Gửi bài:

Chương 149 - Cho Phượng Kiêu thêm đệ đệ

Trong quan điểm của Tháp Cát Cổ Lệ làm người thì phải có chỗ sơ hở.

Cho dù Phượng thương cùng Phượng Thất Thất có ở đó, nhưng cũng sẽ có lúc có kẽ hở, ngay cả cọp đôi lúc còn phải lim dim mắt huống chi là người! Dù sao còn nhiều thời gian, hiện tại người của Phượng thương còn chưa tới, nàng gấp cũng không được.

Tháp Cát Cổ Lệ nghĩ gì, Long Trạch Cảnh Thiên hiển nhiên biết.

Trong cái nhìn của hắn, Tháp Cát Cổ Lệ chính là một nữ nhân nóng nảy, chỉ hơi khiêu khích một chút, nàng là có thể từ những đóm lửa nhỏ biến thành lửa cháy lan ra đồng cỏ, là nữ nhân có tấm lòng ngốc nghếch điển hình. Trên người nàng trừ sự kiên cường đáng giá khen ngợi ra, thì giống như ở không có ưu điểm đặc biệt gì, ngay cả cái loại kiên cường này, hiện tại cũng trở thành để tâm vào những việc nhỏ nhặt, một nữ nhân quật cường lại cố chấp, thật sự là một chút cũng không khả ái!

Nhìn Tháp Cát Cổ Lệ, Long Trạch Cảnh Thiên liền nghĩ đến Phượng Thất Thất. Sự giảo hoạt (gian trá) của cô gái kia, so sánh với nữ nhân trước mắt này tốt hơn ngàn vạn lần. Tại sao đều cùng là nữ nhân nhưng khác biệt nhưng lớn như vậy? Nếu không phải bởi vì hiện tại hắn thế đơn lực bạc (cô đơn sức yếu), cần gì cùng Tháp Cát Cổ Lệ "Kết minh" , hắn sẽ không lựa chọn sự hợp tác ngu xuẩn như vậy.

Bất quá, người như vậy có thể dùng nàng ta làm vũ khí để sử dụng dù sao mục đích cuối cùng của hắn là Phượng Thất Thất, chỉ cần có được Phượng Thất Thất chuyện gì hắn cũng nguyện ý làm.

Ở phía xa trên đường, Phượng Thất Thất lúc này bỗng nhiên hắt xì hai cái, nàng vuốt vuốt lỗ mũi ê ẩm, "Rốt cuộc là người nào đang suy nghĩ về ta?"

"Tiểu thư, trước ngươi không phải nói, đánh một cái hắt xì là có người đang suy nghĩ, đánh hai cái hắt xì là có người đang chửi ngươi sao?" Tô Mi vừa may giày đầu hổ cho Phượng kiêu, vừa một bên nhìn về phía Phượng Thất Thất.

"Đúng vậy! Ta có nói như vậy... Là dùng để nói người thường. Còn ở trên người ta, đánh một cái hắt xì là có một người đang suy nghĩ về ta, đánh hai hắt xì thì có hai người nghĩ tới ta. . . . . . Cùng có một loại ý nghĩ thôi!"

Lời nói của Phượng Thất Thất ..., làm cho Tô Mi lắc đầu, tiếp tục cúi đầu làm công việc thiêu thùa may vá.

May vá thêu thùa những thứ này, Phượng Thất Thất không am hiểu. Nàng cũng không tiếp thu cái loại quy tắc huấn luyện này, càng không giống như các cô gái ở thời đại này, từ nhỏ đi học tập những thứ này cho nên vớ và y phục của Phượng kiêu là nàng thiết kế, Tô Mi cùng Tố Nguyệt dùng tay may vá để hoàn thành.

Tới trên đường, Phượng Thất Thất xin Minh Nguyệt Thịnh tìm thợ mộc làm một cái nôi xinh xắn cho trẻ con, lúc này Phượng kiêu đang nằm trong cái nôi mà ngủ, Phượng Thất Thất nhẹ giọng mà hát một khúc ru, Cổ Quân Uyển cùng Cổ quân Dao ở bên cạnh nhàn rỗi không có chuyện gì, đã giúp Tô Mi may vá một chút , ví dụ như đầu con hổ ở bên trên giày thêu thêm con mắt vân...vân.

Dọc theo đường đi, mấy cái nữ nhân này ở vô cùng hoà thuận, chỉ có một việc để cho Phượng Thất Thất vô cùng kinh ngạc, đó chính là thái độ của Minh Nguyệt Thịnh đối đãi Cổ quân Dao, căn bản là không giống với lời đồn bên ngoài kia.

Minh Nguyệt Thịnh tuyên bố cả đời chỉ biết có một nữ nhân là Cổ quân Dao, cuộc đời này cũng sẽ không tuyển thêm nữ tử nào nữa, chuyện này từng để cho Phượng Thất Thất bội phục không thôi. Ở nơi vương triều phong kiến này, một vị nam tử đứng ở nơi cao nhất có thể đối với nữ nhân làm ra lời hứa hẹn yêu thương như vậy, thực tại là một việc không dễ dàng. Đặc biệt là Minh Nguyệt Thịnh có thể bài trừ áp lực nặng nề, chính mình kiên trì, việc này quả đúng là đáng quý, làm cho người ta khâm phục.

Nhưng là... trải qua khoảng thời gian quan sát này, Phượng Thất Thất phát hiện hai người này căn bản là không giống nam nữ đang mặn nồng, từ trên người Cổ quân Dao nhìn không ra được sự vui sướng khi gả đi, mà Minh Nguyệt Thịnh đối với nàng cũng nho nhã lễ độ, nói cách khác là dùng từ ngữ hữu lễ (lịch sự) mà lạnh lùng này để hình dung thì càng thêm chính xác. Hai người này, thấy cổ quái như thế nào ấy?

Phượng Thất Thất đang quan sát Cổ quân Dao, Cổ quân Dao cũng đang đánh giá nàng.

Cổ quân Dao không phải người ngu, những ngày qua thái độ Minh Nguyệt Thịnh đối với Phượng Thất Thất đủ để cho nàng đoán được ai mới là người trong lòng của Minh Nguyệt Thịnh. Vốn là Cổ quân Dao còn tưởng rằng trong lòng Minh Nguyệt Thịnh là đang ngưỡng mộ Cổ Quân Uyển, chẳng qua là ngại Cổ Quân Uyển có một thân phận "Hoàng thái hậu", cho nên phải dùng phương thức như thế mà phòng ngừa.

Nhưng sau khi nhìn thấy Phượng Thất Thất, Cổ quân Dao biết mình đoán sai. Người Minh Nguyệt Thịnh chân chính yêu là Phượng Thất Thất.

Hiện tại, Cổ quân Dao đã biết ngày đó "Thất Thất" mà Minh Nguyệt Thịnh gọi trong miệng là ai, cũng biết nguyên do nam nhân này làm công việc bề bộn như vậy. Hắn, vì nàng thủ thân như ngọc vì một giấc mộng không thể thành sự thật, kiên trì lòng của mình cũng ủng hộ người yêu của mình. Người nam nhân này, thật sự là làm cho người ta phải đau lòng.

Bất quá, đau lòng Minh Nguyệt Thịnh là một chuyện, Cổ quân Dao cũng không ác ý hay ý nghĩ nào xấu. Nàng là một nữ nhân tĩnh lặng lại thông minh, chưa bao giờ mong muốn thứ đồ không thuộc về mình. Mặc dù Minh Nguyệt Thịnh cao cao tại thượng là vua của một nước, Cổ quân Dao cũng chưa từng đối với hắn ôm ảo tưởng gì, huống chi hiện tại rõ ràng mình không cách nào bằng người trong lòng hắn được , thì càng sẽ không ảo tưởng làm những thứ không phù hợp với thực tế .

Ở trên đường đi chừng mười ngày, rốt cục sắp đến Bách điểu Sơn.

"Còn lộ trình hai ngày nữa !" Thời điểm Cổ Đức đem cái tin tức này nói cho mọi người, Tô Mi rõ ràng thở phào nhẹ nhỏm. Nàng có thói quen cỡi ngựa, hôm nay suốt ngày ngồi ở trong xe ngựa thật sự là làm cho nàng buồn bực, cho nên vừa đến khách sạn Tô Mi lập tức nhảy xuống xe ngựa thư giãn gân cốt.

Chính là quan điểm bất đồng của Tô Mi, Phượng Thất Thất cẩn thận từng chút xuống xe ngựa, sau đó dưới sự giúp đỡ của Phượng thương, đem cái nôi của trẻ con cầm xuống. Cho dù là một động tác rất tầm thường, đều bị nàng làm ra tư thái "Thanh nhã" , làm cho Cổ quân Dao nhìn có chút si ngốc, trong lòng càng thêm khẳng định tại sao Minh Nguyệt Thịnh có thể không muốn xa rời Phượng Thất Thất như vậy, cô gái này giống như một bức tranh sinh động, làm cho người ta phải say mê.

"Ngươi đang nhìn cái gì đây?" Đang ở thời điểm Cổ quân Dao ngẩn người, thanh âm của Minh Nguyệt Thịnh ở bên cạnh nàng vang lên, "Còn không xuống xe sao?"

"A, lập tức xuống ngay!" Cổ quân Dao một bước nhảy xuống xe ngựa, nhìn lại thì Phượng Thất Thất đã đi xa.

Thật sự là mỹ nhân! Cổ quân Dao tự nhận là không học được cử chỉ cao quý giơ tay nhấc chân của Phượng Thất Thất, ngay cả tư thái bước của nàng có lúc chập chờn, cũng đều xinh đẹp như nhau, như gió cây hoa tường vi nở ra đều giống nhau, động lòng người lại không mất thanh nhã.

"Làm sao vậy?" Nhìn Cổ quân Dao ngẩn người , Minh Nguyệt Thịnh dừng bước lại, "Ngươi hôm nay nhìn qua có cái gì không đúng."

"Không có...không có gì." Cổ quân Dao không muốn để cho Minh Nguyệt Thịnh biết mình đã phát hiện ra bí mật của hắn liền vội vàng phủ nhận đi theo phía sau Minh Nguyệt Thịnh vào phòng trọ.

Phúc Nhĩ đã sớm làm cho người ta chuẩn bị tốt mọi thứ, chờ mọi người đi vào, mọi chuyện cần thiết đều an bài thỏa đáng. Sau khi cùng nhau dùng cơm, mọi người trở về gian phòng của mình. Chờ Phượng Thất Thất cùng Phượng thương vào cửa, Tấn Mặc mới đi theo tới đây.

"Vương gia, trong nhà có tin."

Tấn Mặc lấy ra , là tin tức Nạp Lan truyền đến. Từ Bắc Chu đến Nam Phượng quốc, đoạn đường này tới đây, Nạp Lan trong ba ngày qua cũng đem tin tức nhất cử nhất động trong kinh thành, bao gồm chuyện của Phật sinh môn cũng viết ở trên thư báo cho Phượng thương, làm cho Phượng thương mặc dù không có ở kinh thành, cũng có thể hiểu rõ bên kia đã xảy ra chuyện gì.

Nhìn phong thư này xong, Phượng thương gật đầu cho Tấn Mặc lui ra, Phượng Thất Thất đi tới bên cạnh Phượng thương, "Trong nhà có chuyện gì sao?"

"Trong nhà mọi chuyện đều tốt. Chẳng qua là, không tìm được Long Trạch Cảnh Thiên cùng Tháp Cát Cổ Lệ." Lúc nói lời này, chân mày Phượng thương hơi run lên. Phật sinh môn cùng Ma Vực cũng không có tìm được, chẳng lẽ hai người này đã mọc cánh bay đi?

"Có thể có người âm thầm trợ giúp bọn họ hay không, cho nên chúng ta tra không được? Hoặc giả, những người khác không muốn chúng ta tra ra bọn họ?"

Theo lời nói của Phượng Thất Thất..., để cho Phượng thương nghĩ tới chuyện Tháp Cát Cổ Lệ ở tiệc rượu đầy tháng của Phượng kiêu mất tích.

Ngày đó, Hoàn Nhan Khang bằng tốc độ nhanh nhất phong tỏa cửa thành, sau đó đem ưng kỵ quân tới nhiều nơi lục soát, cuối cùng vẫn để cho nàng ta chạy thoát, chỉ có thể nói rõ rằng trong quan viên Bắc Chu quốc có người cùng đồng bọn với bọn họ .

"Khanh Khanh, xem ra chúng ta cần điều tra thêm một lần nữa." Chẳng biết tại sao, Phượng thương có một loại dự cảm như có chuyện gì sắp xảy ra. Nếu Bắc Chu quốc nội bộ không tốt, trước hết phải đem con chuột xấu xa đó bắt được. Tránh để phân chuột hư làm mất một nồi nước.

Chờ Phượng thương viết thư hồi âm giao cho Tấn Mặc, kế tiếp chính là thế giới cho hai vợ chồng son này.

Phượng Thất Thất ngồi ở bên giường cho Phượng kiêu bú sữa, ánh nến trong suốt chiếu vào ngũ quan xinh đẹp của nàng, nhìn qua càng phát ra mỹ lệ động lòng người. Phượng thương đi tới ngồi ở bên cạnh Phượng Thất Thất, cúi đầu nhìn Phượng kiêu dùng sức nút lấy sữa, khóe môi lộ ra một tia mỉm cười hạnh phúc.

Đây là vợ hắn, đây là nhi tử của hắn. Giờ này khắc này, chỉ là nhìn Phượng Thất Thất cùng Phượng kiêu như vậy, Phượng thương một thân mệt mỏi đều quét đi cạn sạch.

"Đừng xem!" Phượng Thất Thất có chút hơi nghiêng người, không để cho Phượng thương nhìn nàng. Thời điểm cho hài tử uống sữa bị Phượng thương nhìn như vậy, để cho Phượng Thất Thất có chút thẹn thùng.

"Khanh Khanh, đã hơn hai tháng. . . . . ." Phượng thương đem đầu đặt ở trên bả vai Phượng Thất Thất, càm chống đỡ lấy xương bả vai của nàng, "Tấn Mặc nói, hậu sản hai tháng có thể bỏ lệnh cấm, ta. . . . . . Rất nhớ nàng."

Trong giọng nói của Phượng thương thân mật cùng mập mờ, để cho Phượng Thất Thất nóng bừng lỗ tai. Dường như, hai người đã rất lâu cũng không có tiếp xúc thân mật rồi, Phượng thương vẫn tuân thủ nghiêm ngặt chuẩn tắc bảo vệ ái thê, mặc dù hắn khó chịu cũng chỉ đi tắm để giải trừ nóng bức. Tính ra thì hắn đã tu luyện khổ hạnh hơn mấy tháng.

"Khanh Khanh, nàng có nhớ ta không?" hơi thở Phượng thương ở bên tai Phượng Thất Thất mà quanh quẩn, làm cho nàng một trận ngừa ngái."Nàng nói xem, chúng ta cho Kiêu Nhi thêm đệ đệ, hay là thêm muội muội tốt đây?"

"Đều tốt. . . . . ." Phượng Thất Thất quay đầu lại, đôi môi vừa lúc kề sát khóe môi của Phượng thương. Hai người nhìn đối phương, trong mắt nhộn nhạo một ý nghĩ nồng đậm – yêu thương.

"Tốt! Nếu là Sinh nhi Tử, gia đình chúng ta ba người bảo vệ nàng, nếu là nữ nhi, chúng ta hai người bảo vệ mẹ con các nàng."

Phượng thương mới vừa nghĩ thuận thế hôn Phượng Thất Thất, không nghĩ tới"Wow ——" một tiếng khiến hắn cùng Phượng Thất Thất tách ra. Nhìn lại, trong ngực Phượng Thất Thất, Phượng kiêu nước mắt lưng tròng mà nhìn cha mẹ, bộ dáng giống như "Ta còn ở, các ngươi làm hư trẻ em" , đem sự thân mật của Phượng thương cùng Phượng Thất Thất hoàn toàn cắt đứt.

Cách vách tường của Phượng thương cùng Phượng Thất Thất là Minh Nguyệt Thịnh cùng Cổ quân Dao. Hai người này ở trước mặt người khác cũng làm bộ dáng như vợ chồng, bất quá, bọn họ không phải là diễn viên xuất sắc, giả bộ không ra cảm giác ân ái, người khác đều có thể nhìn ra, đôi Đế Phi này thật quá mức nhạt nhẽo.

" Nàng ở trên giường ngủ, ta ngủ trên mặt đất."

Trong phòng chỉ có một cái giường, Minh Nguyệt Thịnh gở xuống một khối tấm ván gỗ đặt ở trên mặt đất, lại đi lấy chăn trên nệm.

Thấy Minh Nguyệt Thịnh quân tử như vậy, Cổ quân Dao không nhịn được thở dài ở trong lòng. Tình cảm của Phượng thương cùng Phượng Thất Thất chân thành tha thiết, nàng biết. Minh Nguyệt Thịnh là một nam nhân tốt, nàng cũng biết. Chỉ tiếc, Phượng Thất Thất chỉ có một, nếu nàng ấy có tỷ muội sanh đôi, Minh Nguyệt Thịnh cũng không cần tiếp tục cô đơn như vậy.

Mục lục
Ngày đăng: 23/01/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục