp bắp, có lẽ do chột dạ, đối diện ánh mắt anh cũng không được tự nhiên.

Giang Mạc Viễn khó hiểu phản ứng của cô, nụ cười hơi thu lại, duỗi tay về phía cô, "Lấy lọ thuốc ra anh xem thử."

"Hả? Anh muốn xem lọ thuốc làm gì?" Cô sợ hãi thốt lên.

Phản ứng của cô quá rõ để Giang Mạc Viễn nghi ngờ, anh híp mắt, nhìn chằm chằm cô như muốn nhìn thấu tâm tư cô, giọng nói tuy lạnh nhạt, nhưng cẩn thận phân tính có thể phát hiện ra ý đồ bóng gió trong đó, "Mạnh Khiếu giới thiệu một loại vitamin mới cho anh, anh thấy lọ em mua không phải hiệu anh ta nói."

"Hả..." Làm sao sánh được với Giang Mạc Viễn đa mưu túc trí, Trang Noãn Thần còn không đủ luyện đến trình độ mặt không biến sắc tim không loạn, gian nan nuốt nước bọt, cô cười cười xấu hổ, "Lọ vitamin đó đã uống hết lâu rồi... Uống hết rồi thì đương nhiên phải ném lọ đi chứ."

Trái tim đập dồn trong lồng ngực, cô không dám nhìn vào mắt anh, cặp mắt kia như thanh kiếm lợi hại khiến cô không cách gì che giấu tâm tư, nhưng lại không thể không nhìn nó, khôn khéo như Giang Mạc Viễn, chỉ e sắc mặt cô hơi thay đổi thôi cũng sẽ bị anh nhìn thấu, làm sao đây?

"Ờ, ném rồi." Giang Mạc Viễn vẫn ung dung, đột nhiên mỉm cười, "Vậy em nói cho anh biết em uống vitamin hiệu gì? Lần sau anh có thể giúp em đến chỗ Mạnh Khiếu lấy."

"Hiệu đó... Em cũng không nhớ nữa." Nói xong câu này cô chỉ ước gì cắn đứt lưỡi cho rồi, ngốc quá.

Quả nhiên, câu này khiến Giang Mạc Viễn nghi ngờ hơn, "Em uống mà em không nhớ hiệu là sao?"

Trang Noãn Thần thật muốn mở cửa sổ nhảy xuống lầu cho xong. Thở dồn, cố gắng để lý trí quay lại đầu mình, "Em không phải có ý này, thực ra em muốn nói, anh bận rộn như vậy nên không cần quan tâm đến mấy chuyện này đâu, chỉ là vitamin thôi mà, đến lúc đó em trực tiếp đến chỗ Mạnh Khiếu lấy là được, dù sao hiện giờ em cũng thất nghiệp, sao để anh đặc biệt đi một chuyến được."

Giang Mạc Viễn không nói gì, vẫn nhìn cô.

Cô bị anh nhìn có chút bấn loạn, lại cố gắng duy trì nụ cười trên môi, trái tim như chú nai nhỏ nhảy loạn không ngừng, ông trời ơi, đừng nhảy nữa, làm ơn dừng lại đi, căn phòng im ắng quá, cô sợ bị anh nghe thấy tiếng tim đập loạn của mình. Thật lâu sau, anh đột nhiên duỗi tay ra...

"Lại đây."

Trang Noãn Thần ngoan ngoãn bước đến, anh kéo cô ngồi xuống, như thế nhìn chằm chằm cô, tim cô suýt nữa vọt lên cổ họng bật ra ngoài. Hơi thở nóng ấm của anh phả lên đỉnh đầu cô, cô ngột ngạt.

Cánh tay anh vòng qua, cô bị anh nhốt vào lòng, lại nghe tiếng thở dài trên đầu, Giang Mạc Viễn tì cằm lên đầu cô, "Tại sao lại giấu anh?"

Cô giật mình, ngón tay theo đó run rẩy, kế tiếp là khuôn mặt bị anh xoay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, tròng mắt đen tối dọa người, như lỗ đen vũ trụ đủ để hút cô vào.

Ý niệm đầu tiên chính là, tiêu rồi, anh biết chuyện cô gạt anh uống thuốc tránh thai rồi!

Lấy lại tinh thần cũng không cách nào chế ngự trái tim đang run rẩy, theo bản năng liếm bờ môi khô khốc, miệng hé ra, khẩn trương nói, "Em... thực sự không phải cố ý muốn giấu anh..." Cô thực sự không biết phải giải thích với anh thế nào, thực sự cô cũng muốn sinh con, nhưng lần trước chẳng phải bị Sa Lâm làm chậm trễ sao.

Giang Mạc Viễn nhìn cô thật lâu, luôn nhẫn nại đợi cô nói tiếp, nhưng cô lại không biết giải thích làm sao nên lần lữa không thể mở lời. Thấy thế, anh băn khoăn, trong mắt đầy vẻ lo lắng, nhưng nhanh chóng sự lo lắng này được thay bằng nụ cười nhẹ, "Uống vitamin không phải biện pháp tăng cường hệ miễn dịch duy nhất đâu, anh chỉ lo lỡ như em uống nhầm thuốc mà thôi, sau này đừng giấu anh nữa nhé."

Trang Noãn Thần ngạc nhiên, hóa ra anh nói chính là chuyện này...

Gật đầu, đầu cô ong ong, quyết đấu với anh như là một cuộc chiến hao tổn thể lực và trí lực, chỉ vài phút ngắn ngủi cũng đủ làm cô sức cùng lực kiệt, thế nhưng, anh tin sao? Cô không dám tùy tiện phỏng đoán.

"Giúp anh lấy chút gì uống đi, khát rồi." Giang Mạc Viễn mỉm cười.

"Ừm, đợi em một chút." Cô vội vàng đứng lên đi vào bếp.

Trên sô pha, nụ cười bên môi Giang Mạc Viễn bất giác thu lại, ánh mắt nhìn về phía nhà bếp trở nên thâm sâu khó dò...

***

"Mời cô Trang ngồi, chỗ này của tôi hơi bừa bộn, thật có lỗi quá." Lần phỏng vấn này là một công ty nhỏ, vì cuối tuần nên đa số nhân viên đều nghỉ, ông chủ lại tự chủ động phỏng vấn nhân viên.

Công ty này tọa lạc gần Sùng Văn Môn, so với tòa nhà hạng sang của Đức Mã và mấy tầng làm việc mà nói, công ty này quả thực khá nhỏ, còn lộn xộn, chỉ là một tầng trong tòa nhà sáu tầng, trông có vẻ hè nóng đông lạnh, vừa bước vào Trang Noãn Thần tưởng nhầm bản thân bước vào một tòa soạn báo truyền thống có niên đại tám mười năm, khắp nơi đầy mùi giấy mực. Cũng khó trách, lúc trước cô cũng xem lý lịch công ty, ông chủ công ty này khởi nghiệp từ một hội sở sa hoa, rồi đầu tư vào mảng tạp chí, trước mắt tòa soạn này làm cũng có quy mô, sở dĩ cô đồng ý đến đây phỏng vấn là vì nghĩ tòa soạn này sau lưng có công ty quảng cáo hậu thuẫn, ít nhiều gì cũng được xem là một ưu thế.

Chỉ là cô thật không thể ngờ, hoàn cảnh nơi này kém hơn Đức Mã rất nhiều, cái gọi là kém chính là ám chỉ diện tích công ty, ảnh hưởng thị giác đầu tiên.

Ông chủ là người ngoài bốn mươi, nhìn ra được là người tự thân vận động, đầu bù tóc rối, nhưng nói chuyện lại cực kỳ phóng khoáng, rất có khí phách của đàn ông phương bắc. Trang Noãn Thần vừa mới ngồi xuống anh ta đã chủ động rót trà, khiến cô hơi ngạc nhiên.

"Cô Trang, tin chắc cô đã xem qua tình hình của công ty chúng tôi, diện tích hơi nhỏ chút, bởi vì vừa thành lập năm ngoái. Nói trắng ra là, công ty quảng cáo Vạn Tuyên chính là một trong những nhánh của công ty chúng tôi, quảng cáo thì tôi không rành lắm, lúc trước một mực làm ở hội sở hạng sang, bởi vì tiếp xúc với ngành truyền thông được chút tiền mới nghĩ làm quảng cáo cũng không tệ." Ông chủ nói thành thật, không chút che giấu, càng không định dát vàng trên mặt cấp trên như anh ta, "Lần này tôi chỉ muốn tìm một người có thể toàn quyền quản lý công ty quảng cáo này của tôi. Tôi đã xem qua lý lịch của cô, những hoạt động cô làm tôi cũng đã xem qua, tôi tin tưởng cô Trang là lựa chọn thích hợp nhất."

Trang Noãn Thần nhấp nhổn, cười cười, "Vậy công ty Vạn Tuyên kia lệ thuộc vào tập đoàn nào?"

"Cô Trang hiểm lầm rồi, Vạn Tuyên không có cái gọi là công ty lệ thuộc."

Trang Noãn Thần ngạc nhiên, "Nhưng tôi đã tra qua tư liệu của anh, anh không phải tổng giám đốc của tập đoàn Mỹ Liên sao..."

"Xem ra cô đã rất tốn công sức." Anh ta cười cười, "Đúng vậy, tôi có tập toàn gia đình, nhưng ngoại trừ Vạn Tuyên. Nói cách khác, Vạn Tuyên chính là bước đầu trải nghiệm của tôi, chỉ khi nào nó có lợi nhuận thì tôi mới có thể xác nhập nó vào tập đoàn Mỹ Liên, cô hiểu chưa?"

Trang Noãn Thần đã hiểu, té ra là cầm một hạng mục làm khảo nghiệm trước.

"Cô Trang, chúng ta đi thẳng vào vấn đề nhé. Lúc đầu tôi xem qua lý lịch của cô đã cảm thấy rất hứng thú, với kinh nghiệm của cô muốn độc lập gánh vác toàn bộ công ty hẳn là không thành vấn đề, phúc lợi có lẽ không sánh bằng Đức Mã, nhưng tiền lương tuyệt đối không ít."

Trang Noãn Thần phỏng vấn nhiều nơi nhưng chưa từng gặp người sòng phẳng thế này, cười cười nói, "Để tôi suy nghĩ thêm một chút." Nói thật, cô không phải không hứng thú với chỗ này, nhưng cảm thấy có chút kỳ lạ.

"Được thôi, đây là danh thiếp của tôi, cân nhắc xong rồi lúc nào cũng có thể gọi cho tôi."

Cô nhận danh thiếp, nhìn thấy anh ta tên là Phương Trình. Cái tên rất có ý nghĩa, nhận lấy rồi gật đầu với anh ta.

"Cô Trang, tôi là thành tâm thành ý muốn cô gia nhập vào công ty chúng tôi, đây là cơ hội rèn luyện hiếm có, không phải ai cũng có cơ hội độc lập gách vác một tập thể." Phương Trình bổ sung đầy chân thành.

"Vâng, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ."

Từ Vạn Tuyên đi ra, Trang Noãn Thần ngẩng đầu nhìn vào không trung, ánh nắng tươi đẹp khiến cô không tài nào mở được mắt. Lúc vừa định ăn gì đó, điện thoại reo, bắt máy đúng là bất ngờ...

"Tôi vừa mới đến thăm bà nội, có thời gian không, cùng nhau dùng cơm đi."

Tầng cao nhất của khách sạn Bách Duyệt, không gian phòng ăn yên tĩnh.

Phóng tầm mắt ra gần đó có thể nhìn thấy tòa cao ốc quen thuộc, Đức Mã.

Trang Noãn Thần thu tầm mắt, cố ý làm như không thấy, ở độ cao như vậy thưởng thức cảnh vật khác cũng không tệ, lúc trước Giang Mạc Viễn có dẫn cô đến đây một lần, không ngờ lần thứ hai lại có thể đi cùng mẹ anh, người mẹ chồng 'thần bí'.

Điện thoại là mẹ chồng cô gọi đến, hôm nay vừa xuống máy bay, chuyện đầu tiên chính là đi thăm hỏi bà nội, sau đó gọi cô ra đây. Ngồi ở đối diện bà, Trang Noãn Thần nhất thời không biết nói gì, trong lòng cảm thấy xấu hổ.

Lâm Kỳ, mẹ chồng của cô, vẫn luôn tao nhã, gương mặt đẹp đẽ được chăm sóc rất tốt, người ngoài nhìn vào tuyệt đối không nghĩ bà là mẹ chồng của Trang Noãn Thần, có lẽ chỉ nghĩ là hai chị em. Trang Noãn Thần giương mắt lặng lẽ quan sát bà, đáy lòng than thở, đây mới là tấm gương của mọi phụ nữ, muốn sự nghiệp có sự nghiệp, muốn sắc đẹp có sắc đẹp, muốn gia đình có gia đình, muốn tình yêu có tình yêu, muốn tao nhã có tao nhã, đương nhiên, cô không cố ý xem nhẹ màn gây gổ giữa người mẹ chồng này và bà nội.

"Chuyện cô từ chức tôi đã nghe nói rồi." Lâm Kỳ lúc đầu dùng tiếng Trung để trao đổi nhưng thất bại, dứt khoát đổi thành tiếng Anh.

Trang Noãn Thần đang uống nước trái cây không kiềm chế được phun ra, tiếp đó gương mặt tái đi! Nước trái cây văng hết lên người mẹ chồng.

"Xin lỗi xin lỗi." Cô quá sợ hãi cầm khăn đứng dậy vội vàng xin lỗi, tiêu rồi tiêu rồi, mẹ chồng luôn nghiêm khắc, lần này cô xác định bị ăn mắng rồi. Nhưng lúc không biết phải làm sao, Lâm Kỳ giơ tay thản nhiên nói, "Cô ngồi xuống trước đi, bộ dạng bối rối không ra thể thống gì."

Cô ngồi xuống, hoảng loạn nhìn mẹ chồng. Cũng đừng trách cô luống cuống, vốn chưa từng một mình ở chung với mẹ chồng, vốn đã khẩn trương, mẹ chồng đột ngột thốt ra một câu như vậy làm cô nhảy dựng.

"Cái đó... bác lau đi." Cô sắp bật khóc, ý niệm đầu tiên trong đầu chính là muốn gọi điện xin Giang Mạc Viễn cứu giúp, trang phục của mẹ chồng trông rất đắt tiền, "Không thì con mang đi giặt cho bác nhé."

Lâm Kỳ cầm khăn tay lên, cúi đầu lau vội vài cái, sau khi đặt khăn xuống bất mãn nói, "Cô đã kết hôn với Mạc Viễn lâu rồi, một tiếng mẹ cũng không gọi được sao?"

"Dạ..." Trang Noãn Thần ngạc nhiên, vội vàng bổ sung, "Xin lỗi, mẹ..."

Lâm Kỳ thu lại vẻ mặt không vui, dường như không so đo hành vi phun nước trái cây vào bà, sau khi lau khô quần áo mới bất giác nhìn cô một cái, "Cô không ăn à?"

"Dạ, ăn..." Cô vội vàng cầm lấy dao nĩa, trời ạ, cô đúng là không đoán được trong lòng mẹ chồng nghĩ gì, vốn tưởng bà sẽ lớn tiếng quát nạt cô chứ.

Lúc ăn có chút mất tập trung.

Mẹ chồng đột nhiên tìm cô, chắc không phải chỉ đơn giản ăn cơm tán gẫu nhỉ? Nhưng cô lại ngại hỏi nhiều.

"Nghe nội nói gần đây cô hay đến thăm bà, vất vả rồi." Lâm Kỳ tao nhã cắt miếng thịt bò đưa vào miệng, chậm rãi nhấm nháp.

"Dạ đây là chuyện con phải làm." Cô cẩn thận đáp lại.

"Cho nên cô nghỉ việc là đúng đắn."

"Dạ?"

"Thế nhưng, phụ nữ đúng là vẫn nên có sự nghiệp của chính mình thì tốt hơn, cả ngày ở nhà sẽ nghi ngờ bóng gió, mâu thuẫn vợ chồng từ đó nảy sinh." Lâm Kỳ vừa chuyển đề tài, cầm lấy miếng bánh mỳ, nhẹ nhàng phết gan ngỗng lên đó, "Quan hệ vợ chồng có thể kéo dài hay không quan trọng nhất là phải có tiếng nói chung, làm phụ nữ mệt lắm, lúc nào cũng phải phối hợp với tiết tấu của chồng, như vậy mới có thể đảm bảo hôn nhân hạnh phúc."

Trang Noãn Thần ngẩn ngơ, cô không nghĩ là mẹ chồng sẽ nói chuyện này, còn tưởng rằng sẽ khuyên cô ở nhà giúp chồng dạy con. Nghĩ nghĩ, trong lòng bắt đầu nhộn nhạo, liếm môi, "Thưa mẹ, con biết, thời gian này con đang tìm việc."

"Chuyện công việc từ từ cũng có, mùa hè ở Bắc Kinh nóng lắm, cô ra ngoài nhớ phải chú ý nhé." Lâm Kỳ thản nhiên nói.

"Cám ơn mẹ." Cắn môi, cô lại thấy cảm động suýt rơi lệ.

"Có cần tôi giúp gì không?" Lâm Kỳ nhìn cô, "Ba chồng cô ở Bắc Kinh cũng có nhiều mối quan hệ, giúp cô sắp xếp một công việc thoái mái cũng không phải vấn đề to tát."

"Không không không, mẹ, con tự tìm được rồi." Trang Noãn Thần vội vàng xua tay, "Con thích làm quảng cáo tuyên truyền, cũng chỉ muốn làm nghề này thôi."

Lâm Kỳ nhìn cô thật lâu sau, "Có vẻ Mạc Viễn chiều chuộng cô lắm." Tuy nói là vậy nhưng không nghe ra nửa điểm bất mãn.

"Anh ấy... chỉ tôn trọng sự lựa chọn của con."

"Tôn trọng cô, đây là điều cơ bản nó phải làm được, cô là vợ nó mà."

Trang Noãn Thần quả thực muốn tuyên cáo toàn thế giới rằng mẹ chồng cô là người hiểu chuyện biết bao, nhưng lại tưởng tượng, bà luôn có thành kiến với Mạc Viễn, nói như vậy cũng không có chỉ trích nặng nề gì phải không?

"Tôi biết cô là vì Mạc Viễn mới từ chức, đứa con này của tôi, vĩnh viễn luôn ích kỷ như vậy, một chút cũng không suy nghĩ cho người khác." Lúc lâm Kỳ nói câu này thì nhíu mày.

Mỗi nhà mỗi cảnh, không nhà nào giống nhà nào. Trang Noãn Thần thường xuyên nghe Ngải Niệm càu nhàu mẹ chồng cô soi mói thế này thế kia, Lục Quân đứng cửa giữa diễn hai mặt, hiện tại tình hình của cô lại trái ngược hẳn, cô đại khái nhìn rõ tình huống, cô đứng giữa đóng hai mặt với mẹ chồng và chồng. Nghĩ nghĩ, giương mắt nhìn Lâm Kỳ, "Mẹ, thực ra thì Mạc Viễn không thích phải giải thích thôi, anh ấy..."

"Đủ rồi." Không đợi cô nói xong, Lâm Kỳ đã ngắt ngang, vẻ mặt lãnh đạm, "Cô cũng không cần nói tốt giúp nó, nó là do tôi sinh ra, tôi hiểu nó hơn cô nhiều."

Trang Noãn Thần nghe vậy liền thở dài, nhìn ra được mẹ chồng không muốn đề cập đến chuyện này lắm nên đành từ bỏ.

"Hôm nay tôi đến tìm cô, một là hỏi chuyện công việc cô có cần giúp đỡ không, hai là muốn nói với cô một tiếng xin lỗi." Lâm Kỳ buông dao nĩa, cầm ly rượu vang nhấp một ngụm xong nhìn cô.

"Xin lỗi con? Mẹ..." Cô ngạc nhiên.

"Bởi vì chuyện của Sa Lâm, tôi có lỗi với cô." Ngữ điệu Lâm Kỳ chuyển nhẹ.

Trang Noãn Thần không rõ lời bà nói lắm.

"Tôi có nghe Cát Na nói lại đại khái tình hình, lúc trước có thời gian Mạc Viễn và Sa Lâm dây dưa không rõ đã làm cô bị tổn thương, vì chuyện này, tôi thay Mạc Viễn xin lỗi cô." Nhìn ra được Lâm Kỳ là người phụ nữ rất hiểu lý lẽ, giây trước còn trách cứ Mạc Viễn, giây sau đã vì chuyện anh làm mà xin lỗi, đúng là mẫu tử tình thâm, "Lúc trước thái độ của tôi với cô không tốt, tất cả đều bởi vì Sa Lâm. Nếu bây giờ cô ta còn sống, tôi cũng có thể xác định một chuyện với cô, người như Sa Lâm tuyệt đối không có khả năng bước vào cửa nhà họ Giang, tạm thời không nói đến thái độ Mạc Viễn đối với cô ta là gì, tôi và ba chồng cô cũng sẽ không tiếp nhận Sa Lâm, cho dù Mạc Viễn thực sự còn tâm tư gì với nó, tôi và ba chồng cô cũng sẽ không ngồi yên mà nhìn."

"Cám ơn mẹ, có mẹ và ba làm chủ, con không sợ gì hết." Trang Noãn Thần nghe vậy cảm thấy rất ấm áp, theo lời bà mà đáp.

Lâm Kỳ hơi thả lỏng, nhưng không biểu hiện ý cười rõ ràng, chỉ nói, "Cô là con dâu mà nhà họ Giang cưới hỏi đàng hoàng, là bà Giang, là chính thất, đừng để người phụ nữ khác dắt mũi đi, phải ra dáng lên, như vậy mới không thể để người khác thừa cơ hội, hiểu chưa?"

"Dạ hiểu." Cô mỉm cười.

"Thấy cô cười toe toét thế vậy là không nghe vào lời nói của tôi rồi, ăn nhanh lên đi, Mạc Viễn nói dạ dày cô không tốt, không ăn sẽ nguội đó." Lâm Kỳ cố ý nghiêm mặt, nói xong còn bổ sung thêm, "Ăn xong rồi đúng lúc theo tôi đi mua sắm."

Trang Noãn Thần khó hiểu nhìn bà.

"Cô làm dơ quần áo của tôi, phải bỏ ra thành ý theo giúp tôi chọn bộ khác." Lâm Kỳ bồi thêm một câu, "Yên tâm đi, tiền quần áo tôi sẽ trả trước, nhưng món nợ này cô phải nhớ."

"Dạ." Cô phát hiện mình có hơi thích người mẹ chồng lạnh lùng này.

Mục lục
Ngày đăng: 01/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục