Gửi bài:

Chương 47

Nhóm người đi lễ men theo một bức tường bất tận. Đến chỗ tường đổ, họ vào trong khu vườn, ở đó hàng ngàn cây to bao quanh một hồ nước long lanh. Trong một khu đình đổ nát, một đứa bé đang chơi diều.

Nó láu lỉnh cười với những người đi lễ và chào họ. Nó bảo rằng chiếc diều dự đoán được tương lai. Người nhiều tuổi nhất trong đám hành hương hỏi chú bé:

- Nó có biết các bác đang đi đâu không?

Chiếc diều bay lên, hướng về một góc trần rồi lại đổi hướng bay về phía ngược lại. Như một con chim bị mắc bẫy, nó quật cánh vào tường, đâm vào cửa sổ và đột ngột rơi vèo xuống đất.

- Đi về Bóng tối.

Tôi thức giấc.

Sớm nay, Mẫn đuổi theo tôi trên chiếc xe đạp và dúi cho tôi một quyển sách. Tôi lật sách thấy có một bức thư gập làm tư. Anh mời tôi đến nhà Kinh chiều hôm đó nhân dịp sinh nhật lần thứ hai mươi của Kinh. Tôi quyết định sẽ giới thiệu Hương với Kinh và đó sẽ là quà sinh nhật của tôi cho anh.

Trong vườn nhà Kinh, nhiều sinh viên đang hút thuốc, uống rượu và tranh luận. Con trai quấn khăn phu la trắng trên cổ, tỏ ra là những thi sĩ bất cần đời. Con gái đi giầy đế bằng, tóc cắt ngắn và trông lại giống đàn ông hơn cả đám bạn đi cùng. Giữa đám người là một nữ sinh viên đang hô hào các bạn. Mẫn dựa lưng vào một gốc cây lắng nghe chăm chú. Thỉnh thoảng anh đưa mắt nhìn khắp cử toạ nhưng không gặp mắt tôi.

Kinh ra khỏi nhà và đặt một khay trà trên một chiếc ghế không tựa. Tôi giới thiệu Hương với anh, Hương tò mò muốn biết về các nhà cách mạng trẻ tuổi. Họ bắt chuyện rất sôi nổi.

Tôi buông người xuống một chiếc ghế. Để đỡ chán, tôi tách hạt hướng dương tẩm muối và quan sát nữ sinh viên đang nói. Tôi ngạc nhiên khi thấy cô ta đẹp mặc dù có vẻ dữ tợn. Diễn giả mới chừng hai mươi tuổi này biết cách lên xuống trầm bổng và thu hút được sự chú ý của người nghe. Mỗi lời cô ta nói đều khiến tôi sững sờ vì khâm phục đến tê liệt người đi.

-... Nước Nhật, trong sự bành trướng quân sự của nó, sẽ không chỉ đô hộ xứ Mãn Châu mà thôi, sắp tới đây sẽ là Bắc Kinh, rồi Thượng Hải, Quảng Đông. Chủ quyền của Trung Quốc đang bị đe doạ! Rồi chúng ta sẽ thành đầy tớ, nô lệ, thành chó hoang! Các tướng quân cát cứ, các chính phủ lâm thời, các nhà cầm quyền quân sự đã chia xẻ lục địa của chúng ta. Chỉ có lòng yêu nước mới đem lại được sức mạnh và hy vọng. Chúng ta hãy nổi dậy, hãy đánh đuổi kẻ thù xâm lược, tiêu diệt bọn nhà binh tham nhũng, hư hỏng đang uống máu nhân dân! Hãy trả lại ruộng cho dân cày, trả lại tư cách con người cho nông nô. Chúng ta hãy xây dựng một nước Trung Hoa mới, trên nền một chế độ nửa phong kiến, nửa thuộc địa đã đổ nát. Một nước Trung Hoa có dân chủ, không tham nhũng, không cảnh khốn cùng, không bạo lực. Tự do, bình đẳng, bác ái là tuyên ngôn của chúng ta. Mỗi công dân sẽ làm việc theo nhu cầu. Dân là chủ, chính phủ là công bộc của dân. Đó sẽ là ngày mà hoà bình và hạnh phúc trở lại với chúng ta!

Mọi người vỗ tay. Sau khi chào những người hâm mộ, cô ta quay về phía Mẫn. Trong ánh mắt cô, sự khắc nghiệt nhường chỗ cho âu yếm. Anh mỉm cười với cô. Tôi đứng dậy và đến chỗ Kinh và Hương.

Bạn tôi đang thể hiện tài năng quyến rũ đối với Kinh. Nó nói về gia đình, về cuộc hôn nhân được dàn xếp sẵn. Nó nhìn người nói chuyện với nó bằng ánh mắt chăm chắm khó mà chịu đựng nổi.

Kinh như bị hớp hồn, cũng không rời mắt khỏi Hương. Mặt anh lúc thì tỏ ra tò mò, lúc lại thương cảm. Tôi đến làm anh lúng túng. Anh liếc về phía tôi, khi chạm mắt tôi, anh nhìn đi nơi khác, húng hắng giọng và lấy lại vẻ cao ngạo.

Tôi đi loanh quanh trong vườn mà lòng không cách nào xua đuổi được nỗi buồn đang làm tôi nghẹt thở. Lũ chuồn chuồn ớt đậu trên các nhành hoa rồi lại bay lên trong những tia nắng muộn cuối ngày. Qua cửa sổ căn phòng, tôi nhìn thấy chiếc giường nơi tôi nằm hôm trước, đắp trên người vẫn chiếc chăn lụa đỏ thêu hoa cúc đại đoá. Cảnh này làm tôi đau khổ.

Mẫn ra hiệu cho tôi. Có thế chứ! Trước mặt các bạn, anh đối xử với tôi như một cô em nhỏ và kể cho họ nghe anh đã cứu sống tôi ra sao. Tôi mặc anh huênh hoang. Rõ là anh ngượng vì tôi.

Kinh bắt đầu chia bánh mừng sinh nhật. Đến lượt tôi, anh không chìa đĩa bánh mà dừng lại và gỡ một chiếc lá dính trên tóc tôi.

Có ai vỗ vai anh:

- Giới thiệu cô bạn cho tớ đi..

Tôi nhận ra nhà nữ tiên tri lúc nãy.

Chẳng chờ Kinh nói, chị ta hỏi thẳng tôi:

- Tên tôi là Đường còn em tên gì?

Chị hỏi tôi vô số điều. Sự sốt sắng của chị làm tôi khép lại. Chị muốn biết nhiều thứ: trường tôi, nhà tôi, anh chị em tôi có đông không... Rồi chẳng e ngại gì, chị cho tôi biết là đã quen người yêu tôi từ khi mới đẻ. Mẹ chị là đầy tớ nhà Mẫn. Chị nguệch ngoạc địa chỉ lên một mẩu giấy và mời tôi đến chơi.

Tôi viện cớ phải về nhà, giao Hương cho Kinh và rời khỏi buổi tiệc. Kinh đuổi kịp tôi trên bực cổng. Anh dang tay chắn ngang lối ra và cám ơn tôi đã đến dự sinh nhật anh.

Tôi bảo:

- Hương rất dễ thương. Nó đang hơi lạ với mọi người. Anh giúp nó nhé.

Mặt Kinh chợt đỏ bừng lên. Tôi hiểu là anh thích Hương. Tôi đột nhiên cấm cảu:

- Quay vào đi, mọi người đang đợi anh đấy.

Tôi lôi từ trong túi ra chiếc khăn mùi xoa anh đã từng dùng để lau mặt hôm đưa tôi về bằng xe đạp. Tôi đã giặt nó và thêu tên anh lên đó.

- Này, có món quà nhỏ này tặng anh đây.

Kinh nhìn chiếc khăn và lẩm bẩm:

- Anh rất vui sướng đã được làm quen với em. Em là một cô gái đặc biệt, tính rất hay. Mẫn không xứng đáng với em...

Tôi hỏi anh tại sao.

Anh nhìn tôi chăm chăm, cắn vào môi dưới.

Tôi nhắc lại. Anh tức giận giậm chân và quay đi.

Ngoài phố nóng và oi. Cây cối lấp lánh và màu xanh như rơi xuống từ đầu ngọn lá. Ô kính của các cửa hàng ném ra đây đó những tia sáng mệt mỏi của mặt trời. Lũ trẻ, gần như trần trụi, chạy dọc theo vỉa hè và vẫy vẫy mớ báo. Để thu hút khách hàng, chúng đồng thanh gào lên: "Một bà giết nhân tình đơ...ơi! Nhà sư đã tìm ra xác chết đơ...ơi!"

Đến sát cửa nhà tôi thì Mẫn nhô ra và túm lấy cánh tay tôi.

- Kinh điên rồi! Anh ấy bảo gì em lúc nãy?

- Chẳng bảo gì.

- Nó nói gì về anh?

- Chẳng có gì.

Mẫn nom vẫn chưa an tâm. Anh xét nét nhìn mặt tôi.

- Nó yêu em, nó vừa nói với anh xong.

Câu này như đâm qua tim tôi.

- Để em đi.

- Em phải chọn giữa hai người bọn anh.

- Anh đừng có làm trò cười cho thiên hạ.

- Em không thể phản bội anh. Thể xác của em thuộc về anh rồi!

- Này anh, em là một người tự do. Em đem thân em cho ai em thích, cho quỉ dữ cũng xong!

- Sao em lại nói với anh như thế? Tại sao em làm anh đau khổ? Em không yêu anh!

- Để em yên. Chị Nguyệt Châu đang đợi. Em sẽ nói chuyện khi nào anh bình tĩnh lại. Ngày mai em phải chơi một ván cờ tại quảng trường Thiên Phong, anh hãy đến đón em lúc mười bảy giờ.

Chưa bao giờ tôi thấy Mẫn như vậy. Toàn thân anh run lên.

Tôi bỏ chạy.

Ngày đăng: 25/03/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc