Gửi bài:

Chương 49

"Ta nào dám năn nỉ hoàng thúc đâu, thúc ấy là người chẳng nghe ai bao giờ, cả phụ hoàng ta cũng phải công nhận, hoàng thúc rất cố chấp." – Tư Mã Nhuệ vui vẻ nói, vẫn đứng bên cạnh Mộ Dung Phong nhưng hắn chẳng để ý tới ánh mắt tán thưởng của hoàng thúc cả sự ngượng ngùng trong mắt Mộ Dung Phong. (Juu: lần thứ n >"< Nhuệ ca ngố)

"Nhuệ nhi, nó dường như rất thích con." – Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, giọng nói giấu đi vài phần ý tứ, nhìn Mộ Dung Phong, lẳng lặng nói – "Trông nó từ nhỏ tới lớn, thật là một đứa nhỏ không tồi, con đừng nhìn nó theo ánh mặt của người ngoài, cho nó là thứ gỗ mục chẳng dùng được, nhưng mà, nó thực sự là người thật lòng đấy."

Mộ Dung Phong không phải không hiểu, trong lòng mình cũng có niềm vui giữa chốn xa lạ gặp người quen, nhưng người ta là hoàng thúc, lại còn có thê thiếp cả rồi, mà mình lại là phi tử của Tư Mã Nhuệ, cũng là người có vị hôn phu, nếu có thì cũng chỉ là phần nào thưởng thức lẫn nhau.

Tư Mã Nhuệ cười haha, vòng tay ôm lấy vai Mộ Dung Phong, vui vẻ nói – "Nếu nói trước kia Tư Mã Nhuệ chơi bời lêu lổng, ta tuyệt đối không phủ nhận, nhưng từ khi gặp được Phong nhi, ta thủ thân như ngọc, có phải không nhỉ, Phong nhi."

Mộ Dung Phong cười – "Lạ nhỉ, ta nhớ rõ đêm đầu tiên Phong nhi tiến cung, có người còn ở trước mặt Phong nhi bỡn cợt với nha hoàn của Phong nhi, lại còn, ta cũng nhớ rõ nơi ta cùng người nào đó lần đầu gặp mặt là ở..."

"Được rồi, được rồi, Phong nhi, nàng tha cho ta đi." – Tư Mã Nhuệ mặt ửng hồng(Juu: dễ thương quá *^.^*), vội vàng xin tha, điều Mộ Dung Phong nói là sự thực, lúc ban đầu quả thực hắn đã như vậy, nhưng mà, căn bản lúc ấy hắn không có nghĩ Mộ Dung Phong lại là một nữ tử thanh linh đáng yêu như vậy, có lẽ khi ấy nàng luôn im lặng, cho nên mọi người xem nhẹ, chỉ chú ý tới Mộ Dung Tuyết xinh đẹp.

Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, nụ cười có ý bao dung, cũng có một chút mất mát, thản nhiên, ngay cả chính hắn cũng chưa từng phát hiện, hắn lại thích nữ tử trước mắt này, nhưng mà, hắn cảm thấy mình thích càng bởi vì đây là phi tử của Nhuệ nhi, mà Nhuệ nhi, vốn là thế chất (Juu: cháu ý =.=") mà hắn yêu quý nhất, nhìn nó, tựa như nhìn thấy mình khi còn trẻ(Juu: 37 vẫn còn xuân chán mà anh =.="), lông bông phóng túng hết sức.

Hoàng Thượng từ ngoài đi vào, cất tiếng sang sảng, nghe ra có phần rất cao hứng – "Hoàng đệ, ở đây cả à? Nghe nói gần đây đường công danh của ngươi rộng mở lắm, thật khiến vi huynh ngưỡng mộ." (Juu: thối x_x ông là hoàng đế, có ai công danh sánh bằng ông #.#)

"Haha, vẫn thế thôi, vừa nghe Nhuệ nhi nói, phụ hoàng hắn hình như còn mới nạp phi tử kia, lúc nào hoàng huynh cũng đắm chìm trong nhuyễn ngọc ôn hương." – Tư Mã Minh Lãng trêu chọc lại, từ nhỏ, hắn với vị hoàng huynh này đã rất thân thiết.

Hoàng thượng cười – "Cũng thực là hai người rất tuyệt, chi bằng thế này, Nhuệ nhi, con kêu Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một bàn ăn ngon, ta muốn cho hoàng thúc của con tẩy trần,con cung với Phong nhi cùng đi luôn, kêu cả Cao công công mang Lệ phi và Tuyết phi đến chia vui, cũng để cho hoàng thúc của con làm quen."

Tư Mã Nhuệ gật gật đầu.

"Mở yến tiệc ở Quan Nguyệt Lâu đi, tạm thời không cần mời mẫu hậu của con tới, hoàng thúc của con đây, cũng chỉ kính sợ mỗi mẫu hậu con, nếu mẫu hậu của con tới đây, e là hoàng thúc lại phải cẩn thận dấu giếm bản chất 'háo sắc' của hắn." – Hoàng thượng cười haha, trêu chọc. (Juu: còn biết đi nói người ta háo sắc nữa, không tự biết soi gương xem lại mình)

"Hoàng huynh cứ đùa." – Tư Mã Minh Lãng mỉm cười – "Từ sáng sớm đã đi tham kiến đại tẩu rồi, Minh Lãng cũng không phải là e sợ đại tẩu, mà chính là kính trọng, đại tẩu là một người ổn trọng hiền thục, người khiến Minh Lãng thập phần kính trọng. Chỉ e là hoàng huynh, phải ôm trái ấp, có mặt đại tẩu lại không được thoải mái." (Juu: điểm 10 cho chất lượng\:m/)

Hoàng thượng cười haha, gặp Tư Mã Minh Lãng, hắn thật sự rất vui vẻ.

Mục lục
Ngày đăng: 23/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...
Gia vị người Thái Tây Bắc

Mục lục