Gửi bài:

Chương 51

"Nhã Lệ công chúa, Mộ Dung Phong ta một lần nữa cảnh cáo ngươi, cả hai ngươi đều là ái phi của Hoàng Thượng, nên đối xử với nhau thân thiết như tỷ muội, không cần phải khiến cho Hoàng Thượng và Hoàng Hậu phải bận tâm. Nếu chuyện này xảy ra một lần nữa, nếu là Tiểu Tuyết không biết cấp bậc lễ nghĩa thì những người làm tỷ tỷ bọn ta sẽ giáo huấn nàng, không đến phiên ngươi làm. Nhưng nếu kẻ không biết nông sâu là người thì bất luận đó là ta, hay là Mộ Dung Thiên, Mộ Dung Du, hay hai vị ca ca của Mộ Dung Tuyết, bất luận là ai trong số bọn ta biết được cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi. Về Hoàng Thượng, người phải lo trăm công ngàn việc, làm sao có thể thường xuyên quan tâm đến các ngươi, nếu ngươi không phục có thể đi tìm Hoàng Hậu tiếp tục tranh luận việc này."

Mộ Dung Phong bình tĩnh nói, từ đầu đến cuối nàng vẫn bình tĩnh như không có gì, nhưng những lời nàng nói đều toát ra sự mạnh mẽ, cứng rắn, nên cho dù lá gan có lớn đến đâu, Nhã Lệ lúc này cũng chưa nói được tiếng nào.

Thật ra trong lòng Mộ Dung Phong không có chút tức giận nào với chuyện vừa xảy ra, nhưng dù sao thì Mộ Dung Tuyết cũng là muội muội của thân xác này, nhưng linh hồn nàng là linh hồn của Bạch Mẫn nên bản thân nàng có quyền lựa chọn có nên tức giận hay không. Kết quả ngày hôm nay là do Mộ Dung Tuyết tự chọn, nên bản thân Mộ Dung Tuyết phải tự gánh lấy trách nhiệm. Còn Nhã Lệ cũng chỉ lợi ích của bản thân và của quốc gia, chỉ có thể nói Mộ Dung Tuyết quá yếu đuối, cũng không thể trách sự ngông cuồng của Nhã Lệ công chúa. Tuy nhiên nàng bây giờ đang là tỷ tỷ của Mộ Dung Tuyết, làm sao có thể nhìn muội muội bị người ta khi dễ mà không để ý được chứ? Cho nên nàng để ý, nhưng là để ý trong sự bình tĩnh.

Tư Mã Minh Lãng lẳng lặng nhìn Mộ Dung Phong, trong lòng có chút tò mò, nhưng cũng có chút quái lạ. Nhìn Mộ Dung Phong, y cảm giác dường như có chút gì đó bất đồng, nhưng y không thể nói được bất đồng chỗ nào, y chỉ có chút ấn tượng mơ hồ về nàng vì trước đây khi nàng còn nhỏ y từng gặp nàng tại nhà bà ngoại của nàng. Khi đó Mộ Dung Phong còn nhỏ, là một đứa bé ngoan ngoãn, nhưng nàng không thích nói chuyện nhiều như những đứa trẻ khác, chỉ thích sự yên lặng, khi đó y có cảm tình với một vị biểu tỷ của nàng, nhưng vị biểu tỷ đó đã sớm được hứa cho người khác nên cuối cùng chuyện cũng không đi đến đâu. Đến hôm nay gặp lại, y cảm thấy thật đúng với câu nữ đại thập bát biến ("nữ đại thập bát biến" có hai ý, ý thứ nhất nói đến sự thay đổi nhanh chóng của một cô gái trong giai đoạn trưởng thành; ý thứ hai ngụ ý nói là không thể nói trước một cô gái sẽ thay đổi như thế nào khi trưởng thành), bất luận là dung mạo, khí chất, hay nội hàm, tất cả đều tỏa sáng trước người đối diện.

Tư Mã Nhuệ mỉm cười, nhẹ giọng nói, "Phong Nhi, đây là lần đầu ta thấy nàng phát hỏa như vậy, đúng là lợi hại nha."

Mộ Dung Phong mỉm cười, thì thầm nói với ý, "Vậy thì tốt nhất ngài không nên chọc giận ta."

"Ta cũng không phải ngốc, chọc nàng để gặp phiền toái." Tư Mã Nhuệ cười hì hì. "Ta tìm cách lấy lòng nàng còn không kịp, làm sao lại ngốc đến nỗi chọc nàng tức giận chứ."

Phía bên kia, Lệ phi cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, Mộ Dung Tuyết cúi đầu, trong lòng vô cùng cảm kích tỷ tỷ. Tam tỷ của nàng bây giờ so với trước đây thật bất đồng, ngay cả nàng cũng có chút hoài nghi, không biết có phải trí nhớ của nàng có vấn đề hay không, nếu không tại sao Tam tỷ bây giờ lại có thể khiến người khác kính phục như vậy! Có lẽ bản thân nàng thật sự cần phải học cách trưởng thành, nàng luôn khiến cho các tỷ tỷ phải quan tâm, lo lắng, nhưng bây giờ ngay cả Tam tỷ trước kia trầm mặc như thế cũng có thể trở nên tự nhiên, thoải mái như bây giờ, phải chăng nàng cũng phải trở nên kiên cường một chút?

Nghĩ đến mẫu thân, nước mắt của Mộ Dung Tuyết đột nhiên chảy không ngừng, nàng chỉ biết cúi đầu, im lặng không dám mở miệng, đột nhiên nàng lại nhớ đến mẫu thân, mẫu thân luôn thương yêu nàng ...

Bên kia Nhã Lệ công chúa đột nhiên oa một tiếng rồi khóc rống lên, tiếng khóc đột ngột của nàng khiến mọi người cảm thấy kinh ngạc. Kinh ngạc vì không nghĩ Lệ phi ngang ngược vừa nãy lại đột nhiên khóc, đến cả Mộ Dung Tuyết cũng hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu lên. Gương mặt Nhã Lệ nước mắt nước mũi tèm lem, nàng vừa khóc vừa nói, "Tại sao ngươi lại không phải là tỷ tỷ của ta!"

Lời nàng nói làm Mộ Dung Phong hơi sửng sốt, trong lòng cảm thấy có chút thương cảm, đúng vậy, dù sao nàng cũng chỉ là một nữ hài tử mới mười mấy tuổi, nhưng lại một thân một mình đi đến vương triều Đại Hưng, vì quốc gia, nàng phải hy sinh bản thân, đến đây trở thành phi tử của Hoàng Thượng bất chấp khoảng cách tuổi tác, nên chuyện nhớ cố hương, nhớ người thân của nàng là chuyện không thể nào tránh khỏi, đã vậy bây giờ lại thấy Mộ Dung Phong nàng đứng ra bảo hộ cho muội muội của mình, đương nhiên sẽ khó tránh khỏi cảm thấy thương tâm. Trong lòng nàng cảm thấy có chút xin lỗi, nhưng lại không biết nói thế nào, nên chỉ còn biết mỉm cười.

Hoàng Thượng trong lòng có chút kinh sợ, y đã quên mất điều này, y chỉ lo sủng hạnh Mộ Dung Tuyết mà quên mất lực lượng người nhà hùng hậu phía sau. Đúng vậy, nếu Mộ Dung Tuyết có chuyện gì thì chắc chắn người nhà Mộ Dung sẽ không dễ dàng bỏ qua. Không nói đến những người, chỉ riêng một mình Mộ Dung Phong đã khó đối phó rồi, lại còn một đứa Tứ thái tử bất hảo nữa, lại càng không thể quên thánh tổ kim bài trong tay nàng, không ai có thể đụng đến nàng. Y đưa mắt nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn sang Mộ Dung Phong, trong lòng âm thầm cười khổ.

Tư Mã Minh Lãng ngồi một bên mỉm cười, có một số việc chỉ cần xem ở trong mắt mà không cần nói ra, Mộ Dung Phong này tuyệt đối là một người xuất sắc, chỉ sợ tìm khắp hoàng cung này cũng không tìm được ai thông ai, đáng yêu bằng nàng, khó trách tại sao Tư Mã Nhuệ lại say mê nàng như vậy. Tiểu tử này đúng là có phúc.

"Hoàng thúc, thúc cười gì vậy?" Tư Mã Nhuệ tò mò hỏi.

Tư Mã Minh Lãng mỉm cười, nhìn Tư Mã Nhuệ, trêu chọc nói, "Ta cười con, vận khí của một tên tiểu tử như con quả không tệ, có thể lấy được một nữ nhân đáng yêu như vậy."

"Đúng vậy," Tư Mã Nhuệ cũng mỉm cười, "Nhưng mà bất quá con lại đắc tội với nàng, lúc mới rước nàng qua cửa, vì khi đó người còn muốn lấy là Mộ Dung Tuyết, thêm vào đó trong ấn tượng của con Mộ Dung Phong là một nữ tử bình đạm vô kì (ý nói Mộ Dung Phong là người nhàm chán, không có gì nổi bật) nên ngôn từ hành động đều có chút mạo phạm nàng, ha ha, hiện tại con đang cố gắng sửa chữa sai lầm ngày trước."

"Mộ Dung Tuyết?" Tư Mã Minh Lãng hơi nhíu mày, "Ánh mắt của con cũng không tệ, có điều là phụ hoàng của con lại nhanh chân hơn, nhưng thúc thấy Mộ Dung Phong so với Mộ Dung Tuyết không hề thua kém, nếu luận tướng mạo thì không phân được cao thấp, nhưng luận những điểm khác thì chỉ có hơn chứ không có kém."

"Cho nên con muốn cám ơn phụ hoàng." Tư Mã Nhuệ vui vẻ nói, "May mắn người mà phụ hoàng nhìn trúng là Mộ Dung Tuyết chứ không phải Mộ Dung Phong, nếu không con làm sao có được phúc khí này."

Tư Mã Minh Lãng nhìn thoáng quá Mộ Dung Phong, lúc này đang cầm chén trà lên uống một ngụm, rồi ngẩng đầu nhìn trăng rằm, tác phong vô cùng ưu nhã trầm tĩnh. Nhưng trong lòng y lại chứa đựng một cảm giác buồn bã.

Yến tiệc kết thúc, Tư Mã Nhuệ đưa Mộ Dung Phong trở về, không dùng kiệu, cả hai chậm rãi tiêu sái sánh bước. Buổi tối trong hoàng cung thật im ắng, ngoại trừ những binh lính tuần tra ban đêm cùng những thái giám, cung nữ ngẫu nhiên chạy đi làm việc, thì hầu như không thấy người, trên đường đi có thể nghe thấy tiếng bước chân trên mặt đường làm bằng đá, âm thanh này nghe vừa thiết thực, lại vừa có gì đó yên ổn.

Tư Mã Nhuệ đột nhiên vui vẻ nói, "Phong Nhi, có thể sánh bước cùng nàng cũng là một điều hạnh phúc đối với ta, hy vọng hai ta có thể vĩnh viễn như vậy."

Mộ Dung Phong mỉm cười, trong lòng hiện lên khuôn mặt của một người, nhưng chỉ là chợt lướt qua, trong lòng nàng hơi gợn sóng, nhưng cơn sóng đó cũng nhanh chóng biến mất.

Đêm đã khuya, trong yến tiệc Mộ Dung Phong có uống chút rượu nên đầu có chút choáng váng, nàng ngủ một giấc đến nửa đêm tỉnh lại, nàng nằm ngây ngốc trên giường một hồi rồi quyết định rời giường.

Nàng và Tư Mã Nhuệ vẫn phân phòng ở, Tư Mã Nhuệ vẫn một mình ngủ trong thư phòng.

Tư Mã Nhuệ hứa với nàng, nếu nàng không muốn, y tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng nàng, y tin tưởng đến một ngày nào đó, nàng sẽ thuộc về y, dù bây giờ nàng là phi tử của y, nhưng y muốn cả thể xác và tâm của nàng, chứ không phải chỉ có thể xác.

Bên ngoài cửa sổ bóng đêm bao trùm tất cả, mọi thứ thật tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng kêu thanh thúy của côn trùng, Mộ Dung Phong mặc trang phục vào, khoác thêm một chiếc áo choàng dày màu trắng, bước ra khỏi phòng, Xuân Liễu đã ngủ, cộng thêm động tác của nàng rất nhẹ nên cũng không làm Xuân Liễu tỉnh giấc. Sau giấc ngủ vừa rồi nàng không ngủ tiếp được, nên muốn đi dạo trong sân một lát, thêm nữa trong lòng có tâm sự, nên dù có cố nàng cũng ngủ không được.

Phảng phất có tiếng sáo truyền đến, nghe rất du dương, êm tai, ngoài nàng, còn có ai tỉnh giấc giữa đêm, lại còn có nhã hứng thổi sáo?!

Nàng lần theo âm thanh tiếng sáo bước đi, trong hoàng cung có thể nói là an toàn, tuy hiện giờ là buổi tối, nhưng những chuyện ám sát hoàng đế chỉ có các nhà văn mới nghĩ ra, bọn họ thật sự nghĩ các thị vệ trong cung đều ăn không ngồi rồi sao, Mộ Dung Phong thấy những nhà văn nên đến cổ đại xong rồi tự quyết định, thị vệ trong cung ai cũng là nhất đẳng cao thủ, tất cả đều được tuyển chọn cẩn thận trong số các tinh anh trong khắp cả nước, cho nên sẽ không có việc gì.

Mục lục
Ngày đăng: 23/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục