Gửi bài:

Chương 241: Giông bão kéo đến

Về sau, Phương Trình có gọi điện cho cô, rất chân thành mời cô đến làm việc. Trang Noãn Thần tự nhận mình không phải Gia Cát Lượng, vốn định gạt hẳn đi, nhưng nghĩ lại thực sự lời Phương Trình nói cũng không vô lý lắm, có thể độc lập vận hành một tập thể là cơ hội hiếm có, công ty lớn mặc dù tốt, nhưng vừa mới vào làm mà được nhúng tay vào hạng mục quan trọng là chuyện tuyệt đối không có khả năng, nhảy vào công ty nhỏ, cơ hội phát triển nhiều hơn, rèn luyện nhiều hơn, lương bổng mặc dù không thể so sánh với công ty lớn, nhưng tối thiểu trong thời gian ngắn có thể có được kinh nghiệm điều hành một tập thể, còn vào công ty lớn, phúc lợi tốt lương cao, nhưng vào đó lúc đầu cũng chỉ là cấp thấp.

Sau đó, cô lại cân nhắc chuyện này. Trình Thiếu Tiên có mời cô ăn cơm, hai người tán gẫu có nói đến chuyện này, Trình Thiếu Tiên cho rằng cô nên đi thử. Giang Mạc Viễn lại bận, tối qua trong điện thoại có nói phải một tuần sau mới có thể quay về Bắc Kinh, hỏi cô chuyện công việc xong, suy nghĩ của anh cũng khá giống với Trình Thiếu Tiên, cảm thấy cô nên cân nhắc về Vạn Tuyên.

Hôm nay, buổi sáng đến thăm hỏi bà nội xong, trưa Trang Noãn Thần ở nhà, ngồi điều hòa ăn quà vặt, vừa nghe nhạc vừa sàng lọc công ty để phỏng vấn lần cuối, may mắn là mùa này, nếu đến cuối năm, cô sẽ không có nhiều sự lựa chọn như vậy. Đang bận rộn, điện thoại reo, Trang Noãn Thần tưởng là Giang Mạc Viễn gọi về nên không thèm xem đã trực tiếp bắt máy...

"Hôm nay, sáng em có ăn cơm, trưa cũng ăn cơm, không ăn chút quà vặt nào hết, không uống đồ chua, xin hỏi ngài còn có chỉ thị gì?" Sau khi biết hệ miễn dịch cô kém, số lần Giang Mạc Viễn điện về càng nhiều, chỉ ước gì có thể gắn máy theo dõi trên người cô.

Đối phương không lên tiếng, giống như ngây ra.

Lúc này Trang Noãn Thần mới nhìn màn hình điện thoại, đột nhiên giật mình, là Cố Mặc...

"Xin lỗi..." Cô vội nói.

"Vừa rồi em nghĩ anh là ai?" Trong điện thoại, tiếng Cố Mặc có vẻ cười, nhưng nghe ra có hơi mất tự nhiên.

"Không ai cả..." Trang Noãn Thần vội vàng chuyển đề tài, "Có chuyện gì vậy?"

"Hôm nay anh chỉ còn lại buổi tập vật lý trị liệu cuối cùng, em đến xem anh tập xong có được không?" Cố Mặc thỉnh cầu.

Trang Noãn Thần nhìn đồng hồ, lại nhìn máy tính nghĩ nghĩ, "Được, hôm nay là ngày anh xuất viện à?"

"Ừ." Cố Mặc cười nói, "Em còn nhớ à, anh tưởng em quên rồi."

"Lần trước anh có nói mà."

"Hôm nay Hứa Mộ Giai không có thời gian, em đến xem anh tập vật lý trị liệu xong rồi sẵn tiện giúp anh làm thủ tục xuất viện được không?"

"Được."

"Vậy anh đợi em."

"Ừ."

Sau khi cúp máy, Trang Noãn Thần thở phào, rốt cuộc Cố Mặc cũng xuất viện, lòng cô cũng nhẹ nhõm.

***

Trên đường kẹt xe, lúc Trang Noãn Thần đến được bệnh viện đã là ba giờ chiều, Cố Mặc đã chờ cô ở phòng vật lý trị liệu, thấy cô đến liền đưa khăn mặt, "Anh còn tưởng em không đến, bên ngoài trời nóng, lau mồ hôi đi."

Cô nhận lấy lau mồ hôi, cười cười, "Bên ngoài kẹt xe quá."

"Em đến trễ bao lâu anh cũng sẽ đợi em." Cố Mặc nhìn cô xong, nói một câu đầy thâm ý.

Trang Noãn Thần sao lại không nghe ra ý tứ trong đó, cố ý giả ngốc cười cười, "Vậy đâu được, chậm trễ sẽ ảnh hướng đến việc trị liệu, đến đây đi, chúng ta bắt đầu."

Cố Mặc thấy cô một phút cũng không muốn để lỡ, đáy mắt xẹt qua tia ưu thương, nhưng vẫn im lặng, gật đầu phối hợp làm trị liệu.

Thời gian trị liệu nhanh chóng qua đi.

Lúc xong, Trang Noãn Thần lại đỡ anh đi làm thủ tục xuất viện, nhưng bởi vì thời gian trị liệu quá dài, nhân việc làm thủ tục đã ra về, không còn cách nào, Cố Mặc chỉ có thể ngủ lại ở bệnh viện một đêm nữa.

Đợi anh thăm mẹ anh xong, Trang Noãn Thần chuẩn bị đi về, Cố Mặc lại nắm chặt tay cô, khẽ thở dài nói, "Cùng nhau dùng cơm tối đi."

Cô mềm lòng đồng ý.

Gọi xong thức ăn, hoàng hôn buông xuống trời cũng không còn nóng, hai người cầm hộp cơm ngồi ở ghế đá cạnh bãi cỏ ăn, gió đêm thổi qua dễ chịu, thích hơn ăn cơm trong phòng nhiều.

"Lúc trưa gọi cho em, em tưởng anh là Giang Mạc Viễn là?" Lúc ăn được một hồi, Cố Mặc bất ngờ hỏi.

Tay cầm đũa của Trang Noãn Thần run lên, thức ăn theo đó văng vào váy cô rơi xuống bãi cỏ. Cố Mặc ngầm hiểu, im lặng lấy khăn lau cho cô.

"Để em tự lau."

Cố Mặc giữ tay cô lại, cẩn thận lau váy giúp cô, ánh mắt kia hiện lên vẻ bi ai, "Noãn Thần, trước kia em đâu khách sáo với anh như vậy."

"Cố Mặc..."

"Anh biết em muốn nói gì." Cố Mặc cười cười, "Anh cũng biết em đã lấy chồng rồi, Noãn Thần, anh không muốn làm em khó xử, thật đó."

Trang Noãn Thần thu lại sự khó chịu trong lòng, cô và anh từng tốt đẹp, hai người họ từng lưu luyến.

"Noãn Thần?" Thấy cô không nói gì, Cố Mặc bất giác đưa tay sờ mặt cô.

"Xin lỗi Cố Mặc, thực sự em muốn nói với anh từ lâu." Mặt cô bi thương, đau lòng nhìn anh.

Cố Mặc nhìn cô, đợi cô nói tiếp.

"Thực ra em..." Cô dừng một chút, nhíu mày tự hỏi hồi lâu mới nói ra lời trong lòng, "Em... đã yêu Giang Mạc Viễn."

Cố Mặc run rẩy, ngẩn ngơ.

"Thực sự hôm nay em đến chính là muốn nói với anh, đừng sống mãi trong quá khứ, hãy nhìn về tương lai, anh vì em mà nhảy lầu, em thực sự rất áy náy, em chỉ hy vọng sau này anh có thể hạnh phúc." Có nhiều lời nên nói thì phải nói, cứ do dự hoài đối với ai cũng không tốt.

Ánh sáng nơi đáy mắt Cố Mặc từ từ yếu đi, cuối cùng biến mất, Trang Noãn Thần không biết nên an ủi anh thế nào, chỉ có thể nhẹ nhàng nói, "Em thực sự không biết nên nói thế nào, chúng ta không có duyên làm tình nhân, thì hãy làm bạn bè được không? Em biết anh hận em, em..."

"Noãn Thần, anh không hận em." Cố Mặc bất giác lên tiếng, nắm lấy tay cô, siết chặt, như dốc hết chút sức lực cuối cùng nắm lấy phao cứu sinh, vẻ mặt lưu luyến không rời, "Anh biết duyên phận của chúng ta đã tận, anh cũng biết sớm muộn gì em cũng sẽ yêu Giang Mạc Viễn, anh biết anh đã thua."

"Cố Mặc..."

"Hãy nghe anh nói hết." Anh giương mắt nhìn cô, "Hạ Lữ từng mắng anh, lúc ấy cô ấy còn khuyên anh buông tay đi, còn nói lúc em ở bên anh khóc nhiều hơn cười, anh thừa nhận khoảng thời gian bên nhau em thường khóc vì anh, em ở bên anh, chúng ta là chăm sóc lẫn nhau, anh không thể chăm sóc em một cách toàn diện như Giang Mạc Viễn đã làm. Thế nhưng, tình cảm suốt mười hai năm cứ như vậy mà tan thành mây khói, khiến anh thấy khó chịu..."

"Anh đừng nói nữa." Sống mũi Trang Noãn Thần cay cay, tuy nói là yêu Giang Mạc Viễn, nhưng không phải đã hết hẳn tình cảm với Cố Mặc, nhiều năm qua hình bóng của anh luôn trú ngụ trong lòng cô, cho dù là chưa từng bắt đầu cũng sẽ khiến cô không nguôi ngoai.

"Đồ ngốc, sao lại khóc, anh không sao, thực sự không sao mà." Cố Mặc chạm vào mặt cô, nhìn mắt cô đỏ đỏ, "Em đâu có lỗi gì với anh, là anh có lỗi với em mới đúng, Hứa Mộ Giai, cuối cùng anh cũng phải chịu trách nhiệm với cô ấy chứ? Lần này đã làm khó cô ấy, anh quyết định xuất viện rồi sẽ kết hôn với cô ấy."

Nước mắt lăn dài, cô khóc, gật gật đầu nhưng trong lòng vẫn đau.

"Noãn Thần, anh sẽ vẫn quan tâm em như trước, nhưng sau này chúng ta chỉ là bạn, yên tâm đi, anh sẽ không làm em phải khó xử, sẽ như em muốn, anh cũng hy vọng em sau này đều vui vẻ hạnh phúc." Cố Mặc nói xong cũng nghẹn ngào, khóe mắt đỏ lên, như che giấu áp lực tình cảm.

Nước mắt Trang Noãn Thần không ngừng rơi, Cố Mặc như vậy khiến lòng cô chua xót.

"Xem em kìa, khóc thành ra như vậy, để người khác thấy còn tưởng anh ăn hiếp em, đừng khóc." Cố Mặc lau nước mắt cô, lại không kìm lòng được ôm lấy cô, thật chặt, bi thương giăng đầy mắt anh, nghẹn ngào nói, "Noãn Thần, cám ơn em đã từng yêu anh..."

Nước mắt, ướt đẫm hai hàng mi của Trang Noãn Thần, nhất thời cô khóc như một đứa trẻ...

Hai người ôm nhau, hình ảnh thật đẹp.

Không biết rằng, ở đầu kia bãi cỏ, ánh mắt người đàn ông nọ chỉ toàn là âm lãnh, đen sẫm một màu.

Châu Niên cũng nhìn thấy cảnh này, sợ hãi nhìn thoáng qua Giang Mạc Viễn bên cạnh, do dự nói, "Anh Giang, tôi gọi chị một tiếng nhé." Ông trời đúng là thích trêu đùa con người, cảnh tượng thế này lại có thể bị hai người họ nhìn thấy.

Thực sự anh không biết hôm nay Giang Mạc Viễn bị sao, trước sau đã đi hai cái bệnh viện không biết đang điều tra cái gì, không ngờ lại thấy được cảnh này, không cần nhìn nhiều Châu Niên cũng có thể phát giác sự phẫn nộ đang sục sôi quanh thân Giang Mạc Viễn, đang dần tích lũy, chực chờ bùng nổ...

Giang Mạc Viễn nhìn thấy hai người ôm nhau ở đằng kia, bàn tay siết thành quyền, sắc mặt khó coi làm người ta sợ hãi, hồi lâu lại chỉ xoay người lạnh lùng bỏ đi. Châu Niên lo lắng theo sát phía sau, luôn luôn có cảm giác bất ổn, giống như... sự yên lặng trước khi cơn giông kéo đến.

***

Hơn mười giờ tối Trang Noãn Thần mới trở về, sau khi ra khỏi bệnh viện tâm trạng của cô rất tệ, đi dạo loanh quanh chốc lát mới lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà. Cố Mặc có thể nghĩ được sẽ cưới Hứa Mộ Giai là chuyện tốt, nhưng cô lại cảm thấy anh có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ lại, bụng Hứa Mộ Giai cũng lớn rồi, nếu Cố Mặc không đề cập đến chuyện hôn nhân thì không thích hợp lắm.

Lòng cô không nguôi về Cố Mặc cũng là điều bình thường, hôm nay khóc như thể ly biệt người thân, hóa ra Cố Mặc đã sớm biết cô yêu Giang Mạc Viễn, như vậy, cô đã yêu Giang Mạc Viễn từ khi nào? Nghĩ thế nào cũng không ra được đáp án chính xác, có lẽ, tình yếu vốn làm con người hồ đồ.

Nghĩ nghĩ, cô móc chìa khóa ra để mở cửa.

Bên trong tối thui, lại có mùi thuốc lá thoang thoảng, trong một góc tối tăm, có chấm lửa đỏ như ẩn như hiện.

Trang Noãn Thần giật mình, ý niệm đầu tiên chính là có trộm, lật đật bật đèn.

Trên sô pha trong phòng khách, Giang Mạc Viễn ngồi ở đó. Anh không thay đồ ra, vẫn mặc vest mang giày tây, kẹp điếu thuốc, gạt tàn trên bàn toàn là đầu thuốc lá. Sau khi thấy cô về, anh dựa lưng vào ghế, giống như không quan tâm cứ thế mà hút, nhả khói, cách làn khói mỏng, cặp mắt kia hệt như chim ưng.

"Đi đâu vậy?" Anh lên tiếng trước, giọng nói trầm tĩnh như vực sâu trong đêm tối.

Trang Noãn Thần đến gần thấy anh thì giật mình, sau đó đáp, "Anh... Không phải một tuần nữa mới về sao?" Tối qua rõ ràng anh gọi điện nói vậy mà.

"Anh hỏi em đi đâu." Giang Mạc Viễn không để ý đến câu hỏi của cô, giọng nói thoáng đề cao hơn.

"Em..." Trang Noãn Thần nhìn thấy sắc mặt anh hơi lạ, liếm môi lí nhí nói: "Đi dạo phố."

Giang Mạc Viễn nhìn chằm chằm cô hồi lâu.

Cô bị nhìn đến mất tự nhiên, ánh mắt và sắc mặt anh rất dọa người, cô rõ ràng cảm nhận được anh đang tức giận, tạo sao anh lại tức giận? Thấy anh không nói lời nào, cô đành đi vào, mới để túi xách xuống, anh lại lên tiếng...

"Mua cái gì?"

"Dạ?" Cô hoảng hốt.

Khói thuốc bay lơ lửng, giống như linh hồn bị anh bóp chết: "Không phải em đi dạo phố à? Mua được gì rồi? Đưa anh xem." Anh vẫn tỉnh bơ, đưa tay nới lỏng cà vạt, nhưng vùng giữa lông mày lại nhiễm vẻ tà ác.

"Chỉ đi dạo thôi, không mua gì hết." Cô nói thật.

Giang Mạc Viễn rút điếu thuốc cuối cùng ra, rướn người dúi đầu thuốc vào gạt tàn, thật mạnh! Khi lần nữa nhìn cô, khóe môi lại cong lên, "Em lại đây."

Cô chưa từng nhìn thấy anh cười như vậy bao giờ, rất lạnh, rất khiến người khác... sởn da gà. Nuốt nước bọt, cô nhích đến, anh đưa tay về phía cô, cô liền đặt tay vào tay anh, rồi thoáng rùng mình.

Tay anh rất lạnh, không có chút ấm áp nào.

"Mạc Viễn..." Anh bị bệnh sao?

Giang Mạc Viễn thờ ơ với sự kinh ngạc của cô, kéo cô ngồi xuống, nhìn cô chằm chằm, ngón tay anh chạm vào mặt cô, như cười như không, "Khóc, hửm?"

Xúc cảm lạnh lẽo như con rắn trườn trên mặt, tia lạnh lẽo này theo lỗ chân lông ngấm vào mạch máu, cả lưng cô đều bị kéo thẳng, cứng ngắc, bất đắc dĩ nhìn vào mắt anh, trong lòng hoảng sợ.

Đôi mắt này, sao lại âm u lạnh lẽo như ma quỷ!

Anh, làm sao vậy?

"Vợ yêu à, đang yên đang lành sao lại khóc?" Lực tay Giang Mạc Viễn tăng thêm, ngón cái lại như dịu dàng cọ xát mặt cô, nhưng cặp mắt kia, lại như lang sói trong đêm, vụt sáng như đủ có thể ăn thịt người, giọng nói anh càng mềm nhẹ, sự lo lắng lại càng rõ ràng. "Vừa đi dạo phố vừa khóc à? Hay là thấy nhớ anh?"

"Mạc Viễn, anh làm đau em." Cằm cô phiếm đau, anh chưa từng đối xử với cô như vậy.

Thấy cô nhíu mày, anh lại cong môi cười, "Đau à? Anh tưởng em không sợ trời không sợ đất chứ, cho dù có đem em nghiền thành tro em cũng không biết đau là gì!"

Trang Noãn Thần trợn mắt, anh tại sao lại nói cô như vậy?

"Nói, đi đâu vậy!" Anh đột nhiên lớn giọng.

Cằm cô gần như bị bóp nát, cô há miệng, muốn nói thật với anh lại không nói được chữ nào, lực tay anh quá mạnh, nắm chặt cằm cô như chặn ngang cổ họng cô.

"Bị câm rồi à?" Giang Mạc Viễn nhíu mày, đã sớm không còn hình tượng dịu dàng yêu thương cô như trong dĩ vãng, thả cằm cô ra, bàn tay anh lại chuyển đến gáy cô, rồi bóp mạnh...

"Á..." Cô bị bắt ngẩng đầu đối diện với mắt anh, không thể trốn tránh.

"Hay là muốn anh đoán?" Sâu trong mắt anh là sự lạnh lùng, khóe môi lại cười, "Hôm nay đi gặp người yêu cũ tâm trạng thế nào, hửm?"

Cô sợ hãi ngây người, kinh ngạc nhìn anh.

"Sợ à? Có phải anh nên vui vì em tỏ ra sợ anh không?" Ngón tay Giang Mạc Viễn gần như bấm vào tận óc cô, từ ngữ lạnh băng, "Cả một buổi chiều cộng thêm buổi tối, hắn ta an ủi em thế nào? Dưới sự an ủi của hắn, chút ấm ức em phải chịu rốt cuộc tan biến rồi?" Mấy ngày nay, anh dốc lòng chăm sóc cô, sợ cô vì chuyện của Hạ Lữ mà không vui, cô không đề cập anh cũng sẽ không chủ động hỏi đến, anh nghĩ cô đã vượt qua được chuyện này, thì ra, cô tâm sự hết mọi uất ức kia cho Cố Mặc, cô khóc lóc với Cố Mặc, lại chưa bao giờ khóc với anh như thế!

Đây là người vợ anh nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, người phụ nữ anh dùng cả trái tim để yêu, trên thực tế, trong lòng vợ anh lại không quên được người tình cũ, khi anh đi công tác thì lén lút gặp gỡ, thậm chí trễ như vậy mới về nhà!

Anh, hận không thể giết chết cô!

"Em không có..." Trang Noãn Thần khó khăn hít thở, nén đau đớn mà run rẩy, "Em chỉ thăm anh ấy, nhưng sau đó thực sự đi dạo phố mà."

"Phải không?" Giang Mạc Viễn cười ghê rợn, "Gặp mặt người tình cũ, em còn bỏ được để đi dạo phố sao?"

"Em thực sự đi dạo phố!" Cô nổi nóng, muốn thoát khỏi tay anh nhưng bất lực.

Giang Mạc Viễn mạnh tay ấn đầu cô, cúi xuống cười khẽ, "Để tôi đoán thử em hầu hạ hắn như thế nào? Hai người lâu rồi không gặp, làm sao không đói khát chứ?"

"Giang Mạc Viễn, anh đừng nói bậy bạ, em với Cố Mặc trong sạch không có làm gì hết!" Cô đẩy anh ra, đứng lên thoát khỏi phạm vi hơi thở của anh, tức giận đến toàn thân phát run.

Giang Mạc Viễn mím môi, cằm bạnh ra, như con dã thú sắp nhào đến. Mắt anh như con dao cứa mạnh lên mặt Trang Noãn Thần, sau hồi lâu chợt móc lọ thuốc từ trong túi ra, đập mạnh xuống bàn, giọng nói máu me lạnh lẽo...

"Nếu không có gì, được, Trang Noãn Thần, em nói cho tôi biết đây là thuốc gì?"

Trang Noãn Thần nhìn thấy nhất thời muốn khuỵu xuống, bỗng dưng nhìn về phía anh, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.

"Không dám nói với tôi? Hay là trí nhớ em quá kém nên quên mất bản thân đã uống thuốc gì?" Anh gằn giọng, khiến người khác thấy áp lực.

"Em, em..." Nhất thời cô chỉ nói được như vậy, lọ đặt trên bàn đúng là thuốc cô hay uống, cô sợ hãi, không biết sao Giang Mạc Viễn lại biết được huyện này, thậm chí còn có thể tìm ra được lọ thuốc.

Hiện giờ, nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Thấy cô ấp úng, Giang Mạc Viễn hoàn toàn nổi giận, ngọn lửa vẫn luôn đè nén trong ngực đột nhiên bùng phát, anh đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên, "Trang Noãn Thần, lá gan của em thật lớn!"

Trang Noãn Thần mềm nhũn suýt nữa ngã xuống, tay cô bấu mạnh vào vách tường sinh đau, mặt trắng bệch, môi run run, "Em không muốn giấu anh..."

Ai ngờ câu nói của cô càng khiến Giang Mạc Viễn hiểu lầm, bước nhanh tới, anh xách cô như xách một con gà, "Trang Noãn Thần, em đúng là trung trinh, gả cho tôi tủi nhục lắm phải không? Yêu hắn như vậy à? Yêu hắn đến nỗi thà rằng uống thuốc? Thà rằng không sinh con cho tôi?"

"Em không phải..."

"Em còn muốn tôi đối xử thế nào với em nữa? Có phải muốn tôi moi tim ra cho em xem hay không?" Giang Mạc Viễn gào lên, tiếng nói băng lạnh làm không khí như vỡ vụn xung quanh mình, túm chặt cô, "Trang Noãn Thần, dù em là tảng đá nhưng lâu như vậy cũng có thể nóng lên chứ?"

"Thả ra!" Cô thực sự sợ hãi, từ lúc biết Giang Mạc Viễn đến bây giờ anh chưa từng tức giận như vậy, dù trong lòng cảm nhận được anh yêu cô, nhưng nhất thời hoảng loạn chỉ có thể vùng vẫy.

Cô càng giãy dụa Giang Mạc Viễn càng nổi giận, nhớ lại cảnh tượng lúc ở bệnh viện liền phẫn nộ, hơn nữa còn bắt gặp ánh mắt sợ sệt của cô, hết thảy đều làm lửa giận của anh bùng lên đến cực điểm, tay anh hung hắn túm lấy đầu cô.

"Á..." Cơn đau rát từ trên đầu lan tràn ra, cô khổ sở như bị mổ bụng, nước mắt thi nhau rơi xuống, "Thả ra... Giang Mạc Viễn, anh là tên khốn!"

Dưới cơn thịnh nộ, ai cũng có thể nói lời căm hận, bao gồm cả Trang Noãn Thần.

Nhưng cô đã quên, đối phương là Giang Mạc Viễn, tuy bình thường đều dung túng nuông chiều cô, nhưng khi trút bỏ chiếc áo dịu dàng, anh chính là hổ dữ không hơn không kém, Hạ Lữ nói đúng, hổ thì mãi mãi là hổ, cho dù bình thường nhìn đạo mạo thế nào thì vẫn là hổ.

"Là chủ ý của ai, hửm?" Giang Mạc Viễn vừa nghe thấy lời này thì mắt càng lạnh lẽo, cánh tay tăng thêm lực, Trang Noãn Thần mất trọng tâm ngã vào lòng anh, cơ thịt rắn chắc làm cô đau, cô vô cùng sợ hãi, liều mạng vùng vẫy, tránh né. Anh lại dùng tay kia bắt lấy cô, bàn tay như kiềm sắt cố định chặt hai cổ tay cô, không chút thương tiếc, "Là hắn kêu em hay là chủ ý của mình em? Trang Noãn Thần, chẳng phải tôi đã cảnh cáo em, kết cục em vẫn dám lừa dối tôi, chẳng những vụng trộm với tình cũ còn lén uống thuốc tránh thai! Em ăn gan hùm mật gấu rồi phải không? Dám giết chết con tôi?!"

Tay Trang Noãn Thần như bị xiềng xích, sự giãy dụa của cô hoàn toàn vô nghĩa, Giang Mạc Viễn chỉ bằng một bàn tay đã có thể khiến cô cảm nhận được mùi vị mất đi tự do. Cô thở hổn hển, trong hô hấp dường như có mùi của anh, lúc này đây là mùi tức giận rõ ràng.

"Giang Mạc Viễn... Anh và Sa Lâm còn dây dưa không rõ, dựa vào cái gì yêu cầu tôi sinh con cho anh?" Trang Noãn Thần cố gắng lùi ra xa, dùng hết sức tránh né anh, cô vừa sợ vừa tức nên nói lời không muốn nói, cố gắng đẩy anh ra, "Anh không có tư cách! Hôn nhân của tôi và anh đều là anh dùng thủ đoạn đê tiện đoạt được, anh không có tư cách yêu cầu tôi gì cả! Từ ngày kết hôn tôi đã từng nói, chuyện của tôi không cần anh xen vào!"

"Em câm miệng cho tôi!"

"Tôi không im! Anh chính là tên cướp, là đồ khốn!" Trang Noãn Thần rốt cuộc không chịu đựng được nữa, điên tiết rống giận như bị rắn độc cắn, "Tôi với anh, chỉ có hợp đồng hôn nhân, cho nên anh bỏ cuộc đi, tôi sẽ không sinh con cho anh, sẽ không!" Cô uất ức, chuyện này dựa vào đâu mà trút hết lên đầu cô? Nếu lúc ấy anh rõ ràng với Sa Lâm thì cô đã sớm ngừng uống thuốc rồi.

Giang Mạc Viễn một tay kéo mạnh cô, như cơn giông lớn đánh ập con thuyền nhỏ, tay kia thì hung hăng bấu chặt gáy cô, ánh mắt đủ để giết người...

"Rốt cuộc em cũng nói ra hết những ấm ức trong lòng rồi à? Hợp đồng hôn nhân? Đúng..." Vẻ lạnh lùng khiến người khác sợ hãi của anh dần xâm chiếm mắt cô, "Chẳng phải lúc nào em cũng muốn gặp lại người tình cũ sao? Tôi tác thành cho em!"

"Anh muốn làm gì?" Trang Noãn Thần ra sức chống cự nhưng không lại, còn phát giác Giang Mạc Viễn thật đáng sợ, loại dự cảm này rút cạn khí lực của cô, lục phủ ngũ tạng kịch liệt cuồn cuộn, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi.

"Tôi sẽ tác thành cho em và thằng đó mà, cần gì phải lén lút sau lưng tôi?" Giang Mạc Viễn kéo cô vào lòng, cảm nhận được sự run rẩy của cô, ở bên tai cô nói tiếp, "Trang Noãn Thần em nhớ kỹ cho tôi, em chẳng qua chỉ là thứ để tôi phát tiết, là đồ chơi thôi, thằng Cố Mặc đó nếu muốn nhấp nháp người phụ nữ của Giang Mạc Viễn tôi chơi chán rồi, được, tôi đưa em cho hắn đó!"

Mục lục
Ngày đăng: 01/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục