Gửi bài:

Chương 132 - Tiến cung để tiến công (hạ)

Thu hồi ánh mắt, trong đáy mắt Sở Ngọc ngưng tụ sự kiên quyết.

Lưu Tử Nghiệp rất đắc ý với việc làm của mình ngày hôm qua, thấy Sở Ngọc tới chỉ muốn nhanh chóng khoe với nàng. Lăng nhục người ta thật là khoái! Ba vị hoàng thúc bị hắn nhốt trong cũi tre, qua khe hở nhìn hắn với ánh mắt cầu xin đáng thương hại làm cho huyết quản hắn sôi trào, một cảm giác sung sướng trước nay chưa từng có.

Bởi vì đang phấn khởi, nên hôm nay bị một đám lão thần vây quanh, hắn cũng không để tâm.

Lưu Tử Nghiệp không hề nhận ra, hắn đang chạy như điên trên con đường biến thái.

Sở Ngọc sóng bước cùng Lưu Tử Nghiệp, bỗng cảm giác như có ánh mắt đang khoét da thịt nàng. Quay lại nhìn, không phải Thẩm Khánh Chi như dự đoán mà là một lão thần khác.

"Lão", từ này không thể bỏ qua. Để thăng quan tiến chức, có những lúc cần lấy lý lịch chống đỡ. Tuổi càng cao thì tư cách càng lớn. Lúc này trong phòng, trừ Sở Ngọc, Lưu Tử Nghiệp và tiểu thái giám, là một đội ngũ các lão thần, với địa vị thanh danh uy tín trong triều, mỗi lời họ nói cực kỳ có trọng lượng.

Nhưng có những lúc, "lão thần" còn hàm ý bảo thủ cố chấp. Cho nên bọn họ thấy hành động cầm tù làm nhục các thúc phụ của Lưu Tử Nghiệp là không thể chấp nhận được, trái với tiêu chuẩn đạo đức của một hoàng đế, vì vậy gắng sức khuyên can.

Lưu Tử Nghiệp thấy Sở Ngọc tới, không còn kiên nhẫn nghe mấy vị lão thần lải nhải nữa, hắn phất tay: "Các ngươi lui ra đi. Chuyện tam vương trẫm sẽ có quyết định. Bây giờ trẫm muốn nói chuyện với a tỷ!"

"Bệ hạ!" Một âm thanh vừa cao vừa ngang chen vào, Sở Ngọc nhận ra cũng chính là lão thần nhìn nàng như khoét da thịt vừa rồi. Ông ta mặc triều phục trông hoa lệ, trang trọng hơn một chút so với những người xung quanh, giáo huấn Lưu Tử Nghiệp với giọng điệu dạy dỗ con cháu trong nhà: "Bệ hạ tuổi cũng không còn nhỏ nữa, cần biết lễ nghi. Hội Kê trưởng công chúa gặp bệ hạ mà không hạ bái, còn sóng vai đi ngang hàng với bệ hạ. Điều này không hợp lễ tiết!"

"Ngoài ra, mong bệ hạ nhanh chóng phóng thích tam vương, ban lời an ủi!"

Sở Ngọc còn đang hiếu kỳ không hiểu người này là ai mà dám nói chuyện với hoàng đế như vậy, thì nghe Lưu Tử Nghiệp lãnh đạm trả lời: "Lưu Nghĩa Cung, đừng tưởng ngươi là thúc tổ phụ của trẫm thì có thể càn rỡ như vậy! Trẫm là hoàng đế!"

Nghe hắn nói lời này, Lưu Nghĩa Cung sắc mặt đại biến. Trấn định tinh thần, Sở Ngọc cũng dần dần hiểu ra thân phận của ông ta. Lưu Nghĩa Cung hẳn là em trai của ông nội Lưu Tử Nghiệp, cùng thời với tổ phụ hắn, hèn gì dạy bảo Lưu Tử Nghiệp như nói với con cháu. Tính ra ông ta cũng là nguyên lão tam triều, mà vì thân phận hoàng thất nên còn tôn quý hơn so với các nguyên lão khác.

Nhưng...ông ta đã quên mất một điều. Sở Ngọc thở dài.

Tự cao về thân phận, nên ông ta dám giáo huấn Lưu Tử Nghiệp như thế. Chỉ nhớ mình là thúc tổ phụ của Lưu Tử Nghiệp, mà quên hắn là hoàng đế.

Sở Ngọc đứng gần, có thể thấy rất rõ ràng. Trong đáy mắt Lưu Tử Nghiệp đang dần dâng lên lửa giận.

Sở Ngọc cười cười, vờ như không nghe thấy Lưu Nghĩa Cung nói gì mà chỉ quay sang hỏi Lưu Tử Nghiệp: "Bệ hạ, nghe nói bệ hạ nhốt tam vương, là vì sao vậy?"

Lưu Tử Nghiệp đáp lời: "A tỷ, ta làm vậy là có lý do. Hôm kia rõ ràng Lưu Sưởng ở cùng bọn họ, ta đã sai người trông coi. Vậy mà sau đó Lưu Sưởng chạy thoát, chắc chắn ba người kia bao che đồng lõa!" Ngữ khí hắn còn mang vẻ hơi ấm ức, dường như đó là lỗi lầm của người khác.

Sở Ngọc thoáng liếc nhìn Vương Huyền Mô. Lão thần này lập tức ngầm hiểu, dẫn đầu cáo lui, các đại thần khác cũng lục tục đi theo. Rất nhanh chóng, trong phòng chỉ còn lại hai người là Lưu Tử Nghiệp và Sở Ngọc.

Lưu Tử Nghiệp cảm thấy hơi rầu rĩ, lặng im hồi lâu mới cất tiếng; "A tỷ, không phải tỷ lại tới khuyên ta phóng thích ba tên vô lại đó đấy chứ?" Hắn bỗng nhớ ra, Sở Ngọc luôn phản đối hắn giết tam vương.

***

Lúc Sở Ngọc xuất cung, bất ngờ phát hiện bên cạnh xe ngựa của nàng còn có một chiếc xe khác. Việt Tiệp Phi cảnh giác nhìn chiếc xe kia, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.

Đến gần hai chiếc xe thì thấy đối phương kéo rèm xe ra, qua khe hở nàng nhìn thấy khuôn mặt già nua mà không suy bại, tinh anh quắc thước, chính là Vương Huyền Mô.

Sở Ngọc hơi gật đầu với ông ta rồi lên xe. Hai chiếc xe chạy song song chậm rãi, mà hai khoang xe như liền kề nhau, hai rèm cửa mở ra thấp thoáng.

Sở Ngọc ngồi dựa bên cửa sổ, nghe thấy bên ngoài truyền vào tiếng nói khẽ: "Công chúa, thế nào rồi?" Vương Huyền Mô đang nói với nàng.

Sở Ngọc nhắm mắt lại, thản nhiên nói: "Vừa rồi, ta khuyên bệ hạ giết tam vương!" Lời nói ra khỏi miệng, nàng mới giật mình vì sự lạnh lùng tàn nhẫn trong đó.

Lúc nãy, Lưu Tử Nghiệp hỏi có phải nàng đến cầu xin cho tam vương hay không, nàng lại quay ngoắt thái độ lúc trước, khuyên hắn giết tam vương.

Từ lúc đến với thế giới này, đây là lần đầu tiên Sở Ngọc chủ động muốn sát hại người không thù không oán với mình. Sau khi nói ra những lời đó, cảm giác rất khó chịu, mãi cho đến khi ra khỏi cung nhìn thấy Vương Huyền Mô, tâm tình mới nhẹ nhàng hơn.

Nhưng nàng tỉnh táo biết rõ, mình không làm sai. Lúc trước nàng yêu cầu Lưu Tử Nghiệp không làm khó xử tam vương, là bởi vì chưa đến thời điểm sống còn. Nếu có thể không hại tính mạng người, nàng cố gắng tránh né. Nhưng bây giờ không còn cứu vãn được nữa. Nàng chỉ lơi lỏng một chút, ra khỏi thành tìm người, vậy là Lưu Tử Nghiệp làm một việc không thể sửa chữa. Hắn làm nhục tam vương đến mức này, khiến họ nảy sinh mối cừu hận không đội trời chung. Nếu thả họ đi, không biết sau này sẽ đưa tới bao nhiêu tai họa.

Về tình cảm không muốn có người chết, nhưng về lý trí Sở Ngọc rất rõ ràng, nhất định kết quả là cái chết, phải có một bên tử vong thì cừu hận này mới dẹp được.

Cho nên, Sở Ngọc khuyên Lưu Tử Nghiệp nhanh chóng tìm cớ giết cả ba người kia để chặt đứt mầm tai họa.

Hoặc là không hành động, nếu đã hành động thì phải giống như tia sét rạch giữa bầu trời, phút chốc lật úp, một kích thành công.

Làm nhục họ chẳng giải quyết vấn đề gì, nhanh chóng giết chết, mới là việc quan trọng nhất.

Sở Ngọc nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi nói: "Không rõ Vương tướng quân thấy thế nào?"

Lát sau, từ cửa sổ bên kia truyền đến thanh âm có vẻ mừng vui của vị chủ trì họ Vương: "Rốt cuộc, công chúa đã hạ quyết tâm!"

Sở Ngọc không khỏi kinh ngạc. Nàng quay sang cửa sổ bên kia để xem vẻ mặt lúc này của Vương Huyền Mô, nhưng xe ngựa ông ta đúng lúc này lại chạy hơi nhanh. Nàng chỉ nhìn thoáng thấy một bóng người mơ hồ, một lát sau hai cửa sổ mới lại song song: "Vương tướng quân sao lại nói vậy? Chẳng lẽ trước đây ta không hạ quyết tâm?"

Vương Huyền Mô khẽ cười: "Điều này, trong lòng công chúa phải rõ hơn ai hết!"

Sở Ngọc trầm mặc. Vương Huyền Mô nói đúng. Về chính trị, mềm lòng và chần chừ là những vật cản rườm rà, nàng nhất định phải vứt bỏ.

Cho tới bây giờ, Sở Ngọc bỗng cảm thấy có chút kỳ diệu. Trước đây, nàng nằm mơ cũng không nghĩ đến, sẽ có ngày mình trở thành kẻ đồng lõa với hôn quân bạo chúa, đi giật dây cho hoàng đế giết người. Nếu truyền ra ngoài, nàng sẽ bị nguyền rủa, để lại tiếng xấu muôn đời. (PS: Hix, không cần giết người thì bạn SN vẫn bị tiếng xấu muôn đời mà! ^^)

Để tìm hiểu lập trường của Vương Huyền Mô, Sở Ngọc vừa tiết lộ chuyện của mình ra, lại không ngờ được phản ứng của ông ta. Nàng không nhịn được buột miệng: "Rốt cuộc ngài trung thành với ai?" Xem ra, ông ta không trung thành với hoàng đế, mà cũng chẳng ủng hộ tam vương.

Vương Huyền Mô thản nhiên: "Ta trung thành với họ Vương!"

Nhìn qua khe cửa sổ, cuối cùng Sở Ngọc cũng thấy được dáng vẻ của Vương Huyền Mô. Cả người ông ta như chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt tỉnh táo kiên định lạ thường: "Ta chỉ trung thành với họ Vương!" Ai có thể mang lại lợi ích cho họ Vương, ông ta sẽ hợp tác với người đó!

Chỉ đơn giản như vậy.

Mọi cái khác đều là hư không, chỉ có lợi ích trường tồn vĩnh cửu.

Sở Ngọc chậm rãi duỗi tay ra, hướng về phía cửa sổ bên kia: "Giao ước!"

Hai tay vỗ trong không trung, chưa chạm nhau đã thu trở về, coi như đạt được hiệp nghị. Mà hai chiếc xe ngựa vẫn song hành, lúc này tách ra.

***

"Khi trở về, ngươi hãy nói với lão gia, việc cần làm ta đã làm. Sau này đừng tùy tiện tới quấy rầy ta nữa!" Lúc Tiêu Biệt trở về nhà, thấy có người đang ngồi trong phòng cũng không giật mình, chỉ lạnh lùng nói: "Nghĩa Dương vương đã rời đi bình an, ngươi cũng đi được rồi đấy!"

Người đó đứng lên, cúi xuống thi lễ với Tiêu Biệt: "Vì sao công tử không chịu quay về Tiêu gia? Lão gia trông đợi rất nhiều ở công tử, thậm chí muốn giao Tiêu gia cho công tử..." Tiêu Biệt chặn lời hắn, ngữ khí như không cho giải thích: "Mỗi người có chí hướng, con đường riêng, tâm ý ta đã quyết, ngươi không cần khuyên nhiều! Nếu ngươi không đi thì ta đi!"

Người kia cũng không muốn đôi co với Tiêu Biệt, vội vàng rời đi: "Tiểu nhân xin được cáo lui trước!"

***

Tuy Sở Ngọc đề xuất nên giết tam vương, nhưng mỗi lần Lưu Tử Nghiệp muốn động thủ, thì lại có việc này hay việc khác, người này hay người khác cản trở. Dường như đó là chuyện bất khả kháng, như có một thế lực bóng tối cố tình chống lại Sở Ngọc.

Có lẽ tình hình triều chính rối ren ảnh hưởng đến không khí trong thành Kiến Khang. Mùa thu năm nay, Kiến Khang có vẻ đìu hiu hơn. Danh lưu sĩ tộc cũng giảm bớt vui chơi giải trí, không khí cực kỳ vắng lặng. Nhưng không khí vắng lặng này đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một người.

Người đó, được xưng tụng là...thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

Mục lục
Ngày đăng: 27/03/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc

Mục lục