Gửi bài:

Chương 14 - Bất khốc tử thần 1

Ngày mai, đó là một bí mật không ai đoán được.

Trong dòng sinh mệnh của Bộ Kinh Vân đương nhiên là có ngày mai, hơn nữa còn là ngày tiếp nối ngày, năm tiếp nối năm.

Chỉ trong nháy mắt nó đã đến mười ba tuổi.

Mười ba tuổi, nó đã trở thành người như thế nào?

Hay nó đã biến thành một người khác?

Hay là vẫn như ngày xưa.

Vẫn như chính mình ngày trước?

Thiên Sơn, cao tận mây xanh, bầu trời che chở cho thành trì trên đỉnh quần sơn, nơi này xây dựng nên một đại bang uy chấn võ lâm!

'Thiên Hạ Hội', tổng đàn được xây dựng ngay trên đỉnh Thiên Sơn, thế dựa vào núi, hùng vĩ nguy nga, khiến cho người ta chỉ muốn ngắm nhìn tán thưởng.

Trong khoảng năm, sáu năm nay, bang hội này lớn mạnh lên nhanh chóng, đã quy phục không ít bang nhỏ trại lớn, ngay cả năm trong số mười danh môn chính phái là Huyền Thiên, Lạc Mộ, Thương Ưng, Phong Nguyệt, Linh Hạc cũng về quy thuận dưới trướng, còn lại năm phái lớn kia lúc nào cũng có thể dọn dẹp được, vốn không đáng sợ.

Ngược lại, mộn bang phái lớn khác là 'Vô Song Thành' có lịch sử lâu đời, thành chủ là Độc Cô Nhất Phương lại trí dũng song toàn, võ nghệ siêu quần, Vô Song Thành này mới thực sự là mối đe dọa lớn đối với Thiên Hạ Hội!

Sau khi Thiên Hạ Hội nổi lên, không ngừng dùng thủ đoạn cưỡng bức dụ dỗ, chiêu binh mãi mã, thậm chí 'Ai chống thì chết', đó là vì muốn củng cố thực lực để đối phó Vô Song Thành.

Cho đến nay, Thiên Hạ Hội đã có ba trăm phân đàn trải khắp Trung Nguyên rộng lớn, chỉ cần thực lực đủ mạnh, gặp thời cơ sẽ lập tức san bằng Vô Sonh Thanh, thâu tóm toàn bộ võ lâm!

Nghe nói ba trăm phân đàn này cửa đều nhìn về phía tổng đàn, giống như ngàn vạn bề tôi cung kính bái lạy tổng đàn Thiên Sơn, và bái lạy một tòa kiến trúc trên đỉnh tổng đàn – Thiên hạ đệ nhất lâu.

Thiên hạ đệ nhất lâu này có ba tầng, có thể gọi là lâu quỳnh điện ngọc, sơn son thiếp vàng, mãi cho đến tận nơi cao nhất trên đỉnh Thiên Sơn, thẳng tới mặt trời, nếu đặt mình trong đó, quả thực rất có thế "Quân lâm thiên hạ"!

Với tư thế đó, thử hỏi người bình thường trong thiên hạ có được mấy ai xứng với nó?

Tuyệt đối không có!

Cho nên, người có thể bước vào Thiên hạ đệ nhất lâu quả thực rất hiếm hoi, thứ phân đàn chủ tầm thường không có tư cách vào được Thiên hạ đệ nhất lâu, môn hạ thấp kém càng không được phép vào, ai vào lập tức – Chém!

Nhưng ngay lúc này lại đang có một nam tử bước vào Thiên hạ đệ nhất lâu, hắn là một trong số ít người được phép vào trong lâu, nhưng chính hắn cũng không xứng được ở trong lâu mà chỉ được ở "Trạm Hòa Quỵ" (Dừng lại và Quỳ xuống)!

Thân hình hắn gầy gò như thể đã quá ba mươi, nhưng sam y vàng óng có tay áo rộng, trên đầu đội mão vàng, khiến cho cả người hắn trông thật buồn cười!

Có lẽ bởi vì hắn muốn sống, thực muốn được sống.

Màu vàng có thể làm người ta vui mắt, buồn cười, có thể làm người ta thich thú. Hắn khổ tâm cải trang làm trò chỉ vì muốn ai đó thấy thoải mái!

Ai đó này đương nhiên chính là bang chủ mà đám môn chúng Thiên Hạ Hội vẫn thường xuyên kêu gào "Hùng cứ vạn thế, bá nghiệp thiên thu" – Hùng Bá!

Hùng Bá, thật là một cái tên kiêu hùng, cả người phát ra một thứ khí độ vương giả "Trên trời dưới đất, cũng chỉ mình ta"! CŨng chỉ có người như hắn mới xứng đáng làm chủ Thiên hạ đệ nhất lâu này! Cũng chỉ có người như hắn mới xứng đáng nắm quyền sinh quyền sát trong Thiên hạ đệ nhất lâu!

Nam tử mặc áo vàng kia từ lúc bang hội mới lập đã kề cận bên Hùng Bá, là quân sư đấm lưng bóp gối, xoay xở chạy chọt lẫn hiến kế cho Hùng Bá – Văn Sửu Sửu, có thể nói hắn chính là người hầu bên cạnh Hùng Bá.

Văn Sửu Sửu đối với vị trí của mình cũng không hề thấy bất mãn, có lẽ cũng là bị buộc "không hề bất mãn". Chỉ có điều, tài trí bình thường như hắn, dù không thể đạt tới vị trí "dưới một người trên vạn người" nhưng có thể "ở cạnh một người" cũng là quá tốt rồi!

Vì hắn là người ở cạnh một người kia, nên hắn cũng có được đặc quyền ra vào cấm địa Thiên hạ đệ nhất lâu này.

Tựa như lúc này hắn vào Thiên hạ đệ nhất lâu chỉ là để trình chiến tích trong năm cho Hùng Bá xem qua. Thứ duy nhất khiến hắn không vui là "Quỳ", hắn phải quỳ cho đến khi Bang chủ duyệt xong hết chiến tích trong sổ mới được rời đi. Nhưng Hùng Bá cứ chậm chạp duyệt từng chiến tích một, lão đã ở trong trướng rất lâu.

Trước giờ lão rất thích ở trong trướng xử lý sự vụ, "Bày mưu tính kế", quyết thắng ngoài ngàn dặm, đó mới là đạo lý!

Văn Sửu Sửu quỳ trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào Hùng Bá ở trong trướng, tuy là cách một tầng trướng nhưng mà trướng mỏng như cánh ve, hắn vẫn có thể nhìn ra thần sắc Hùng Bá lẫn y phục mềm mại bằng lụa tím trên thân lão.

Y phục lụa này trên thêu một con rồng bằng chỉ vàng, nhe nanh mua vuốt, uốn lượn quanh thân người, giống như cửu long hộ thể. Trên thực tế, dù lão không ở trên ngôi cửu ngũ chí tôn nhưng khí độ còn bức người hơn cả hoàng đế, bởi vì lão còn là một con rồng ngự tận chín tầng mây, Cửu Long chi tôn!

Vị Cửu Long chi tôn này đang cẩn thận duyệt chiến tích, ánh mắt sáng ngời mang theo hết thảy vẻ cẩn trọng, mỗi trang lại dừng lại thật lâu, chừng như sợ bỏ sót một chữ nào đó.

Hết thảy Thiên Hạ Hội lão phải nắm rõ như lòng bàn tay, như vậy thì nếu sau này phát sinh chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Đây là tác phong của một thế hệ kiêu hùng!

Vì lão cẩn thận như vậy nên phát hiện được rất một chuyện lạ, trên quyển chiến tích viết: "Mười tám tháng giêng, tổ chức tiêu diệt Hắc Sơn Tắc, Hắc Sơn tắc chết quá nửa, Tắc chủ bị bắt, thần phục. Môn hạ bang ta, viện binh một chết một bị thương, cánh quân ở giữa bị thương ba người, cánh quân đầu thương vong vô số, chỉ có một môn hạ là Bộ Kinh Vân vẫn bình an vô sự. Mười ba tháng hai, tấn công Hàn Sơn Phái, kế hoạch thành công, môn hạ bang ta, viện binh chết hai người, cánh quân giữa chết chín người bị thương một, tiền đội lần nữa bị tiêu diệt toàn bộ, chỉ có Bộ Kinh Vân may mắn sống sót, lại không bị thương. Mười bảy tháng ba, đánh chiếm Quảng Lăng Phái, cuối cùng đã chinh phục thành công. Môn hạ bang ta, viện binh chét bảy, bị thương tám, cánh giữa chết mười bị thương bảy, còn tiền đội thì trừ Bộ Kinh Vân ra không còn ai sống sót!Mười lăm tháng tư...Mùng sáu...tháng năm..."

Hùng Bá duyệt hết toàn bộ chiến tích, trầm tư rất lâu, bỗng nhiên quay sang hỏi Văn Sửu Sửu: "Bộ Kinh Vân là ai?"

Thanh âm của lão vang dội, nghe như rồng ngâm, không hổ là cửu long chi tôn!

Văn Sửu Sửu ngạc nhiên, không ngờ Bang chủ thân phận cao quý lại bỗng nhiên để ý đến một kẻ tiểu tốt, bèn đáp: "Kẻ này ba năm trước từng xông vào Thiên hạ đệ nhất lâu mong được vào bang ta, vừa gặp lúc ngự kiệu Bang chủ đi qua, thuận đường thu nạp hắn làm môn hạ. Hắn vào bang đã ba năm, hai năm đầu chỉ làm mấy việc tạp dịch tầm thường, đến năm trước mới bắt đầu tham gia các chiến dịch lớn nhỏ của bản hội."

Hùng Bá nghe xong không khỏi nhíu mày hồi lâu, thận trọng lục lại trong trí nhớ, cuối cùng cũng nhớ ra.

Đúng rồi! Ba năm trước khi lão đi qua Thiên hạ đệ nhất lâu thì nghe thấy có một đứa nhỏ tên là Kinh Vân, bèn lập tức nhận nó làm môn hạ không do dự, lão thậm chí còn không vén màn kiệu lên nhìn nó một lần đã dứt khoát ra quyết định này!

Đơn giản chỉ vì tên của đứa bé này – Vân, chữ "Vân" này là một bí mật trong lòng Hùng Bá!

Không thể ngờ được chỉ quan một năm, trong hơn mười chiến dịch lớn nhỏ của Thiên Hạ Hội, đứa nhóc này lại đều là người tiên phong.

Phải biết rằng tiên phong trong mỗi trận chiến là vị trí cực kỳ quan trọng, mục đích là đi trước tác động lên quân tâm kẻ địch, nên mỗi thành viên đều phải dũng mãnh thiện chiến, tên nhóc Bộ Kinh Vân này năm ấy mới mười ba, mới góp sức cho Thiên Hạ Hội ba năm, mà đã có thể ra trận liên tục, trong khi các môn hạ tiên phong ai không chết cũng bị thương nhưng nó lại bình an vô sự, chứng tỏ có chỗ hơn người!

Hùng Bá hỏi tiếp: "Lai lịch nó ra sao?"

Văn Sửu Sửu lắc đầu đáp: "Không rõ! Theo người phụ trách huấn luyện môn đồ tổng giáo Tần Ninh thì đứa nhỏ này tính tình rất quái gở, không cười nói vui đùa, hơn nữa lại am hiểu sâu một bộ chưởng pháp, có thể nói là đã có học võ công trước lúc vào Thiên Hạ Hội."

Chưởng pháp? Bộ Kinh Vân không phải chỉ biết kiếm pháp à? Sao lại am hiểu chưởng pháp?

Hùng Bá ngạc nhiên hỏi: "Chưởng pháp nó dùng là loại nào?"

Văn Sửu Sửu lại lắc đầu, đáp: "Không biết được! Tần Ninh nói, đứa nhỏ này mỗi khi bị hỏi đã được ai dạy võ công, xuất thân từ đâu thì đều lắc đầu, dường như hoàn toàn không còn nhớ gì về những chuyện cũ trước kia."

Hùng Bá nói: "Có lẽ không phải nó không nhớ ra, mà là không muốn nói.:

Văn Sửu Sửu cười bồi: "Bang chủ nói thật phải!"

Đối diện với Hùng Bá, Văn Sửu Sửu dù thế nào cũng phải cười, cười toe toét, cười xu nịnh, cười bồi, thậm chí cười miễn cưỡng cũng phải cười!

Nhìn rõ hơn một chút, cái miệng của hắn hóa ra không nhỏ, hơn nữa khóe miệng của hắn trời sinh như mặt trăng cười, chỉ có điều ánh mắt hắn không cười! Cười chính là che giấu bản năng của hắn!

Hùng Bá đột nhiên nói: "Nếu Tần Ninh bảo đứa nhỏ này đặc biệt như thế thì lão phu cũng muốn gặp nó xem sao!"

Những lời này là lời từ đáy lòng Hùng Bá, Bộ Kinh Vân này trải qua nhiền chiến dịch lớn mà không chết cũng chẳng bị thương, trong khi nó mới mười ba tuổi!

Một đứa nhỏ bí ẩn như thế thì ai cũng muốn gặp thử một lần cho biết.

Văn Sửu Sửu sao lại không rõ tâm ý bang chủ, bèn nói: "Chuyện này thuộc hạ sẽ thu xếp ngay!"

Hùng Bá trầm ngâm ậm ừ một tiếng, rồi hỏi: "Ngoài chiến tích ra còn có gì muốn trình báo nữa không?"

Văn Sửu Sửu đáp: "Tần Sương thiếu gia đưa người tấn công Thiên Phong Trại đã có tin thắng lợi, ước chừng mười ngày sau sẽ trở về tổng đàn."

Tần Sương này vốn là đệ tử nhập thất Hùng Bá mới thu nhận, cũng là đệ tử nhập thất suy nhất. Hùng Bá không có con trai nối dõi nên đám môn hạ đều gọi đệ tử này là thiếu gia.

Hùng Bá nghe Văn Sửu Sửu nói xong, khóe miệng nhếch ra một nụ cười ngạo nghễ, nói: "Được! Sương nhi làm tốt lắm! Sửu Sửu, ngươi có thể lăn ra ngoài được rồi!"

Gần vua như gần cọp, Văn Sửu Sửu không dám dây dưa, vội khom người thở dài, mặt vẫn tươi cười nói: "Nếu Bang chủ không có gì phân phó nữa, vậy...thuộc hạ xin cáo lui."

Hắn nói xong lập tức xoay người, đang muốn chuồn khỏi Thiên hạ đệ nhất lâu thì bỗng nhiên lại nghe Hùng Bá đang gọi mình phía sau: "Sửu Sửu!"

Văn Sửu Sửu hoảng sợ, lập tức trở lại cúi đầu, ngập ngừng nói: "Bang chủ, ngài còn có gì phân phó thuộc hạ?"

Hùng Bá trầm mặt nói: "Ta vừa mới bảo ngươi lăn ra ngoài, không phải bảo ngươi đứng dậy bước ra!"

Văn Sửu Sửu lập tức tỉnh ngộ, đang sầu chợt cười, gật đầu như giã gạo nói: "Thuộc hạ biết tội! Thuộc hạ biết tội! Thuộc hạ lập tức lăn ra ngoài!"

Hắn nói xong thì lập tức nằm xuống đất lăn ra ngoài, vừa mới chật vật lăn ra khỏi đệ nhất lâu, Văn Sửu Sửu liền nghe thấy trong lâu truyền ra tiếng cười đắc ý vang dội của Hùng Bá, trong lòng hắn càng phát lạnh, vội vã cong đuôi chạy trốn như chuột!

Đó là quyền lực!

Nó là thứ khiến cho người ta cực kỳ sợ hãi, nhưng cũng làm cho người ta mê đắm không ngờ!

Chỉ cần có quyền, nếu muốn hắn lăn thì hắn chẳng thể đứng mà đi!

Nếu muốn hắn chết, hắn tuyệt đối không có cơ hội tái sinh!

Tam phân giáo trường là một nơi rất kỳ quái.

Nơi này ở trong Thiên Hạ Hội, bao la hùng vĩ vô cùng, nói nó kỳ quái là bởi vì, dù tên là giáo trường nhưng nó lại không được dùng làm nơi dạy dỗ môn đồ của Thiên Hạ Hội, mà chỉ huấn luyện ở trong xá lâu bên cạnh giáo trường.

Tam phân giáo trường thật ra chỉ phục vụ cho mục đích kiểm duyệt bộ hạ và xem môn đồ luận võ mà xây dựng, hết thảy đều chỉ vì một người "Trên vạn người" mà thôi.

Bởi vì lão là Hùng Bá, nên lão hiển nhiên có quyền uy tuyệt đối để có thể làm tất cả!

Thử hỏi ai dám không phục?

Mục lục
Ngày đăng: 16/04/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục