Gửi bài:

Chương 18

Mộ Dung Phong trong lòng thầm cười lạnh một tiếng, đi, chúng ta về rồi nói sau, đánh lừa ngươi chút cho vui. Trên mặt vẫn mỉm cười ôn hòa như cũ, tựa hồ không có gì xảy ra, hướng Thái hậu, Hoàng thượng Hoàng hậu và những người khác thi lễ nhanh rồi đi theo Tư Mã Nhuệ.

Khi đi lướt qua cạnh Mộ Dung Thiên, nàng bỗng lẳng lặng nhỏ giọng ngoài Mộ Dung Thiên ra không ai có thể nghe được thản nhiên nói: "Mộ Dung Thiên, nếu việc không thành, e là ngươi phải gọi Mộ Dung Tuyết một tiếng nương nương rồi."

"Mộ Dung Phong nhanh lên!" – Tư Mã Nhuệ đã đi đến lối ra của hoa viên, chẳng thèm ngoái lại lạnh lùng quát.

Mộ Dung Phong bước nhanh tới bên cạnh Tư Mã Nhuệ, quay lưng về phía mọi người, đưa mắt nhìn Tư Mã Nhuệ, nói bằng giọng cũng lạnh băng như thế: "Tứ thái tử, tinh thần ngươi tốt thật đấy, nói to như thế đẻ làm gì, muốn dọa chết người à, tim ta cũng bị ngươi dọa đến vỡ ra mất rồi."

"Mộ Dung Phong!" – Tư Mã Nhuệ quả thật bị nữ nhân này làm cho tức chết thôi, dù nàng có thật là Bạch Mẫn cũng vậy, người nhìn bên ngoài hiền lành thế, nhưng thực tế rất là ngang bướng – "Ngươi ngậm miệng lại cho ta!"

Mộ Dung Phong bĩu môi một cái – "Được rồi, Tư Mã Nhuệ, là ngươi nói đấy nhớ, ta câm miệng liền đây." – nói xong đôi môi mím lại, không hề hé răng, bước về phía trước, không thèm quan tâm để ý gì đến Tư Mã Nhuệ.

Tư Mã Nhuệ sững lại, xú nha đầu này thật đúng là "đáng ghét"!

"Yên Ngọc, mau mau đuổi theo chủ tử của ngươi, nếu Tư Mã Nhuệ làm điều gì quá đáng, ngươi mau báo cho ta biết" – Thái hậu lập tức phân phó Yên Ngọc đuổi theo, trong lòng vô cùng lo lắng cho Mộ Dung Phong, cũng may, Tư Mã Nhuệ này tuy rằng ngỗ nghịch, nhưng cũng chưa bao giờ động thủ đánh nữ nhân, có lẽ sẽ không động thủ với Mộ Dung Phong, nhưng cũng vẫn phải đề phòng, vẫn phải cho Yên Ngọc theo dõi sự tình.

"Dạ, Thái hậu nương nương, nô tỳ xin đi ngay. Nhất định sẽ không để cho chủ tử có việc gì" – Yên ngọc vội vội vàng vàng đuổi theo đoàn người phía trước, Vương Bảo cũng lặng lẽ theo sau, thiết nghĩ, lần này chắc sẽ náo nhiệt lắm đây, chỉ mong không xảy ra chuyện gì đáng tiếc!

Trở về phủ Tứ thái tử, vừa qua cửa, Mộ Dung Phong đã khoái trá ngồi xuống ghế đá, ngắm nhìn hoa cỏ cây cối trong viện, thể hiện bộ dáng vui vẻ tiêu dao, hoàn toàn không quan tâm biểu tình tức giận của Tư Mã Nhuệ, thậm chí còn coi như hoàn toàn không thấy trước mặt có người đứng.

"Mộ Dung Phong! Ai cho ngươi ngồi, đứng lên mau!" – Tư Mã Nhuệ tức giận lắm đây, xú nha đầu này coi hắn như người vô hình, tự nhiên ngồi xuống thoải mái ngắm nhìn xung quanh, cứ như không biết là hắn đang tức giận vậy, nàng nghĩ nàng là ai cơ chứ? Nghĩ mình là tứ thái tử phi muốn làm gì thì làm sao? Kể cả thế hắn cũng xử lý được.

Mộ Dung Phong mí mắt không động đậy chút gì, cứ ngắm nhìn chậu hoa cúc với những đóa hoa nhỏ nhắn xinh đẹp, coi như không nghe thấy gì hết, trên mặt còn mang theo nụ cười thích thú.

"Mộ Dung Phong! Ngươi điếc rồi sao? Ta nói, ngươi đứng lên!" – Tư Mã Nhuệ tức giận cực độ, thiếu chút nữa là túm lấy Mộ Dung Phong mà lôi dậy, đồng thời khoát tay, hướng về phía đám nô tỳ xung quanh lớn tiếng quát: "Các ngươi cút hết đi cho ta!"

Đám nô tỳ lập tức tản ra rất xa, Yên Ngọc, Vương Bảo và Xuân Liễu mặc dù rất lo lắng cho Mộ Dung Phong nhưng cũng không dám ở lại, đành yên lặng trốn vào một góc, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, nếu thực sự không ổn, có lẽ phải đi kiếm viện binh.

Mộ Dung Phong nghe mọi người tản đi hết, đứng dậy khỏi ghế đá, tiếp túc ngắm hoa của nàng, vẫn không thèm để ý tới Tư Mã Nhuệ.

"Mộ Dung Phong, ngươi giải thích cho ta một chút, rốt cuộc chuyện Bạch Mẫn là thế nào?" – Tư Mã Nhuệ ngồi xuống ghế đá, nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Phong – "Nếu nói láo, cẩn thận ta lập tức hưu ngươi, trả ngươi về Mộ Dung vương phủ!"

Mộ Dung Phong vẫn như cũ không nói lời nào.

"Mộ Dung Phong...!" – Tư Mã Nhuệ thật sự, tức giận đến cực độ, đứng dậy, đứng trước mặt Mộ Dung Phong quát lớn – "Lập tức nói cho ta rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

"Ngươi hùng hổ cái gì?" – Mộ Dung Phong sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói – "Tư Mã Nhuệ, ngươi định biến mình thành loại tiểu nhân lật lọng sao? Là ngươi bảo ta câm miệng trước, ta ngậm miệng rồi, ngươi lại hỏi ta cía gì mà Bạch Mẫn, ta đâu biết Bạch Mẫn gì chứ, cố tình bắt lỗi phải không? Đừng có lấy hưu ra mà làm ta sợ, ta còn mong ngươi hưu ta quá đi chứ, ngươi có tin tự ta cũng có thể hưu ngươi! Tổ mẫu cho ta cái kim bài đối với hoàng tử hoàng tôn các ngươi như thượng phương bảo kiếm đối với dân chúng bình thường, đều có đại quyền sinh sát như nhau, giết ngươi thì không chắc, nhưng trị tội ngươi thì cũng có mấy phần khả năng đấy."

Tư Mã Nhuệ sửng sốt.

"Bạch Mẫn là ai? Do đâu mà biết?" – Lần này đổi lại là Mộ Dung Phong hỏi, biểu tình thật không thể khiến cho người ta hoài nghi.

Tư Mã Nhuệ thật vô cùng sửng sốt, Mộ Dung Phong này rốt cuộc là thật hay giả đây? – "Bạch Mẫn là một vị công tử" – Hắn dừng một chút rồi trả lời theo bản năng – "Gặp ở Túy Hương Lâu, hắn gặp ta để tìm Mộ Dung Tuyết"

"Vậy ngươi nên đi tìm Mộ Dung Tuyết" – Mộ Dung Phong không quan tâm lại quay đầu đi, tiếp tục ngắm bồn hoa cúc, kỳ thực là vì trên môi muốn che giấu nụ cười sắp bật ra đến nơi, quay lưng về hướng Tư Mã Nhuệ mà nói – "Ngươi không đồng ý sao? Bạch Mẫn là một vị công tử mà, ngươi không đến mức hoài nghi Mộ Dung Phong ta là nam nhân chứ? Mộ Dung Thanh Lương gan lớn bằng trời cũng không thể nào đưa một nam nhân đến. Túy Yên Lâu là nơi nào? Nghe tên đã biết là phường son phấn, nơi như thế con gái nhà gia giáo như ta có thể đến sao?"

Tư Mã Nhuệ rõ ràng cảm thấy lời Mộ Dung Phong nói là cố ý, nhưng không chỉ ra được chỗ nào không đúng.

"Còn nữa" – Mộ Dung Phong bỗng nhiên nói tiếp – "Hắn gặp ngươi để tìm Mộ Dung Tuyết làm gì, nếu muốn gặp Mộ Dung Tuyết thì phải đến Mộ Dung vương phủ chứ, sao phải tới tìm ngươi?"

Tư Mã Nhuệ sững người, tức giân đặt mông ngồi xuống, không thèm để ý đến Mộ Dung Phong.

"Chẳng lẽ..." – Khuôn mặt Mộ Dung Phong bỗng nhiên xuất hiện gần sát trước mặt Tư Mã Nhuệ, rồi lại lùi ra xa – "Hắn và ta trông rất giống nhau sao? Ta cũng muốn gặp đấy nha. Nếu ngươi tìm được người, nhất định phải dẫn ta đến làm quen với vị Bạch Mẫn công tử này đấy nhé. Phải để cho vị Bạch công tử này dạy dỗ, nếu không gặp được, thật là đáng tiếc."

Phản ứng duy nhất của Tư Mã Nhuệ chỉ có thể là cười khổ: "Mộ Dung Phong, ngươi nói thật hay đùa vậy?"

"Tất nhiên là thật rồi" – Mộ Dung Phong giương mắt nhìn, có vẻ thành thật trả lời, đáy mắt còn cố giấu ý cười, đồ ngốc, chính nàng bày ra trò này đấy, nhưng nàng sẽ nhất quyết không thừa nhận với hắn, xem hắn làm thế nào bây giờ, ta cứ không thừa nhận ta là Bạch Mẫn đấy, xem ngươi làm gì được ta nào. Muốn chơi, chúng ta phải chơi cho thật thống khoái!

"Xuân Liễu!" – Mộ Dung Phong hô một tiếng, Xuân Liễu lớn tiếng đáp lại rồi lập tức đi tới, Mộ Dung Phong nhìn nàng mỉm cười nói – "Đi bảo nhà bếp làm chút điểm tâm, ta đói bụng quá, vừa về đi gặp Tổ mẫu luôn, đã kịp ăn uống gì đâu" – Lại quay đầu nhìn Tư Mã Nhuệ – "Tứ thái tử, ngươi có muốn ăn cơm không? Hay lại đi nơi khác ăn, nghe nói ngươi cũng không có thói quen ở lâu trong phủ, nếu có việc cần làm, ta cũng không giữ đâu." – Nói xong, cười nhẹ, không nhanh không chậm rời đi, để lại Tư Mã Nhuệ một mình bực bội hờn dỗi.

Tư Mã Nhuệ trong lòng tức giận lắm lắm, mà lại không bộc phát ra được, cũng cảm thấy Bạch Mẫn có vẻ kỳ quái, nhưng biểu tình của Mộ Dung Phong lại không giống như đang nói dối, thật sự là kỳ quái, nếu như là lừa dối, thật sự có thể sao? Suy đi nghĩ lại, hai người họ quả thật dung mạo vô cùng giống nhau, cứ như huynh muội sinh đôi vậy. Nhưng mà Mộ Dung Phong thật là gan lớn thế sao? Nàng không phải là người cực kỳ yếu đuối chất phác sao?

Vậy Bạch Mẫn có phải là một nhân vật có thực không?!

Mục lục
Ngày đăng: 27/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục