Gửi bài:

Chương 33

Khuôn mặt Nhã Lệ sửng sốt, miệng thì than thở, "Ta không thích Nhị thái tử, hắn lúc nào cũng nghiêm mặt, cau cau có có, suốt quãng đường đến kinh thành nói chuyện cũng không được mười câu khiến ta sắp buồn chết rồi. Nếu cứ nhất quyết đem ta cho hắn, chi bằng tìm gian phòng nào đó nhốt ta còn tốt hơn!–"

Than thở, nhưng đôi mắt to của Nhã Lệ không ngừng đảo quanh phòng, rồi đột nhiên ánh mắt của nàng dừng lại trên người Tư Mã Nhuệ. Giống như phát hiện ra một lục địa mới, Nhã Lệ lập tức chạy đến trước mặt Tư Mã Nhuệ, nắm chặt tay y, vui mừng nói, "Ta thích người con này, bộ dạng của hắn rất khá, có thể câu hồn của ta. Hoàng thượng, hay là ngươi đem ta ban cho người con này đi."

Phản ứng đầu tiên của Mộ Dung Phong là ngạc nhiên, nhưng sau đó nàng không nhịn được nở một nụ cười, tiếng cười của nàng nghe thật mềm mại, như tiếng suối chảy róc rách. Nàng nhìn qua Tư Mã Nhuệ, y vẫn đứng yên, không nói gì.

Tư Mã Nhuệ không phòng bị gì nên khi bị Nhã Lệ nắm tay, chưa kịp phản ứng thì Nhã Lệ đã vui mừng tựa vào ngực y. Dù kinh nghiệm tình trường dày dặn nhưng trước tình huống này "bất hảo" Tứ thái tử cũng không khỏi đỏ mặt. (E: cái này sao gọi là "kinh nghiệm tình trường dày dặn" được =)))

Trên môi Tư Mã Cường cũng nở nụ cười, hồi sau y lên tiếng, "Như thế cũng tốt!"

Hoàng hậu tuy rằng đang buồn bực, nhưng vẫn bị hành động của Nhã Lệ công chúa làm hoảng sợ, rồi nhịn không được nở nụ cười nhẹ. Trong lòng nghĩ Nhã Lệ công chúa này nói không cần Nhị thái tử uy vũ thiện chiến nhưng lại muốn đứa con không nên thân của nàng, chẳng lẽ bây giờ mỹ nam cũng bị chiếm tiện nghi sao?

"Nhã Lệ công chúa, thứ lỗi ta không làm theo trò đùa của công chúa." Phục hồi lại tinh thần, Tư Mã Nhuệ chậm rãi nói. Y cũng rút lại tay từ trong tay của Nhã Lệ công chúa, nhẹ nhàng đẩy Nhã Lệ công chúa ra khỏi người.

"Ta đã thành thân, đối với ta một người là đủ, ta cũng không tưởng tượng được cảnh ba người cùng ngồi ăn cơm, công chúa tốt hơn nên đi tìm người khác. Hơn nữa, Tư Mã Nhuệ ta không có hứng thú đối với nữ nhân của huynh đệ!"

"Ta mặc kệ, dù sao ta cũng không muốn đầu gỗ Nhị thái tử làm chồng." Nhã Lệ vẫn không buông tha, ánh mắt nhìn chằm chằm nữ nhân xinh đẹp động lòng người bên cạnh Tư Mã Nhuệ. Thân người chậm rãi tiến lên, trên mặt nở một nụ cười ngọt ngào, lên tiếng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự lạnh lùng tàn nhẫn, "Ngươi là ai?"

Tư Mã Nhuệ nhanh chóng dùng thân mình chắn phía trước Mộ Dung Phong, cười hì hì nói, "Nàng là thê tử của Tư Mã Nhuệ ta, công chúa thấy thế nào?"

Tư Mã Cường dùng tay kéo Nhã Lệ công chúa sang một bên, gương mặt vẫn trầm tĩnh như nước, giọng nói tuy nhẹ nhưng thập phần nghiêm khắc, "Nhã Lệ công chúa, nếu ngươi dám sinh sự trong cung, đả thương Mộ Dung cô nương, ta lập tức dùng một chưởng chấm dứt sinh mệnh của ngươi. Ta có thể khiến cho Ô Mông quốc quy hàng thì dù các ngươi có gan quay lại khiêu chiến, ta cũng có thể đánh bại Ô Mông quốc!"

Nhã Lệ công chúa cong môi lên cãi bướng, "Ta không thích nàng đứng bên cạnh người ta thích!"

Tình cảnh trước mặt khiến Mộ Dung Phong sửng sốt, nàng không hiểu Nhã Lệ công chúa định làm gì, nhưng có thể khiến cho Tư Mã Nhuệ cùng Tư Mã Cường khẩn trương như vậy thì không phải chuyện đùa. Bỗng nhiên nàng cảm thấy lo lắng thay cho Mộ Dung Tuyết, những người này, sợ là Mộ Dung Tuyết dù chỉ một người cũng không ứng phó được, xem ra nam nhân tốt cũng như kim cương, chỉ có thể kính nhi viễn chi a. (E: "kính nhi viễn chi" nghĩa là tôn kính mà không thể gần).

Hoàng thượng nhíu mày: "Nhã Lệ, ngươi tuy còn nhỏ nhưng lòng dạ lại ác độc như vậy, trong cung không thể lưu giữ ngươi. Cường Nhi, tùy con muốn xử trí thế nào cũng được."

Tư Mã Cường cúi đầu, "Nhi thần đã biết."

Lôi kéo Nhã Lệ công chúa ra khỏi Chính Dương Cung, vừa ra đến cửa cung, Tư Mã Cường lạnh lùng nhìn Nhã Lệ công chúa, đưa tay lên, hung hắng tát vào mặt nàng, "Ngươi cố tình muốn chết phải không! Ai cho phép ngươi mang dược vào cung, đã vậy còn muốn dùng đối phó với Mộ Dung Phong. Chỉ cần dựa điều này thì vương triều Đại Hưng ta đã có thể san bằng Ô Mông quốc các ngươi rồi. Đây là lần đầu nên ta tạm tha cho ngươi, nếu còn có lần sau thì ta sẽ lập tức phế đi hai tay của ngươi. Người đâu, mang Nhã Lệ công chúa hồi phủ, phái người canh giữ cẩn thận!"

Nhã Lệ công chúa sững sờ, suốt chặng đường, Tư Mã Cường dù đối với nàng không có hảo cảm nhưng cũng chưa lần nào quát mắng, thậm chí đánh nàng như lần này, vì sao lại có thể vì Tứ thái tử phi kia mà tức giận đến vậy?! Nàng chẳng qua chỉ muốn dùng loại dược vô hại khiến Mộ Dung Phong hôn mê mấy ngày, chỉ cần một ly nước là có thể bỏ đi dược tính thôi. (E: Ách! Hôn mê mấy ngày mà nói là vô hại a 0.o)

Nàng thích đôi mắt đẹp câu hồn đoạt phách của Tứ thái tử, nhưng đôi mắt đó chỉ dừng lại trên người của tố y nữ tử bên cạnh y. Bộ dáng tươi cười của tố y nữ tử này như có mị lực khiến người khác quên đi mọi ưu phiền.

Từ nhỏ đến giờ, ở Ô Mông quốc có cái gì mà Nhã Lệ nàng lại không chiếm được? Có ai lại dám cùng nàng đối đầu? Có ai có thể thoát được mị lực của nàng?

Nhưng hôm nay, người nàng thích lại không để nàng vào mắt!

Trong Chính Dương Cung, Mộ Dung Phong cảm thấy vô cùng kỳ quái, bất quá Nhã Lệ chỉ đến gần nàng một chút nhưng tại sao cả Tư Mã Nhuệ và Tư Mã Cường đều tỏ ra khẩn trương như vậy?! Khả năng của Nhã Lệ khiến nàng thật sự nhìn không ra vị công chúa Ô Mông quốc này nguy hiểm thế nào.

"Tư Mã Nhuệ, có gì không đúng sao? Tại sao khi Nhã Lệ công chúa vừa đến gần ta, ngài và Nhị thái tử lại khẩn trương như vậy?"

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong mỉm cười, nhưng trong mắt che giấu rất nhiều chuyện.

Tư Mã Nhuệ cũng không muốn cho Mộ Dung Phong biết Nhã Lệ có thể đem đến nguy hiểm. Ở Ô Mông quốc dược liệu thừa thãi nên ở đó dùng dược là chuyện rất bình thường, nên Nhã Lệ công chúa trên người mang theo độc dược cũng là bình thường, nhưng chỉ không ngờ nàng định dùng nó ở Chính Dương Cung, mà lại nhắm vào Mộ Dung Phong. Tư Mã Nhuệ trong lòng không ngừng thầm mắng một tiếng đáng giận!

"Không có gì, chỉ là Nhã Lệ công chúa vốn đến từ man hoàng quốc gia, ta lo lắng nàng ta sẽ làm ra cái gì mà nàng không biết được nên — Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ nhớ nếu không có gì thì không cần để ý đến Nhã Lệ công chúa, nếu gặp lại nàng ta khi không có ta bên cạnh thì nàng hãy cách xa nàng ta sẽ tốt hơn." Tư Mã Nhuệ ôn hòa nói.

Nhớ đến hình ảnh khẩn trương vừa nãy của Tư Mã Cường, trong lòng Tư Mã Nhuệ càng thêm căng thẳng, không nhịn được liền nhíu mày. Y không phải đứa ngốc, cũng không có bị mù, tất cả hình ảnh Tư Mã Cường khẩn trương, lo lắng cho sự an toàn của Mộ Dung Phong, y đều nhìn thấy, lại thêm chuyện cả hai cùng đi đến Chính Dương Cung càng làm cho y cảm thấy khó chịu.

Mộ Dung Phong không muốn nghĩ nhiều, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Hoàng thượng vẻ mặt nghiêm túc, nhìn con cái đang đứng phía dưới, rồi nhìn sang Hoàng hậu đang ngồi bên cạnh, "Chuyện trẫm vừa nói các ngươi nghĩ thế nào? Trẫm đã hứa với Tuyết Nhi, sẽ cho nàng danh phận. Hôm nay trẫm sẽ hạ chỉ phong Tuyết Nhi làm phi, các ngươi không cần nghĩ cách làm khó dễ nữa!"

Hoàng hậu cười khổ, chậm rãi nói, "Ngài là Hoàng thượng, ngài đã muốn quyết định thì cần gì nghĩ đến ý kiến của chúng thần thiếp. Chỉ là thần thiếp sợ người Hoàng thượng cần phải lo lắng không phải chúng thần thiếp, mà là văn võ bá quan trong triều cũng thần dân thiên hạ. Họ mới là những người mà Hoàng thượng cần giải thích."

"Đây là chuyện riêng của trẫm, cần gì phải giải thích cho thiên hạ?!" Hoàng thượng bực mình nói, "Trẫm chỉ nạp thêm một ái phi, làm sao lại phiền toái như thế."

Hoàng hậu không nói gì, cúi đầu, làm như không nghe thấy.

Hoàng thượng nhìn về phía Tư Mã Triết, gương mặt của y vẫn khôngg chút thay đổi, nhìn không ra là tán thành hay phản đối.

Lại nhìn sang Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Nhuệ vẫn vẻ mặt tươi cười, nửa đùa nửa thật nói, "Phụ hoàng, chuyện ngài đã quyết, trừ bỏ nghe theo thì chúng nhi thần còn biết làm gì khác. Phải không, Phong Nhi?"

Mộ Dung Phong trừng mắt nhìn Tư Mã Nhuệ, y rõ ràng là cố ý.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hoàng thượng đang nhìn mình, do dự một hồi Mộ Dung Phong mới lên tiếng nói, "Phong Nhi là con dâu của phụ hoàng, bình thường không nên nói nhiều. Nhưng Phong Nhi có một chuyện, không biết xử trí thế nào.."

Hoàng thượng hứng thú nhìn Mộ Dung Phong, "Nói ra trẫm nghe thử."

Mộ Dung Phong mỉm cười, bộ dáng bình thản, không nhanh không chậm lên tiếng, "Tiểu Tuyết là muội muội của Phong Nhi, Phong Nhi là phi tử của Tứ thái tử – con của phụ hoàng, theo lý thì tỷ muội Phong Nhi chính là vãn bối của phụ hoàng. Phụ thân của Phong nhi cùng phụ hoàng vốn là thông gia, Đại tỷ của Phong Nhi là phi tử của Đại thái tử, Nhị tỷ là cháu dâu của Ngô phi, luận theo đạo lý tất cả đều là vãn bối của phụ hoàng cùng mẫu hậu và các vị nương nương, Tiểu Tuyết cũng giống Phong Nhi gọi phụ hoàng và các vị nương nương là vãn bối.

Nhưng bây giờ phụ hoàng quyết định nạp Tiểu Tuyết làm phi, đây coi như là mệnh số của nàng, tạm thời bất luận đúng sai thị phi. Nay Tiểu Tuyết gả cho phụ hoàng, phụ mẫu của Phong Nhi bỗng nhiên trở thành nhạc phụ nhạc mẫu của phụ hoàng, Tiểu Tuyết cũng giống như mẫu hậu và các vị nương nương, cùng hầu hạ Hoàng thượng. Vậy nếu mọi người cùng xuất hiện, phải xưng hô thế nào mới đúng?"

Mục lục
Ngày đăng: 27/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục