Gửi bài:

Chương 64

Trong lòng Mộ Dung Phong có một cảm giác mơ hồ đau đớn, như thể vừa mất đi điều gì đó trân quý, thậm chí còn có vẻ như muốn rơi lệ không thôi, không muốn ngẩng đầu lên, cũng không chịu mở miệng.

Tư Mã Minh Lãng lẳng lặng dời ánh mắt ra bên ngoài, mưa gió ngày thu chính là triền miên như vậy – "Rằm tháng tám qua rồi, mẫu hậu cũng gặp rồi, cũng nên trở về thôi." – Đột nhiên nhìn Mộ Dung Phong, mỉm cười nói – "Con là cô gái đáng yêu, giọng hát cũng rất tuyệt vời, ta sẽ luôn luôn nhớ đến, hãy sống cho thật tốt, bất cứ khi nào ở đâu, nếu cần, ta, nhất định sẽ giúp con."

Mộ Dung Phong đột nhiên nước mắt tràn mi, cứ thế không kìm được mà rơi xuống, cùng với những trăn trở trong lòng, cảm xúc phức tạp không muốn rời xa, tất cả cùng theo đó mà tuôn ra.

"Cám ơn hoàng thúc, Phong nhi sẽ nhớ kỹ lời hoàng thúc, nhất định sẽ sống tốt, nếu cần, nhất định Phong nhi sẽ nói với hoàng thúc." – Trong giọng nói có sự buồn bực mong chờ không rõ ràng của bản thân, cùng với tình cảm mơ hồ trong lòng, yêu hay không yêu, có lẽ tất cả đều không phải, chỉ là một loại tin tưởng và ỷ lại từ tận đáy lòng, tin rằng con người này, sẽ vì nàng mà làm điều gì đó! (Juu: đúng thật ~)

Tư Mã Minh Lãng khẽ mỉm cười, nói với Tư Mã Nhuệ – "Trong cung ta thân thiết với con nhất, cho nên cũng chỉ nói tạm biệt với mình con, hãy đối xử với Phong nhi thật tốt, nàng là người con cầu cũng không được, là tình yêu lớn nhất mà trời ban cho con."

Trong mắt Tư Mã Nhuệ đột nhiên hiện lên một tia rõ ràng, nhưng không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười nói với Tư Mã Minh Lãng – "Hoàng thúc, con nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt, nàng so với sinh mạng con còn quan trong hơn."

Nhìn Tư Mã Minh Lãng xoay người rời đi, Mộ Dung Phong nước mắt tuôn giàn dụa, Tư Mã Nhuệ vươn tay ôm lấy nàng – "Hoàng thúc là người xuất sắc, nhưng mà, có lúc, gặp phải người thích hợp ở thời điểm không thích hợp, đành phải rời đi, để tốt cho cả mình và người ta."

Mộ Dung Phong không nói gì, đầu dựa vào ngực Tư Mã Nhuệ, nghe được tiếng tim đập của hắn, hắn nhìn ra được sự mâu thuẫn của Tư Mã Minh Lãng sao? Lại có thể hiểu rõ và thản nhiên chấp nhận.

Trong lòng nàng thầm nói lời tạm biệt với Tư Mã Minh Lãng, hắn vì nàng mà thổi sáo suốt đêm, nàng vì hắn mà cất tiếng ca suốt đêm, mà Tư Mã Nhuệ đã kiên nhẫn ở bên nàng suốt đêm ấy. Có đôi khi, thích, đã là hạnh phúc, có thể thích nhau lại là loại hạnh phúc nữa.

"Có thể cùng tồn tại với nàng thế này, có thể yêu nàng, đối với Tư Mã Nhuệ ta mà nói, đã là chuyện hạnh phúc nhất rồi." – Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng nói – "Ta là người hạnh phúc nhất trong hoàng cung này."

Mộ Dung Phong ngước đôi mắt đẫm lệ lên, mỉm cười nói – "Tư Mã Nhuệ, ta nghĩ, yêu chàng cũng không phải chuyện gì khó khăn, nhưng chàng phải cam đoan sẽ vĩnh viễn đối với ta như thế này, nếu không, ta sẽ từ bỏ yêu chàng, cũng không cho phép chàng yêu ta nữa." (Juu: ~ bàn chuyện yêu zồi ~)

Tư Mã Nhuệ mỉm cười nhìn nàng, bao nhiêu lời đều chứa đựng trong ánh mắt.

"Nếu chàng không yêu ta như thế, ta sẽ biến mất." – Mộ Dung Phong nhẹ nhàng nói – "Sẽ biến mất khỏi thế giới của chàng, chàng không thể gặp lại ta được nữa.

Tư Mã Nhuệ gắt gao giữ chặt lấy Mộ Dung Phong, mà lại có chút bất an, như thể nàng không phải đang nói đùa, như thể nếu có một ngày, hắn thay đổi, nàng sẽ thực sự biến mất, không thể tìm lại được!

Tư Mã Minh Lãng đi rồi, có một khoảng thời gian rất dài, Mộ Dung Phong luôn nhớ lại: Vì sao nàng lại khóc? Tư Mã Minh Lãng đi, nàng cũng không hề cảm thấy đau đến cắt lòng cắt dạ, chỉ là cảm thấy khó chịu, như thể mất đi thứ gì đó trân quý lắm, nhưng lại chẳng bận tâm là mấy! Nàng chưa từng nếm trải tình yêu, nhưng nàng nghĩ, tình cảm này so với tình cảm như nàng thấy trên sách, trên phim ảnh dường như không giống nhau cho lắm, nhàn nhạt, nhưng không cách nào diễn tả bằng lời.

Ngay hôm Tư Mã Minh Lãng rời đi, người được Tư Mã Nhuệ phái đi Ô Mông Quốc lấy thuốc đã trở về, Lệ phi lại cải trang rời Lệ Uyển đi tới Nguyệt Kiều Các, chữa thương cho Nguyệt Kiều.

Quá trình so với Tư Mã Nhuệ tưởng tượng còn đau đớn hơn, ban đầu, Nguyệt Kiều có thể chịu đựng được, nhưng về sau, thực sự là đau đến thống khổ, thậm chí còn cầu xin Tư Mã Nhuệ và Lệ phi ban cho nàng được chết, dù Tư Mã Nhuệ có nghe Lệ phi nói trước, rằng sẽ thống khổ như thế nào, nhưng sự tình thực sự phát sinh, làm cho hắn thực sự phẫn nộ.

"Đây chỉ mới là lần đầu tiên, về sau còn phải đau hơn gấp mấy lần, lần sau còn đau ghê gớm hơn lần trước, điều này sẽ tạo áp lực rất lớn với nàng ấy, khiến cho nàng ấy ngay cả sau khi thương thế đã lành cũng vẫn còn sợ hãi trong lòng, dù chỉ động chân một chút xíu, cũng sẽ đau đến tê liệt." – Lệ phi buồn bã nói – "Ta e là vị cô nương này về sau không còn có thể khiêu vũ được nữa."

Tư Mã Nhuệ không nói gì. Còn có thể nói gì được đây? Chẳng lẽ hắn phải lập tức đi tìm Hồng Ngọc tính sổ sao, nàng ta nhất định sẽ không chịu thừa nhận mình có liên quan tới việc này, hơn nữa dù Tư Mã Triết có tin chuyện này có liên quan tới Hồng Ngọc, e là vẫn sẽ thiên vị Hồng Ngọc.

Hôm ấy khi đưa Tư Mã Triết tới thăm Nguyệt Kiều, Nguyệt Kiều còn đang ngủ, Tư Mã Triết cũng chỉ có chút đau lòng, chứ chưa từng hỏi Nguyệt Kiều bị thương rốt cuộc có liên quan tới ai? E là trong lòng y cũng đã đoán ra, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.

Hồng Ngọc lúc này, đang ở cùng với mẹ chồng, nàng cố ý đến tìm mẹ chồng, cũng là vì một chuyện, chuyện này, nàng suy nghĩ đã lâu, hôm ấy Tư Mã Nhuệ cảnh cáo nàng, khiến nàng lập tức quyết định phải xử lý chuyện này.

"Mẹ à, Hồng Ngọc muốn phiền mẹ giúp con một chuyện, là vì nhị thái tử."

Lưu phi mấy ngày qua cảm xúc rất không tốt, tối qua hoàng thượng lại ngủ ở Tuyết Uyển, sáng nay bãi triều xong lại đi Tuyết Uyển, một khúc đàn của con bé Mộ Dung Tuyết tối qua lại khiến hoàng thượng động lòng, ỷ vào sự trẻ trung của mình, cũng dám công khai tranh giành tình nhân với nàng, con bé này, thật không thể coi thường. Nghe con dâu mình nói chuyện, trong lòng có chút phiền, nhưng nghe chuyện có liên quan tới Cường nhi, mới ổn định tâm tình, hỏi – "Chuyện gì?"

"Con dâu Hồng Ngọc muốn mẹ làm chủ, hướng Thái hậu cầu hôn, đem Vân Tuệ quận chúa gả cho nhị thái tử." – Hồng Ngọc nói ra lời này, trong lòng cũng do dự chút ít, một khi đã nói, sẽ không còn đường lui – "Nhị thái tử và Hồng Ngọc tình cảm sâu đậm, nhưng đến nay vẫn chưa từng có sinh dục, con dâu thật bất hiếu. Nhị thái tử đối xử với Hồng Ngọc vô cùng tốt, cho nên Hồng Ngọc muốn nạp phi cho nhị thái tử, sinh con đẻ cái cho nhị thái tử. Hồng Ngọc nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy Vân Tuệ quận chúa là thích hợp nhất. Thứ nhất, nàng là cháu ruột bên ngoại của hoàng hậu, thứ hai, cũng là tỷ muội ruột thịt của Hồng Ngọc, tình cảm hai người chúng con rất tốt, nhất định có thể hòa thuận ở chung, mà coi thân phận của nàng, đối với nhị thái tử sau này cũng có trợ giúp rất lớn. Thái hậu cũng rất yêu thương nàng, nếu mẹ tới đề nghị, nhất định sẽ đồng ý thôi." – Hồng Ngọc nói một hơi hết tất cả những gì muốn nói, xong cúi đầu im lặng.

Lưu phi nghe nàng nói xong, cân nhắc một hồi, gật gật đầu – "Lời con nói cũng có vài phần đạo lý, tuy rằng Cường nhi đối xử với con tốt lắm, cũng không hề nạp thiếp, nhưng dù sao con cũng không có sinh dục, Cường nhi là nhị thái tử, không thể không có con cái. Ta vốn cũng muốn nạp thiếp cho Cường nhi, nhưng vẫn chưa chọn được người thích hợp, con vừa nói như vậy, cũng đã nhắc nhở ta. Được rồi, cũng không uổng Cường nhi thương yêu con, con có lòng như vậy, mẹ cũng sẽ giúp con thỏa lòng, hôm nay, ta sẽ đi gặp Thái hậu. Nếu không có chuyện gì nữa, con lui đi, ta đang phiền lòng, muốn nghỉ ngơi."

Hồng Ngọc khom người lui đi, ra đến bên ngoài, nghĩ đến khả năng về sau cùng với Vân Tuệ thờ chung một chồng, trong lòng chua xót khó tả, nhưng, cho dùng nàng không nói tới, mẹ chồng nhất định sẽ an bài, chi bằng chọn lấy người mình vừa ý, cũng hòa thuận ở chung, nếu như kiếm người không quen biết về, dụ dỗ Tư Mã Cường, đấy mới thực khiến mình thêm khổ.

Rất xa thấy có người đang đi tới, bóng hình rất quen thuộc, chỉ cúi đầu, vừa đi vừa nghĩ ngợi, Hồng Ngọc vừa thấy, vội vàng tránh qua một bên, lúc này nàng cũng không muốn gặp người ấy, tâm tình của mẹ chồng không tốt, tâm tình của nàng cũng vậy, để cho phu quân của mình nạp phi, tâm tình làm sao có thể tốt cho được?!

Nhưng, đúng lúc này thì đối phương ngẩng đầu lên, thấy nàng, hơi dừng một chút, đang do dự có nên chào hỏi hay không, hay là làm bộ như không nhìn thấy đây? Hay là...

Mục lục
Ngày đăng: 23/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục