Gửi bài:

Chương 291 - Xúc động là ma quỷ (hạ) (18+)

Có câu "đâm lao phải theo lao", "cưỡi trên lưng hổ", còn bây giờ tình cảnh của Sở Ngọc là "cưỡi Dung khó xuống".

Nàng biết tiếp theo sẽ phải làm sao, như vậy sẽ phát sinh chuyện gì. Nhưng hiện tại, cơ thể nàng cứng ngắc, không làm sao tiếp tục được.

Tưởng tượng tiếp theo sẽ như thế... như thế... như thế..., nàng cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Nhưng... nhưng... chẳng lẽ đến bước này rồi dừng lại?

Như thế cũng không khỏi quá vô trách nhiệm ...

Nếu bây giờ chạy trốn, sau này chắc là bị tên này cười nhạo đến chết mất...

Lúc này Sở Ngọc đã quên việc băn khoăn có dừng lại hay không mà chỉ nghĩ đến Dung Chỉ. Người trước mặt đang chiếm cứ tất cả suy nghĩ của nàng. Nhưng hoàn cảnh dừng không được, tiếp tục không xong khiến nàng thẹn thùng quẫn bách, nhất thời dừng động tác.

Dung Chỉ đã bình phục hơi thở gấp, bàn tay thon dài vuốt ve những sợi tóc lòa xòa của Sở Ngọc như an ủi. Ngón tay trượt xuống, lạc trên bờ môi ướt át của nàng, dọc theo làn môi nàng vuốt ve.

Sở Ngọc chần chừ trong khoảnh khắc, rồi đỏ mặt hơi hơi cúi đầu, hé miệng ngậm lấy đầu ngón tay Dung Chỉ, nhẹ nhàng chậm chạp mút.

Khuôn mặt nàng thả lỏng, trong mắt mờ mịt sương mù, vẻ mặt ngượng ngùng, gò má ửng đỏ. Chiếc miệng nhỏ tinh tế hôn ngón trỏ hắn. Tuy nàng mặc trang phục nam giới nhưng lúc này lại mang vẻ kiều diễm khác thường, quần áo hé mở ẩn hiện, khuôn ngực trắng nõn nhấp nhô. Dung Chỉ lẳng lặng nhìn nàng, sâu trong đáy mắt là yêu thương nồng đậm.

Thoáng thấy lúc này gương mặt Dung Chỉ đã khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày, Sở Ngọc hơi chán nản, đưa tay che mắt hắn: "Chàng đừng nhìn, nhắm mắt lại!" Cả người nàng mềm nhũn, bàn tay xòe ra hơi run rẩy. Khi hơi vươn tay, áo trước ngực miễn cưỡng che đậy lại bị mở rộng.

Ánh mắt Dung Chỉ hơi đổi, lập tức cong khóe miệng. Hắn chậm rãi khép cặp mắt kinh tâm động phách, không tiếp tục nhìn vẻ hoảng hốt của nàng, miệng lại thản nhiên: "Nếu nàng sợ hãi, bây giờ chạy trốn vẫn còn kịp!"

Đây tuyệt đối là cười nhạo!

Sở Ngọc vốn đã sinh ra thoái ý, nhưng bị hắn cho một kích, rất nhanh chóng bị mắc lừa lần thứ hai. Nàng nghiến răng, xoay người xuống dưới, định cởi hết y phục nhưng nghĩ đến điều gì lại dừng tay, quấn áo chặt hơn, chỉ cởi quần.

Vứt giày trên nền đất, Sở Ngọc chân trần lần thứ hai trèo lên eo Dung Chỉ. Thiếu lớp vải che, giữa hai chân mát lạnh, nàng không khỏi hơi run rẩy, bất giác khép hai chân. Nhưng lúc này nàng đang ngồi trên thân Dung Chỉ, không thể nào hoàn toàn khép chân lại. Bởi vì nàng thay đổi vị trí, cơ thể Dung Chỉ cách một lớp vải có sự biến hóa.

Đó là cái gì...

Sở Ngọc quẫn bách sắp khóc đến nơi.

Trên người nàng mặc trường sam rộng rãi, vạt áo lớn che đậy hai chân. Da thịt không lộ mấy, nhưng bên dưới, hai chân trần cực kỳ thân mật ái muội. Nơi bí ẩn của nàng và hắn chỉ cách một lớp vải.

Quấy nhiễu như thế, các giác quan của nàng lại càng mẫn cảm. Sau khi ma sát, một dòng nóng bỏng từ nơi sâu kín chậm rãi chảy ra, cảm giác rùng mình tê dại từ bụng bắt đầu khuếch tán.

Cơ thể phản ứng quá kì quái...

Sở Ngọc không biết phải làm sao, tay chân mềm nhũn không còn nghe theo sự sai khiến. Càng xấu hổ e lệ rụt rè, ngược lại nàng càng mất tự chủ, da thịt như bốc hỏa, hai má nóng rực như lửa thiêu, mà trong lòng lại trống rỗng như đang khao khát điều gì đó.

Nàng biết rõ chuyện này là thế nào, cũng biết nên làm gì tiếp theo, nhưng chỉ là trên lý thuyết. Đến lúc tự mình thực hành, mới biết hóa ra là như thế... như thế...

Trước mắt Sở Ngọc như có hơi nước bao phủ, Dung Chỉ gần trong gang tấc cũng không nhìn rõ hắn. Toàn thân khô nóng, nàng run tay kéo lớp vải xuống... Lúc cầm vật kia, nàng như phải bỏng vội buông ra. Nhưng sau đó, nàng cắn răng, chuyển động cơ thể, tiếp cận với bộ phận vừa nóng vừa cứng rắn kia.

Mũi tên đã ở trên dây nhưng Sở Ngọc lại không thể bắn ra. Nàng ngồi xuống, cả người cứng ngắc không thể động đậy, vừa chạm đến khiến nàng cảm thấy đau.

Không phải nói chỉ lần đầu tiên mới đau thôi sao? Cơ thể này chắc chắn không phải lần đầu, vì sao còn đau như thế?

Bắt đầu từ lúc tiếp tục không được dừng lại không xong, Sở Ngọc cảm thấy một đôi tay luồn qua vạt áo, nhẹ nhàng giữ lấy eo, khẽ nâng nàng lên. Đồng thời, một bàn tay không nhanh không chậm chuyển động xuống dưới, nhẹ nhàng áp sát vân vê, trêu chọc nơi nhạy cảm của nàng.

Theo bản năng Sở Ngọc muốn ngăn hắn lại, nhưng cơ thể như tan chảy thành nước, mọi ngôn ngữ chôn vùi trong tiếng tim đập như trống dồn, không thể thốt nên lời.

Dung Chỉ ngồi dậy, nghiêng đầu hôn lên môi Sở Ngọc. Trong mắt là dịu dàng ngọt ngào, nhưng động tác vẫn ung dung trầm ổn như trước. Hắn đỡ lấy bờ vai nàng, cơ thể khô nóng nhưng nụ hôn lại chậm chạp, nhẹ nhàng, triền miên.

Dung Chỉ không nhanh không chậm hôn Sở Ngọc. Sự tự chủ của hắn cực lớn, dù thân thể rung động nhưng vẫn có thể ẩn nhẫn khắc chế như trước. Hắn vừa hôn, vừa chăm chú ngắm nhìn gương mặt Sở Ngọc đang dần dần trở nên mê loạn, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn đi chỗ khác, là cổ tay nàng.

Trên cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn, chiếc vòng bạc sáng loáng lạnh lẽo.

Khóe môi hắn hơi cong lên, hình như nghiền ngẫm điều gì. Vừa hôn thật sâu, tay kia của hắn lần tìm mật đạo bí ẩn.

Sở Ngọc bị hôn đến mơ mơ màng màng. Vừa thở gấp, nàng bỗng nhiên cảm thấy trong cơ thể có thứ gì đó không thuộc về mình, trong giây lát cả người cứng ngắc. Rồi nàng phát hiện, đó là một ngón tay thon dài.

... Ngón trỏ.

Chính là ngón tay nàng vừa mút.

Sở Ngọc chỉ cảm thấy như có lửa đốt từ lòng bàn chân đến trán, đốt cháy sém cả trong lẫn ngoài. Nhưng làn môi Dung Chỉ lại dịu dàng triền miên tiếp tục, xuân thủy nhộn nhạo hóa mở, nàng lại như rơi vào mộng ảo mê hoặc, không thể chống cự, mặc cho Dung Chỉ tùy ý bày bố. Trong mơ màng, nàng cảm thấy cả người như tan ra thành nước, nhưng lại bị Dung Chỉ nhào nặn thành các loại hình dạng. Da thịt lại một lần nữa bị cắn hôn mút, vừa đau đớn vừa khoái cảm tê dại, đầu như nổ tung.

Suy nghĩ trong lòng hòa cùng ngọn lửa nóng thiêu đốt, nhưng không hiểu sao lại nảy sinh ham muốn không cách nào kìm chế được.

Nắng sớm dần rạng ngời. Ngày xuân trong rừng trúc mát mẻ, nhưng cơ thể hai người như sôi trào. Dung Chỉ nửa nằm xuống, vừa vững chắc vừa dịu dàng nâng Sở Ngọc lên, hoàn thành động tác vừa rồi nàng không thể hoàn thành.

Thân thể bị trêu chọc trở nên trống rỗng rốt cuộc được lấp đầy. Khoảnh khắc vật nóng đi vào cơ thể, Sở Ngọc bỗng nhiên mở mắt, cúi xuống nhìn Dung Chỉ dưới thân.

Dung Chỉ chớp chớp mắt, khóe mắt xẹt qua một tia khác thường, mỉm cười nhìn nàng.

Khi nơi bí ẩn nhất của hai người kết hợp, Sở Ngọc xấu hổ không kiềm chế được, nhưng vẫn nằm phủ phục xuống. Bởi động tác này, hạ thân chuyển động khiến nàng bật lên tiếng rên rỉ trầm trầm.

Nàng cúi xuống ôm ấp Dung Chỉ, không để ý vạt áo hé mở làm lộ cảnh xuân, chỉ cố gắng ưỡn người để được gần sát hắn hơn. Nàng kiềm chế khóe mắt trào lệ, nhẹ nhàng hôn làn môi hắn, hô hấp dồn dập, giọng run rẩy không thành lời: "Dung... Dung Chỉ..."

"Ta ở đây!"

Dung Chỉ.

Ta ở đây.

Sợ hãi, bất an, lo lắng... tan thành mây khói.

Ngực phảng phất như được lấp đầy.

Mục lục
Ngày đăng: 07/03/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục