Gửi bài:

Chương 111 - Rời khỏi kinh thành

Giọng nói này như là từ chân trời xa xôi truyền đến, không thật như vậy, làm người ta không cách nào tin nổi. Phượng Tà nắm cây chổi trong tay dừng lại, hắn cảm thấy mình nghe lầm rồi, nhất định là do hắn quá tưởng niệm Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nên mới có thể nghe được giọng nói của nàng.

Nghĩ như thế, Phượng Tà cười khổ một tiếng, tiếp tục cầm chổi quét sân.

"Tà ca ca..."

Chờ sau khi Phượng Tà dọn sạch sẽ rác thải, lại lần nữa nghe được giọng nói Hoàn Nhan Minh Nguyệt.

Làm sao có thể như vậy? Phượng Tà đứng lên, chẳng lẽ hắn thực sự quá tưởng niệm nàng, nên mới năm lần bảy lượt nghe lầm như thế sao? Không đợi Phượng Tà hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành, một đôi tay từ sau lưng vòng lên ôm hắn.

"Tà ca ca vì sao không để ý tới ta?"

Một giọng nói u oán truyền tới từ sau lưng Phượng Tà, cảm nhận được một thứ mềm mại dán trên lưng, Phượng Tà rút cuộc hiểu, mình không phải là nằm mơ, hắn thật sự không phải nằm mơ!

"Minh Nguyệt!" Phượng Tà nắm tay Hoàn Nhan Minh Nguyệt, không khỏi gật đầu. Đúng! Đây là tay nàng, bàn tay này thật ấm áp! Nơi này trừ hắn và Hoàn Nhan Minh Nguyệt ra, cũng không có ai khác!

Sau khi nhận định người ôm mình từ phía sau là Hoàn Nhan Minh Nguyệt, Phượng Tà nhẹ nhàng xoay người lại, lúc nhìn đến đôi mắt xinh đẹp của Hoàn Nhan Minh Nguyệt kia, tảng đá nặng trịch đè nặng trong tim Phượng Tà, rút cuộc cũng được bỏ xuống.

"Minh .....Minh Nguyệt!" Đôi môi Phượng Tà run rẩy, tiếng nói cũng bởi vì quá kích động mà trở nên căng thẳng, cho nên thanh âm khàn khàn, nhưng khó mà che được kích động cùng vui mừng của hắn: "Thật sự là nàng, Minh Nguyệt! Ta.....Ta không phải là đang nằm mơ chứ?"

Người tư niệm nhiều năm như thế, bây giờ cứ sống sờ sờ đứng trước mặt mình như vậy, tâm tình luôn bị đè nén trước kia của Phượng Tà vào giờ khắc này nháy mắt sụp đổ, hai hàng nước mắt tràn mi, từ mặt hắn chảy xuống, cuối cùng hòa vào trong chòm râu.

Bởi vì kích động, chòm râu của Phượng Tà khẽ lung lay, cặp mắt phượng vốn tinh nhuệ kia, lúc này đã trở thành một mảnh cuồn cuộn nước.

"Minh Nguyệt .....Minh Nguyệt!" Phượng Tà nâng tay lên, đầu ngón tay có chút run run. Mặc dù hắn cố kìm nén cho mình trấn định một chút, nhưng hắn không cách nào khống chế được. đầu ngón tay Phượng Tà chạm tới gương mặt Hoàn nhan Minh Nguyệt. không sai, có độ ấm, là Minh Nguyệt vẫn còn sống!

"Tà ca ca!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt đưa tay nắm tay Phượng Tà, dán lên mặt mình, "Không sai! Tà ca ca, là ta! Thật sự là ta!"

Bởi vì kích động, trong mắt Hoàn Nhan Minh Nguyệt cũng rưng rưng, chẳng qua nước mắt của nàng chỉ đong đầy trong mắt. Khuôn mặt trắng mịn nhẹ nhàng chà chà bàn tay Phượng Tà, cảm thụ lòng bàn tay, ngón tay cùng vết chai thật dày, "Là ta! Tà ca ca, là ta!"

"Minh Nguyệt!" Phượng Tà nước mắt đã thành sông.

Hắn vốn không phải người đa sầu đa cảm như vậy, nhưng trước mặt nữ tử vốn là ái thê của hắn này, là người hắn yêu nhất trên thế giới này. Vốn người đã chết, hôm nay lại sống sờ sờ đứng trước mặt hắn, Phượng Tà cảm thấy đây quả thực là trời cao rủ lòng thương!

Phượng Tà đưa tay, đem Hoàn Nhan Minh Nguyệt kéo vào trong ngực, tay vuốt ve đầu nàng, nước mắt toàn bộ rơi vào trong tóc nàng, "Thật tốt! Nàng có thể tỉnh lại, thật thật tốt quá rồi!"

Trừ "thật tốt", Phượng Ta không biết dùng từ gì để miêu tả tâm tình của mình bây giờ. Hắn nhắm hai mắt, cảm thụ sự tồn tại của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, trong lòng trừ phần cảm tạ nồng đậm, thì không còn tâm tình gì khác nữa.

Đôi vợ chồng "cửu biệt tương phùng" cứ như vậy ôm nhau đứng một canh giờ, cuối cùng vẫn là Hoàn Nhan Minh Nguyệt la chân đau, Phượng Tà mới thanh tỉnh lại.

"Làm sao vậy, Minh Nguyệt? Để ta xem!" Phượng Tà khẩn trương đỡ Hoàn Nhan Minh Nguyệt lên giường noãn ngọc, muốn cởi giày kiểm tra cho nàng.

"Ta không sao!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt kéo tay Phượng Tà, để cho hắn ngồi cạnh mình, "Chính là thật lâu không nhìn Tà ca ca rồi, ta thật kích động"

Nhìn mặt Hoàn Nhan Minh Nguyệt xem không ra chút dấu vết gì của năm tháng, Phượng Tà cười khổ, "Minh Nguyệt của ta vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, nhưng Tà ca ca của nàng, lại đã già rồi...."

Trong giọng nói Phượng Tà, mang theo nét già dặn, làm cho lòng người nghe không khỏi dâng lên một cỗ bi thương.

Những năm này, hắn đã trải qua bao thống khổ mà người thường không cách nào tưởng tượng. vì điều tra rõ chân tướng, hắn lấy thân phận du tăng mà sống. Vốn tóc đen, đã bị cạo sạch, trên giữa đinh đầu, còn có chín vết sẹo do hương phật ấn lên.

Kể từ sau khi tìm được Hoàn Nhan Minh Nguyệt, Phượng Tà một lòng đều dốc vào ái thê của mình, cũng không có thời gian đi xử lý đầu tóc. Bây giờ, đầu hắn vốn trơn bóng, đã dài ra một tầng tóc màu đen mờ nhạt, lông mày trắng bị nhuộm trước kia, hôm nay cũng đã trở lại thành màu đen.

Sống mũi vẫn cao thẳng như cũ, mặt như điêu khắc, mắt phượng hẹp dài, môi đỏ như máu. Chẳng qua, từ dưới cằm đến ngực có một mảng lớn vết bỏng, vết sẹo dữ tợn kia bày ra trên da hắn, phảng phất đang nói cho Minh Nguyệt, Phượng Tà từng trải qua một số chuyện.

"Tà ca ca, chàng không có già, chỉ là trở nên thành thục mà thôi!"

Đầu ngón tay Hoàn Nhan Minh Nguyệt nhẹ nhàng chạm lên vết sẹo của Phượng Tà, trong mắt tràn đầy đau lòng: "Nhất định là rất đau, có đúng không? Rốt cuộc người nào độc ác như vậy, hại chàng? Có phải ca ca của ta hay không?"

Phượng Tà không trả lời Hoàn Nhan Minh Nguyệt, mà chỉ im lặng nhìn nàng, giương mặt này, xem thế nào cũng nhìn không chán. Lúc trước an tĩnh tốt đẹp, bây giờ lại sắc sảo sinh động, hắn chưa từng nghĩ tới, mình kiếp này còn có thể cùng ngồi nói chuyện với Minh Nguyệt như thế này.

Phượng Tà trầm mặc, làm cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt đau lòng một hồi.

Trước kia nàng tuy ngủ say, nhưng đại não cũng không dừng lại, cho nên mỗi lần Hoan Nhan Liệt tới nói chuyện, nàng đều nghe được rõ ràng. Vừa nghĩ tới ca ca của mình, thế nhưng lại nảy sinh tình cảm như vậy với mình, hơn nữa lại dùng tình cảm đó hại nàng và người nàng yêu, khiến trong lòng Hoàn Nhan Minh Nguyệt vô cùng đau khổ.

"Tà ca ca, không có việc gì rồi, ta đã tỉnh lại! Chúng ta sẽ không tách ra nữa, cũng sẽ không ai có thể tách chúng ta ra! Cho dù là ca ca ruột thịt cũng không thể!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt tựa vào ngực Phượng Tà.

"Minh Nguyệt...." Phượng Tà nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, trong lòng ngàn vạn lần xúc động.

Có lẽ trước đây hắn hận Hoàn Nhan Liệt, nhưng bây giờ Hoàn Nhan Minh Nguyệt tỉnh lại, khiếm khuyết nhiều năm trong lòng hắn đều được giọng nói ôn nhu của nàng bù vào, bây giờ hắn cảm thấy mình thật hạnh phúc, cũng không còn ghi hận Hoàn Nhan Liệt nữa. hắn chỉ muốn, cứ như vậy nắm tay Hoàn Nhan Minh Nguyệt, mãi mãi cho đến già.

Chuyện Hoàn Nhan Minh Nguyệt tỉnh lại, không bao lâu Mộ Dung Thất Thất cũng biết được.

Thời điểm sắp nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Minh Nguyệt có chút kích động , nắm chặt tay Phượng Tà, vô cùng khẩn trương: "Tà ca ca, nữ nhi của chúng ta thật sự còn sống sao? Ta thật không dám tin! Ta còn tưởng là đứa bé đó đã chết rồi...."

"Thất Thất rất khỏe! Nàng yên tâm! Con bé cùng nàng lớn lên xinh đẹp như nhau!"

Thấy cái người đã làm mẹ Hoàn Nhan Minh Nguyệt khi gặp con gái, lại kích động khẩn trương như vậy, Phượng Tà vội vàng an ủi nàng: "Con bé rất biết điều lại hiểu chuyện, giống như nàng năm xưa! Thông minh, mỹ lệ —-"

"Tà ca ca, ta có chút khẩn trương! Nhiều năm như vậy, ta làm mẹ cũng không ở bên cạnh con bé, con bé nhất định không có bất kì ấn tượng gì với ta, chàng nói, Thất Thất có nhận ta không?"

Lời Hoàn Nhan Minh Nguyệt nói, càng làm trong lòng Phượng Tà áy náy thêm một phần với Mộ Dung Thất Thất. Hắn cho tới bây giờ cũng không biết con gái của mình còn sống, càng không làm trọn trách nhiệm một ngày làm cha. Cho dù sau khi hai cha con gặp mặt, hắn cũng vẫn một lòng đặt trên người Hoàn Nhan Minh Nguyệt, căn bản không có chừa ra chút gì cho con gái của mình, ngay cả con bé thích gì, cái người làm phụ thân như hắn cũng không biết.

Thấy Phượng Tà không nói câu nào, Hoàn Nhan Minh Nguyệt càng thêm đau lòng, "Thất Thất của chúng ta là làm thế nào lớn lên? Có ai chăm sóc con bé hay không? Mùa đông có ai thêm cho nó áo ấm? Trời nóng có ai quạt giúp nó? Ta nhớ chàng từng nói qua bên tai ta, nói là Thất Thất cũng chịu rất nhiều đau khổ, chàng cho ta biết, đây có phải thật hay không?"

Kể từ sau khi nhi tử đầu lòng của Hoàn Nhan Minh Nguyệt và Phượng Tà chết yểu, bụng nàng cũng không có to lên lần nữa. Mộ Dung Thất Thất là nàng mang thai năm hai mươi lăm tuổi, lúc đó thái y nói nàng có bầu, không biết nàng đã cao hứng đến cỡ nào, đây là bảo bối mà nàng và Phượng Tà mong mỏi nhiều năm a!

Lúc ấy, Hoàn Nhan Minh Nguyệt vì đứa bé trong bụng mà chuẩn bị rất nhiều y phục, nếu không phải xảy ra chuyện Nhạn Đãng Sơn, Mộ Dung Thất Thất nhất định sẽ được ở bên cạnh họ mà lớn lên, được Hoàn Nhan Minh Nguyệt và Phượng Tà coi như bảo bối nựng trên tay, cẩn thận che chở.....

"Minh Nguyệt, Thất Thất rất tốt! Thật sự! Nữ nhi của chúng ta, so với chúng ta tưởng tượng còn kiên cường lạc quan, bao dung hơn! Đừng quên, con bé là nữ nhi của ta và nàng a!" Phượng Tà liên tục an ủi, làm cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt thoải mái, thả lỏng tinh thần.

Đang lúc ấy thì, Mộ Dung Thất Thất và Phượng Thương đi tới địa cung.

Khi thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt trước mắt, Mộ Dung Thất Thất ngây ngẩn cả người. Ban đầu, Hoàn Nhan Minh Nguyệt nằm, nàng chỉ cảm thấy mình cùng người mẹ này có ba bảy phần tương tự. Song hôm nay, Hoàn Nhan Minh Nguyệt tỉnh lại, cả người cứ như vậy đứng trước mặt nàng, Mộ Dung Thất Thất lúc này mới phát hiện, trừ cặp mắt kia lớn lên giống Phượng Tà, còn lại nàng giống Hoàn Nhan Minh Nguyệt càng nhiều hơn.

"Thất Thất...." Hoàn Nhan Minh Nguyệt từng bước từng bước đi tới chỗ Mộ Dung Thất Thất, đúng vậy, đây chính là nữ nhi của nàng và Phượng Tà. Không nói cái khác, chỉ nhìn ngũ quan, cũng biết hài tử này là nữ nhi của nàng, "Thất Thất, mẹ đây a!"

Hoàn Nhan Minh Nguyệt đứng ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất, cẩn thận cao thấp đánh giá Mộ Dung Thất Thất, giống như Phượng Tà nói, Mộ Dung Thất Thất vô cùng giống nàng khi còn thiếu nữ, cơ hồ giống nhau như đúc, đây chính là con gái của nàng! Hoàn Nhan Minh Nguyệt kích động không thôi.

"Mẹ ——." Mộ Dung Thất Thất chưa từng được cảm nhận tình yêu của cha mẹ, lúc này thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt lệ nóng quanh tròng nhìn mình, khiến khối băng ẩn sâu trong nội tâm nàng dần dần tan chảy, "Mẹ!"

"Thất Thất!" Mặc dù Hoàn Nhan Minh Nguyệt vô cùng mong đợi có thể nghe được từ trong miệng Mộ Dung Thất Thất gọi một tiếng "mẹ", nhưng trong lòng nàng vẫn còn chút hoảng sợ. Dù sao, Mộ Dung Thất Thất cũng chưa từng chung đụng cùng nàng, nàng một ngày cũng chưa từng chăm sóc qua đứa con gái này.

Hoàn Nhan Minh Nguyệt vốn đã chuẩn bị tốt tinh thần rằng Mộ Dung Thất Thất sẽ không chịu gọi nàng, còn nghĩ sẽ kiên trì vân vân.... đi bù đắp tình thương của mẫu thân cho Mộ Dung Thất Thất, không ngờ con bé thế nhưng trực tiếp gọi một tiếng "mẹ" ra miệng như thế.

"Mẹ!"

"Thất Thất!" Nước mắt Hoàn Nhan Minh Nguyệt ào ào rơi xuống, cho dù vừa rồi đối mặt Phượng Tà, nàng cũng không kích động đến thế này. Bây giờ, Mộ Dung Thất Thất đem tất cả tình cảm nội tâm của nàng toàn bộ mở ra, tất cả tâm tình cuồn cuộn như nước lũ, trút hết ra ngoài.

Trong nhà, Hoàn Nhan Minh Nguyệt ôm Mộ Dung Thất Thất, mở miệng một câu "bảo bối của ta", mẹ con nhận nhau, tình cảnh vô cùng cảm động.

Qua một lúc lâu, cảm xúc của Hoàn Nhan Minh Nguyệt mới bình phục lại, "Con đã lớn như vậy rồi! Thật tốt!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt ôm đầu Mộ Dung Thất Thất, trong mắt tràn đầy tình yêu của mẹ.

Ban đầu, Lý Thu Thủy giả mạo mẫu thân của Mộ Dung Thất Thất, ở trước khi nàng xuất giá gặp lại, đêm hôm đó, cho dù Lý Thu Thủy ngụy trang khá hơn nữa, ánh mắt của bà cũng không lừa được người. Trong mắt Lý Thu Thủy không có nét từ ái như vậy, loại huyết mạch thân tình và yêu mến này, là người ngoài vĩnh viễn không thể thay thế.

Trong lòng Mộ Dung Thất Thất có chút kích động, nàng có phụ thân, còn có mẫu thân, đây là chuyện kiếp trước nàng chỉ có thể nghĩ nhưng không thể làm. Hai mẹ con hàn huyên một lúc lâu, trực tiếp bỏ qua Phượng Thương và Phượng Tà bên cạnh.

Chờ thật lâu, Hoàn Nhan Minh Nguyệt mới chú ý tới Phượng Thương. Chuyện tình của Phượng Thương và Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Minh Nguyệt đã từ chỗ Phượng Tà mà biết rồi. Đối với con rể Phượng Thương này, nàng rất hài lòng, "Thương nhi, con trưởng thành rồi—-"

"Mẹ!" Phượng Thương cung kính đi về phía trước hành lễ, đối với Hoàn Nhan Minh Nguyệt đã một tay nuôi lớn mình, Phượng Thương vô cùng tôn kính. Hiện tại Hoàn Nhan Minh Nguyệt có thể tỉnh lại, mặc dù ngoài mặt Phượng Thương không có biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng kích động cùng mừng rỡ trong lòng cũng là khó diễn tả bằng lời.

"Ha ha, ta còn tưởng Thương nhi sẽ gọi ta một tiếng nhạc mẫu chứ?"

Bình ổn tâm tình, Hoàn Nhan Minh Nguyệt lại bắt đầu cười đùa với Phượng Thương. Nàng vừa nói như vậy, Phượng Thương lúc này liền vén vạt áo quỳ xuống, hướng phía Hoàn Nhan Minh Nguyệt dập đầu ba cái, "Nhạc mẫu đại nhân ở trên, xin nhận tiểu tế một lạy!"

"Phì—-" hành động của Phượng Thương chọc cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt phì cười một tiếng, nàng chẳng qua chỉ nói giỡn, Phượng Thương lại thật thà như vậy, xem ra hắn là thật lòng với con gái mình.

"Thương nhi, đứng lên đi!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt tự mình tiến lên đỡ Phượng Thương dậy, "Đem Thất Thất giao cho con, ta cũng yên tâm! Bất quá con phải đối xử thật tốt với con gái của ta, không cho phép bắt nạt nó!"

"Con nào dám, bình thường toàn là nàng bắt nạt con đó!"

Khó được Phượng Thương dí dỏm, Mộ Dung Thất Thất đỏ mặt, đấm nhẹ hắn một cái. Thấy tiểu nữ nhi tình cảm tốt như vậy, Hoàn Nhan Minh Nguyệt vô cùng vui mừng, cùng Phượng Tà nhìn nhau cười một tiếng.

Hoàn Nhan Minh Nguyệt có thể tỉnh lại, đối với Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất mà nói, thật là một tin tức thiên đại tốt. Chẳng qua, Hoàn Nhan Minh Nguyệt cũng không thể tiếp tục ở tại địa cung, khó đảm bảo khi Hoàn Nhan Liệt cao hứng lại chạy tới địa cung.

Trước kia khi Hoàn Nhan Minh Nguyệt ngủ say, cần giường noãn ngọc để duy trì thân thể, nhưng giờ nàng đã tỉnh, không cần giường noãn ngọc nữa, dĩ nhiên không cần ở lại địa cung.

Bốn người thương lượng một lúc lâu, cuối cùng Phượng Tà quyết định cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt rời khỏi kinh thành, đi chỗ khác. Bọn họ không muốn lại vì thù hận mà dây dưa nữa, càng không muốn tìm Hoàn Nhan Liệt báo thù, để những người không quan trọng làm lãng phí thời gian đoàn tụ quý giá bây giờ.

Theo lời Phượng Tà nói: "Ta muốn cùng Minh Nguyệt, đem mười sáu năm bị mất của chúng ta bù lại."

"Cha, mẹ, hai người thật không muốn báo thù sao? Là Hoàn Nhan Liệt khiến hai người chia lìa nhiều năm như vậy, hai người thật muốn bỏ hết sao?"

Mộ Dung Thất Thất hỏi, làm cho Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt yên tĩnh lại.

Phượng Tà nắm tay ái thê, si ngốc nhìn nàng, qua thật lâu, mới gật đầu.

"Cha buông bỏ! Mặc dù thương thế của cha là do hắn hại, làm cho gia đình chúng ta chia lìa. Nhưng là, để cha có thể một lần nữa gặp được mẹ con, cũng một phần nhờ hắn. Tư vị của việc sống trong cừu hận cha hiểu, rất khó chịu, cũng là một loại đau khổ. Trước kia, mười sáu năm qua mỗi ngày của cha dài tựa một năm, cha không muốn cuộc sống sau này cũng sống trong cừu hận. Chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều, cha không muốn lại lãng phí thời gian nữa! Minh Nguyệt, nàng nghĩ sao?"

"Tà ca ca, ta nghe chàng!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt tựa vào lòng Phượng Tà, vẻ mặt hạnh phúc, "Chàng nói như thế nào, ta liền làm như vậy! Bất kể có chuyện gì phát sinh, ta cũng muốn cùng chàng ở chung một chỗ!"

Đối với lựa chọn của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất vô cùng ủng hộ. Bọn họ đã trải qua nhiều chuyện như vậy, rốt cục có thể gặp lại, đối với tình yêu mà nói, còn chuyện gì tốt hơn?

Nếu Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt quyết định rời đi, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất lại bắt đầu bắt tay vào an bài chuyện của bọn họ.

Chẳng qua là, lần này rời đi, không biết lúc nào mới trở lại, Hoàn Nhan Minh Nguyệt trước khi đi muốn gặp mẫu thân của nàng – Đông Phương Lam một chút, Phượng Tà cũng đáp ứng cùng đi theo nàng, dù sao Đông Phương Lam là mẫu thân Hoàn Nhan Minh Nguyệt, kể từ khi bọn họ xảy ra chuyện, bà vẫn vì bọn họ lo lắng rơi lệ, nếu sắp rời đi, không thể không đi thăm lão mẫu thân này.

Mộ Dung Thất Thất dịch dung cho bọn họ, thời điểm nàng dẫn theo Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt đi tới Cẩm Huyền Cung, Thanh cô đã cười chờ ở cửa.

"Thanh cô cô, người tại sao lại ở đây?" Mộ Dung Thất Thất rất kinh ngạc, Thanh cô tiến lên hành lễ, "Buổi sáng Thái hậu nghe thấy đầu cành có hỉ thước kêu, nghĩ rằng hôm nay công chúa nhất định sẽ tới đây, nên để cho nô tỳ đợi ở nơi này!"

"Hỉ Thước báo tin mừng, quả nhiên là điềm tốt!" Mộ Dung Thất Thất đi theo Thanh cô đi vào, chờ đến Phật đường của Đông Phương Lam, Thanh cô mới phát hiện phía sau Mộ Dung Thất Thất còn có hai người cũng đi theo vào.

"Công chúa, bọn họ là?"

"Cô cô, bọn họ là người mình. Phiền cô cô canh chừng phía ngoài giùm con. Con có chuyện gấp muốn cùng ngoại tổ mẫu nói!"

"Được!" Thanh cô gật đầu, đi sát qua bên người Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cũng vừa lúc dừng lại trên đôi mắt của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, "Vị cô nương này thật quen mặt. . . . . ."

Lời Thanh cô nói..., làm cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt nhịn không được, nước mắt tuôn rơi, gỡ xuống mặt nạ da người trên mặt, Hoàn Nhan Minh Nguyệt thốt lên , "Thanh cô, đã lâu không gặp. . . . . ."

"Công. . . . . . Công chúa?!" Nghe thấy giọng nói quen thuộc, lại thêm khuôn mặt quen thuộc, Thanh cô sững sờ.

Chuyện Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt còn sống, Đông Phương Lam đã nói cho tâm phúc là bà biết, cho nên nhìn đến cặp mắt giống với Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nàng cảm thấy rất quen mắt. Không nghĩ tới, người này thật sự là công chúa!

"Công chúa, thật sự là ngài! Ngài còn sống! Này, này. . . . . . Này thật sự là quá tốt!"

Thanh cô kích động giọng nói bắt đầu run rẩy, lập tức, Thanh cô liền quỳ gối trước mặt Hoàn Nhan Minh Nguyệt, "Thanh cô ra mắt công chúa, công chúa còn sống, thật sự là quá tốt!"

"Thanh cô, nhanh đứng lên đi!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt đỡ Thanh cô dậy, Thanh cô mặt đầy nước mắt, nhìn về phía nam tử bên cạnh Hoàn Nhan Minh Nguyệt, "Vậy, ngài nhất định là Đại tướng quân rồi!"

"Là ta!" Phượng Tà lúc này cũng đỡ lấy người Thanh cô.

"Thật tốt quá! Công chúa và Đại tướng quân bình yên vô sự, tiểu thư nhất định sẽ rất cao hứng ! Nô tỳ, nô tỳ đi báo cho tiểu thư!"

Đi hai bước, Thanh cô đột nhiên dừng lại, "Nhìn nô tỳ vội vàng kìa, thôi thì mọi người đi xem tiểu thư đi! Ta đi canh cửa! Công chúa, tướng quân, mời!"

Thanh cô đóng cửa lại, Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà dưới sự hướng dẫn của Mộ Dung Thất Thất đi vào bên trong.

Nơi này rất an tĩnh, nghe không được thanh âm ở bên ngoài, Đông Phương Lam quỳ gối phía trước tượng Phật bằng vàng, tay trái lần (động tác bấm ngón tay cho từng hạt trên xâu chuỗi chuyển động) Phật châu, tay phải gõ mõ. "Đông đông đông ——"

"Phù hộ cho Minh Nguyệt của ta, phù hộ cho Phượng Tà của ta, phù hộ cho hài tử của ta bình an!" Đông Phương Lam nhỏ giọng niệm, Mộ Dung Thất Thất đã tới rất nhiều lần, tình huống như thế nàng cũng thấy rất nhiều, ngược lại với Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà, nhìn thấy mẹ già đầu tóc hoa râm còn đang ở trước Phật như vậy vì bọn họ cầu khẩn, trong mắt hai người tràn đầy nước mắt.

Hoàn Nhan Minh Nguyệt chậm rãi đi tới, quỳ xuống bên cạnh Đông Phương Lam, nhìn Đông Phương Lam nghiêng nghiêng khuôn mặt già nua, nước mắt tuôn rơi.

"Thất Thất, cháu tới rồi sao ——" nghe được thanh âm, Đông Phương Lam nghiêng mặt qua, "Hôm nay tới thật sớm. . . . . ."

Câu nói kế tiếp chưa nói xong, Đông Phương Lam sửng sờ.

"Mẹ ——" Hoàn Nhan Minh Nguyệt trên mặt tràn đầy nước mắt, một tiếng "Mẹ" , đem tất cả tâm tình trong lòng nàng phát tiết hết ra ngoài.

"Loảng xoảng ——" mõ trong tay Đông Phương Lam cùng Phật châu rơi trên mặt đất, bà không thể tin được hai mắt của mình, "Minh Nguyệt, thật sự là con? Thật sự là Minh Nguyệt của ta?"

"Mẹ. . . . . ." Hoàn Nhan Minh Nguyệt cũng không nhịn được nữa, nhào vào lòng Đông Phương Lam.

Lúc này, giọng Hoàn Nhan Minh Nguyệt nghẹn ngào, nói không ra lời, chỉ có thể một tiếng lại một tiếng hô "mẹ", dường như muốn đem hơn mười năm ủy khuất, qua một tiếng "mẹ" này, toàn bộ kêu ra.

"Minh Nguyệt!"

Đông Phương Lam tay run lẩy bẩy, vuốt ve tóc Hoàn Nhan Minh Nguyệt. Đúng vậy, là Minh Nguyệt! Thân thể ôn nhuận này là con gái của bà, Minh Nguyệt còn sống! Bà rốt cục đợi được đến lúc gặp con gái của mình rồi!

Trong Phật đường, bởi vì đôi mẫu nữ nhận nhau, mà tràn ngập lên một tầng không khí hạnh phúc cùng đau thương. Phượng Tà đi tới trước mặt Đông Phương Lam, quỳ xuống dập đầu, cũng gọi một tiếng "Mẹ!"

"Phượng Tà! Thật tốt quá! Các ngươi còn sống, thật sự là quá tốt!" Đông Phương Lam lệ tuôn nhạt nhòa, liên tục gạt lệ, "Thật tốt quá!"

Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà một trái một phải, muốn dìu Đông Phương Lam, lại bị Đông Phương Lam cự tuyệt. Nàng cung kính quỳ gối trước tượng Phật, hai tay úp, nặng nề dập đầu, "Đa tạ Phật tổ! Đa tạ Phật tổ cho chúng ta một nhà đoàn viên! Đa tạ Phật tổ!"

Cho đến khi dập đầu lạy ba cái sau, Đông Phương Lam mới đứng lên, bà tay trái lôi kéo Hoàn Nhan Minh Nguyệt, tay phải lôi kéo Phượng Tà, xem một chút bên trái, lại xem một chút bên phải, kích động gật đầu lia lịa."Tốt tốt! Tốt!"

Mẹ con đoàn tụ, là chuyện Đông Phương Lam nằm mơ cũng muốn, vốn cho là đây là một loại hy vọng xa vời, không nghĩ tới cuối cùng mộng đẹp biến thành sự thật, bảo Đông Phương Lam như thế nào không kích động.

Một nhà đoàn viên, nước mắt trên mặt Đông Phương Lam, dần dần bị nụ cười thay thế. Bà lôi kéo Hoàn Nhan Minh Nguyệt không chịu buông tay, mẹ con có quá nhiều lời muốn nói, hai người hàn huyên tới ban đêm, Đông Phương Lam còn cảm thấy ý do vị tẫn (chưa thỏa lòng).

Đuọc nghe kể những năm này, Hoàn Nhan Minh Nguyệt vẫn ngủ say không tỉnh, ở dưới địa cung Trường Thu Cung, Đông Phương Lam giận không thể át. Thì ra nhiều năm như vậy, nữ nhi vẫn ở bên cạnh, bà làm mẹ nhưng hoàn toàn không biết, thế cho nên cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt chia lìa suốt mười sáu năm, bảo bà như thế nào không hận!

"Nói cho cùng, cũng là Hoàn Nhan Liệt giở trò quỷ! Làm hại chúng ta cốt nhục chia lìa, cũng là do hắn!"

Nhắc tới Hoàn Nhan Liệt, Đông Phương Lam liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hắn ngụy trang vô cùng tốt, vẫn lấy hình tượng đứa con hiếu thảo xuất hiện, không nghĩ tới hắn mới là tâm sâu nhất, đã sớm rắp tâm hại người, còn làm bộ như không có chuyện gì! Thật là quá ghê tởm!

"Mẹ, người đừng nóng giận, tránh ảnh hưởng đến thân thể. Ca ca đúng là đã rất quá đáng, nhưng con cùng Tà ca ca đã quyết định, không truy cứu chuyện đã qua. Chúng con đã bỏ lỡ quá nhiều, cùng mất đi quá nhiều. Hôm nay, có thể ở cạnh nhau đến già, chính là tâm nguyện lớn nhất của con cùng Tà ca ca."

Hoàn Nhan Minh Nguyệt nói..., Đông Phương Lam có thể hiểu được, bọn họ có thể buông xuống, cũng là một loại giải thoát.

Biết Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà quyết định rời đi, Đông Phương Lam trong lòng rất là tiếc nuối. Chẳng qua bọn họ ở lại kinh thành, vạn nhất xảy ra biến cố gì, chẳng phải càng phiền toái hơn sao? Họ đã đủ khổ rồi! Không thể chịu đựng thêm việc nào nữa!

Mặc dù Đông Phương Lam không muốn cùng con gái và con rể tách ra, nhưng liên quan đến an nguy của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà, bà không thể ích kỷ, không thể lấy tình thương của mẹ mà vây khốn bọn họ. "Tốt! Các con sớm một chút rời khỏi cái đất thị phi này cũng tốt! Trước tìm chỗ an toàn mà tránh, Hoàn Nhan Liệt phát hiện con không có ở đây, nhất định sẽ làm ra chuyện điên rồ, ta ủng hộ các con rời đi!"

Nhìn sắc trời đã không còn sớm, Đông Phương Lam cố nén tư niệm với nữ nhi, thúc giục bọn họ nhanh chóng đeo lên mặt nạ da người, sớm chút rời đi. Chỉ cần biết rằng bọn họ còn sống, biết bọn họ bình an, sợ gì không thể gặp nhau, như vậy cũng đã tốt rồi!

"Nhớ thường xuyên viết thư cho ta, báo bình an! Minh Nguyệt, con phải bồi bổ sức khỏe, đem thân thể dưỡng cho tốt! Phượng Tà, con phải chiếu cố kỹ lưỡng Minh Nguyệt, ta chỉ có một nữ nhi này thôi!"

Trước khi đi, Đông Phương Lam nắm tay Hoàn Nhan Minh Nguyệt, dặn dò liên tục, đưa bọn họ đến tận cửa cung, thấy thân ảnh của bọn họ biến mất, Đông Phương Lam mới được Thanh cô dìu trở về Cẩm Huyền Cung.

Ngày đó, Mộ Dung Thất Thất mang theo Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà đã dịch dung đi Nam Lân vương phủ, sau đó Phượng Thương chuẩn bị xe ngựa, cùng Mộ Dung Thất Thất tự mình hộ tống hai người rời đi.

"Cha mẹ, hai người trước tiên có thể đi Nam tứ châu, bên đó có người của con, nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố hai người!"

Mộ Dung Thất Thất một lần nữa giúp Hoàn Nhan Minh Nguyệt bắt mạch, đem phương thuốc, cùng đồ ăn dinh dưỡng phối hợp, cặn kẽ viết ra, để cho Phượng Tà cất xong, rồi đem thư của mình đưa cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt, để bọn họ dễ dàng liên lạc cùng người của Ma Vực.

"Tốt! Tốt!" Biết nữ nhi của mình có tiền đồ như vậy, Hoàn Nhan Minh Nguyệt vô cùng giật mình, nhưng ngoài kinh ngạc, lại là vô cùng mừng rỡ. Mộ Dung Thất Thất như vậy, làm cho lo lắng của Hoàn Nhan Minh Nguyệt đối với nữ nhi, lại thả lỏng một chút, xem ra, nàng có thể tự chiếu cố tốt cho mình.

"Thương Nhi, cha con đã nói với mẹ chuyện của con, giải độc đây cũng là đại sự a! Cổ độc hành hạ con nhiều năm như vậy, chờ mẹ cùng cha con đi rồi, các con cũng không có cái gì cố kỵ cùng nhớ thương nữa, có thể không còn vướng bận mà làm!"

"Mặc dù chúng ta buông tha Hoàn Nhan Liệt, nhưng hắn có lỗi với con, con nên làm như thế nào, tuyệt đối không thể nương tay! Chẳng qua là. . . . . . Con bây giờ đã không phải một người, con còn có Thất Thất, các con sau này sẽ còn có hài tử, cho nên chuyện này nhất định phải mưu kế cẩn thận mới tốt. Hoặc là không động thủ, nếu muốn động, phải cho đối phương một kích trí mạng, không thể lưu lại tai hoạ ngầm. Mẹ không muốn bi kịch của mẹ và cha con lại tái diễn trên người các con, Thương Nhi, con hiểu ý mẹ chứ?"

"Mẹ, con đã biết!" Phượng Thương gật đầu, "Mẹ cùng cha yên tâm! Con nhất định sẽ chiếu cố tốt Khanh Khanh, cũng sẽ trị lành bệnh của mình!"

Đưa Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt đi, Mộ Dung Thất Thất tựa vào trong ngực Phượng Thương. Lúc này, đã gần tối, gió có chút lạnh, Phượng Thương ôm chặt vòng eo Mộ Dung Thất Thất, nhẹ nhàng mà ngửi mùi thơm trên tóc nàng.

Hôm nay, bọn họ đã trải qua quá nhiều chuyện. Bất kể nói thế nào, Hoàn Nhan Minh Nguyệt bình yên vô sự, có thể tiếp tục hạnh phúc cùng Phượng Tà, đây là một việc vô cùng tốt. Mà cái câu dặn dò cuối cùng kia của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cũng là suy nghĩ gần đây của Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất.

Bên trong Kinh thành, Hạ Tuyết đem tư liệu về Bạch Ức Nguyệt cùng Tô Mi đặt ở trước mặt Di Sa, chỉ có mấy tờ giấy thật mỏng, nhưng phải tra xét chừng mấy ngày.

"Tại sao chỉ có ít như vậy?" Di Sa khẽ nhíu mày, đối với biểu hiện của Hạ Tuyết rất không hài lòng.

Thấy Di Sa tức giận, Hạ Tuyết vội vàng quỳ xuống, "Bẩm công tử, Bắc Chu quốc không có thế lực của chúng ta, Ma Vực cùng Phật Sinh Môn đều không nhận giao dịch này, những thế lực khác không có năng lực lớn như vậy, cho nên tra tìm tư liệu tương đối phiền toái."

Hạ Tuyết giải thích, khiến sắc mặt Di Sa hơi chút dịu lại. Không khiển trách Hạ Tuyết nữa, Di Sa bắt đầu nghiên cứu tư liệu.

Từ tư liệu mà Hạ Tuyết tra được, Bạch Ức Nguyệt là tiểu thư thế gia, mới ra đời liền có nền tảng vững chắc, hơn nữa cao nhã hào phóng, đối đãi người cũng hòa ái dễ gần, xuất thân tốt đẹp, cử chỉ ưu nhã, hết thảy đều vô cùng hoàn mỹ. . . . . . Chẳng qua, Y Liên nàng có chuyển thế ở trên người Bạch Ức Nguyệt sao?

Mắt Di Sa nhìn chằm chằm vào bức họa Bạch Ức Nguyệt trên giấy, hắn muốn đem tranh này giống như mặt thật, cùng người trong trí nhớ mình hợp lại.

"Liên Sinh, anh là anh trai của em! Chúng ta không thể như vậy! Mau buông!"

"Y Liên, chúng ta không có liên hệ máu mủ, anh yêu em, anh yêu em mà! Năm đó cha nuôi mang em về, tới lúc mẹ nuôi đem em đã tắm rửa trở ra, em giống như thiên sứ nho nhỏ! Một khắc kia, anh liền thích em rồi!"

"Liên Sinh, anh đang nói cái gì vậy! Em vẫn luôn xem anh làm anh trai mà đối đãi!"

"Nhưng anh cũng không có xem em là em gái ruột của anh! Y Liên, anh yêu em, anh muốn em làm người phụ nữ của anh!"

"Bốp ——"

"Y Liên, em đánh anh!"

"Đúng vậy! Anh hãy thanh tỉnh một chút! Hài cốt cha nuôi còn chưa lạnh, anh không đi tìm kiếm hung thủ sát hại cha nuôi, lại ở nơi này nói với em cái gì yêu với không yêu. Liên Sinh, anh rốt cuộc làm sao vậy? Hiện tại chuyện trọng yếu nhất của chúng ta là điều tra rõ chân tướng, báo thù cho cha nuôi a!"

"Báo thù? Ha ha ha! Y Liên, em biết là ai giết cha nuôi không? Là anh a ——"

"Anh nói cái gì? !"

"Cái lão đầu tử kia biết rõ anh thích em, nhưng ông ta chẳng những không giúp, ngược lại còn khuyên anh tránh xa em, còn thêu dệt ra cái gì mà em là em gái ruột của anh để lừa gạt anh. Em nói, ông ta không phải là đáng chết sao?"

"Liên Sinh, anh điên rồi! Anh điên thật rồi!"

"Không sai! Anh điên rồi! Anh là vì em mà điên, vì em mà si mê! Những năm này, tấm lòng anh đối với em, chẳng lẽ em không biết sao! Anh vì em làm nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ em không hiểu sao! Y Liên, anh yêu em!"

"Cút ngay! Anh, tên khốn kiếp này! Anh thế nhưng giết cha nuôi! Cha nuôi đem chúng ta nuôi lớn, xem chúng ta giống như ruột thịt, anh lại làm ra chuyện như vậy ! Tôi muốn giết anh báo thù cho cha nuôi!"

"Két ——" (tiếng đạn lên nòng) "Y Liên, em bây giờ còn có thể động sao? súng ở trong tay của anh, vũ khí của em không có bên người, em lấy cái gì đấu cùng anh?"

"Anh bỏ thuốc vào nước của tôi? Liên Sinh, anh thay đổi rồi, anh trở nên thật là đáng sợ, tôi thật sự không nhận ra anh nữa rồi! Có gan hôm nay anh giết chết tôi đi! Nếu không, chỉ cần tôi sống một ngày, tôi sẽ đuổi giết anh một ngày! Tôi muốn anh vĩnh viễn không có một ngày nào được bình yên! Anh cũng đừng hòng có được tôi!"

"Y Liên, em đừng ép anh!"

"Ác quỷ, anh cút xuống Địa ngục đi!"

"Pằng ——"

"Y Liên ——" Di Sa chợt mở mắt ra, trên trán chi chít mồ hôi hột. Y Liên. . . . . .

"Công tử, ngài sao vậy?" Hạ Tuyết thấy Di Sa như vậy, vội vàng mang nước đưa tới trước mặt hắn, lại đem khăn tay sạch đưa hắn. Hạ Tuyết vừa định giúp Di Sa lau mồ hôi, lại bị Di Sa giơ tay lên ngăn cản, "Ta tự mình làm! Hạ Tuyết, ta nói rồi, ta không thích người khác đụng vào ta, đặc biệt là nữ nhân!"

Nghe được lời này của Di Sa, ngữ điệu cực kỳ nghiêm khắc, mặt Hạ Tuyết cũng lạnh như băng, bởi vì lời của hắn mà xuất hiện chút dao động.

"Dạ, công tử, ta sai rồi. . . . . ." Di Sa không có chú ý tới, lúc hắn nói ra lời này, trong mắt Hạ Tuyết hiện lên vẻ cô đơn, lúc này trong lòng Di Sa nghĩ tới chỉ có một Y Liên.

Y Liên, em nhất định cũng đến cái thế giới này đi! Y Liên, em ở chỗ nào? Em có tha thứ cho anh không? Lúc trước là anh sai rồi, thật sự sai rồi! Y Liên, van cầu em, nhất định phải cho anh thêm một cơ hội nữa, để anh bù đắp lại cho em, để anh hảo hảo yêu em, được không?

Di Sa nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt, mới vừa rồi, trong đầu hắn hiện ra hình ảnh cuối cùng của kiếp trước, nữ nhân hắn yêu kia, đã chết ở trong tay hắn, bây giờ đang ở đâu?

Đi tới thế giới này đã sáu năm rồi! Sau khi kích động giết Y Liên, hắn cũng nã súng tự sát! Hắn vốn cho là, mình đã chết. Hắn đối xử với nghĩa phụ như vậy, đối xử với người hắn yêu như vậy, chắc chắn chết đi sẽ bị đày xuống địa ngục đau khổ.

Nhưng khiến hắn không ngờ chính là, hắn lại trọng sinh ở Bồng Lai đảo, trên người một mỹ thiếu niên tên Di Sa.

Chắc có lẽ, là trời cao chiếu cố, thương tiếc cho sự si tình của hắn, mới cho hắn cơ hội sống lại. Nhưng là, trời cao có phải bởi vì những việc ác hắn làm mà trừng phạt hắn, cho nên để cho hắn đời này vĩnh viễn không thể đứng lên.

Y Liên, anh đến đây, em, hẳn là cũng đến đúng không. . . . . .

Liếc nhìn tư liệu của Bạch Ức Nguyệt, Di Sa có chút không yên lòng. Vừa nghĩ tới cuối cùng, Y Liên gọi hắn "ác quỷ", lồng ngực của hắn đau đến co quắp. Hắn không phải là ác quỷ, hắn chẳng qua là hèn mọn yêu nàng, muốn cùng nàng bên nhau đến già mà thôi.

Đầu ngón tay Di Sa, nhẹ nhàng chạm tới bức họa Bạch Ức Nguyệt.

Mày lá liễu, mắt hạnh nhân, Bạch Ức Nguyệt là một mỹ nhân truyền thống, tao nhã không màng danh lợi. Gương mặt này, cùng người trong trí nhớ của hắn hoàn toàn bất đồng. Nếu như nàng là Y Liên, thật là tốt biết bao!

Chờ hắn tìm được Y Liên, đứng ở trước mặt Y Liên, nàng nhất định cũng sẽ không nhận ra mình!

Đổi lại thành một gương mặt ngây thơ, gương mặt mỹ thiếu niên, ban đầu hắn thật cũng không có quen. Bất quá Di Sa tin tưởng, nếu như Y Liên thật sự ở đây, nhất định sẽ nhận ra hắn. Bởi vì, hắn là người cùng nàng lớn lên, Liên Sinh a! Nàng làm sao sẽ không nhận ra hắn đây!

"Hạ Tuyết, tìm một cơ hội, đem Bạch Ức Nguyệt mang đến đây ——" đầu ngón tay Di Sa gõ trên tay nắm xe lăn, hắn không thể chờ được nữa, hắn muốn nhìn thấy nàng.

Mục lục
Ngày đăng: 29/02/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục