Gửi bài:

Chương 136 - Vị phu nhân kỳ lạ

Đến lúc buồn ngủ, Phượng Thương muốn nằm xuống, vừa lên giường, Phượng Kiêu lập tức khóc toáng lên: "Có thể do quá chật không..." Mộ Dung Thất Thất có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phượng Thương, dùng ánh mắt bảo hắn ngủ một mình.

Nhìn cái giường lớn đủ cho bốn người nằm, ánh mắt Phượng Thương nhuốm đầy u oán. Hắn chưa từng nghĩ tới, sinh nhi tử ra, địa vị của hắn trong lòng Mộ Dung Thất Thất sẽ xuống dốc đến vậy, tỷ như hiện tại, hắn phải ngủ một mình ở ngoài, không thể ôm Mộ Dung Thất Thất.

"Khanh Khanh, ta muốn ngủ bên cạnh nàng. Nếu như khuya nàng muốn uống nước, hoặc đói bụng, ta sẽ phụng bồi nàng tốt."

Đã từng thấy qua nhiều "bộ mặt" của Phượng Thương nhưng đây là lần đầu tiên Mộ Dung Thất Thất thấy Phượng Thương ai oán như một chú cún nhỏ, dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình, chăm chăm nhìn nàng, thật khiến người ta không nỡ quyết tâm cự tuyệt bất kỳ yêu cầu nào của hắn.

"Được rồi, chàng ngủ ở đây! Coi chừng, đừng đề lên bảo bảo là được rồi!" Mộ Dung Thất Thất dịch sang một bên, để cho Phượng Thương có đủ chỗ để nằm. Ai ngờ, hắn còn chưa gối đầu xuống, tiểu oa nhi lại khóc lớn lên.

"Ta xem xem—" Mộ Dung Thất Thất mở đệm nhỏ ra, phát hiện lần này Phượng Kiêu ị ra rồi, lại bận rộn một hồi, thẳng đến khuya mới rỗi.

Nhìn thấy bộ dáng mệt mỏi của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương rất đau lòng, thừa dịp nàng sửa soạn chăn mềnh, Phượng Thương hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Kiêu: "Tiểu tử, lại lần nữa khiến nương ngươi chịu khổ, chờ coi!"

"A.." Không nghĩ tới, Phượng Thương "đe dọa" cũng không khiến Phượng Kiêu sợ, ngược lại tiểu tử kia chỉ "a" vài tiếng. Đôi mắt to như hai viên bi long lanh, luôn ngó về hướng mặt Phượng Thương, hắn rầu, Phượng Kiêu lại cười đến thoải mái.

"Xem ra, tình cảm của hai cha con chàng rất tốt nhỉ?"

Mộ Dung Thất Thất thật sự bị quậy đến loạn, có lẽ sợ Phượng Thương ngủ sẽ đè Phượng Kiêu, dứt khoát bảo Phượng Thương ra nằm sau lưng mình, còn nàng lại ôm Phượng Kiêu trong lòng.

"Bảo bảo ngủ ngon! Chồng yêu ngủ ngon!" Bị quậy lâu như vậy Mộ Dung Thất Thất mệt đến không chịu được, vừa nhắm mắt, liền truyền đến tiếng hít thở đều đều.

Phượng Thương vén tóc Mộ Dung Thất Thất ra sau đầu, vừa định hôn lên vành tai của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Kiêu mếu môi, một bộ "cha dám hôn, con khóc cho cha xem", khiến cho Phượng Thương hết sức căm tức.

"Con, không cho phép làm ồn nương!" Phượng Thương nhỏ giọng "hù dọa". Cũng không biết Phượng Kiêu rốt cuộc có hiểu ý của hắn hay không, trong măt tiểu tử thúi kia thế mà xuất hiện vẻ khiêu khích.

Nếu không phải lo lắng sẽ đánh thức Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đã sớm ôm Phượng Kiêu quăng lên giường nhỏ rồi. Vốn nghĩ rằng sinh con ra rồi, cảm tình giữa hắn và Mộ Dung Thất Thất sẽ tiến thêm một bước, không nghĩ tới Phượng Kiêu lại trở thành "cục nợ" của hắn, không biết rốt cuộc cái tính này của nó là theo ai mà ra.

Bởi vì không ngủ một đêm, lúc này Phượng Thương cũng rất mệt, chẳng muốn "tranh giành tình nhân" với nhi tử, chỉ nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Thất Thất từ phía sau, nhắm mắt ngủ.

Khi Phượng Thương tỉnh lại, là vì hắn ngửi thấy một mùi hương đặc thù, mở mắt ra, mới phát hiện Phượng Kiêu vốn đang được bọc trong nệm nhỏ, chẳng biết khi nào đã tuột ra, mà cánh tay của Phượng Thương lại đang để ngay bên cạnh bắp chân của Phượng Kiêu. Lúc này, một cái gì đó âm ấm, cộng thêm ươn ướt, đang từ từ chảy dọc tay hắn. Phượng Kiêu—— tè!

"Tiểu tử thúi!"

Phát giác ra cái cảm giác ẩm ướt trên tay là từ "kiệt tác" của Phượng Kiêu, Phượng Thương cắn răng, cẩn thận từng ly từng tí, Thất Thất đang ở đằng trước, sợ phá giấc ngủ của nàng, đành nhẹ tay nhẹ chân dịch chuyển tay của nàng, bế Phượng Kiêu lên.

"Con cố ý đúng không, cha đây biết rõ!"

Giọng nói của Phượng Thương rất nhỏ, hắn ôm Phượng Kiêu sang bên cạnh, sau khi rửa sạch nước tiểu trên tay, Phượng Thương đổi tã sạch cùng đệm quấn cho nó, tuy động tác của Phượng Thương có chút ngốc, nhưng cuối cùng hắn vẫn sửa soạn lại cho Phượng Kiêu thật sạch sẽ.

Làm xong những việc này, Phượng Thương mới phát hiện Phượng Kiêu vậy mà hiếm khi lại không rên một tiếng, không khóc cũng không nháo. Chẳng lẽ, nó đổi tính sao? Phượng Thương nhìn Phượng Kiêu, nó đang ngáp một cái, bàn tay nhỏ bé nắm thành nắm tay nhỏ. Phượng Thương vốn còn muốn mắng "tiểu tử thúi", nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng này của Phượng Kiêu, tim liền mềm nhĩn. Cuối cùng hắn ôm Phượng Kiêu, đặt vào trong lòng Mộ Dung Thất Thất một lần nữa.

Nằm bên người Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương lại ngủ, có điều, hiện tại hắn cũng không dám ngủ sâu nữa, lo rằng Phượng Kiêu lại tè dầm. Tuy trong phòng vô cùng ấm áp, nhưng đệm nhỏ ẩm ướt không tốt cho hài tử, Phượng Thương còn sợ Phượng Kiêu sẽ khóc quấy, cho nên dứt khoát chỉ ngủ bảy phần, tỉnh ba phần.

Quả nhiên, quyết định của Phượng Thương là chính xác. Một đêm, Phượng Kiêu tè bốn lần, Phượng Thương cũng bị hành bốn lần.

Đến hừng đông, sau khi thấy Tô Mi cùng Tố Nguyệt bước vào, Phượng Thương mới nhẹ nhàng thở ra. Xem ra, lần sau phải sinh một tiểu khuê nữ! Nhi tử thật quá khốn nạn rồi! Đứa bé kia như cứ muốn đối nghịch với hắn, cả đêm, hắn cứ đổi tã lại đổi tã a... Đường đường là một vị Nhiếp Chính vương lại bị con mình "trêu đùa", nếu không phải vì Phượng Kiêu chỉ là đứa nhóc mới sinh, hắn nhất định sẽ phạt Phượng Kiêu ngồi trên ngựa.

Nhiếp Chính Vương phủ, vì Phượng Kiêu đã sinh ra, mà trở nên vui tươi, hân hoan. Dân chúng trong kinh thành cũng vì sự ra đời của Phượng Kiêu mà kiếm một món lớn, những người kia đều đặt Trấn Quốc công chúa sẽ sinh nhi tử, lần này ăn hời thật to.

"Tiểu thư, chủ sòng bạc lần này nói chuyện lớn rồi, bọn họ nghe tiểu thư, để cho dân chúng kiếm lời, có bao nhiêu tiền đều thua sạch hết rồi." Tố Nguyệt vừa hầu hạ Mộ Dung Thất Thất ăn cơm, vừa nói những chuyện đang xảy ra trong kinh thành cho Mộ Dung Thất Thất nghe.

"Ha ha, bọn họ lỗ bao nhiêu, bù hết cho bọn họ. Không phải chỉ có 300 vạn thôi sao, cần chi khóc than như thế chứ!" Mộ Dung Thất Thất chu miệng uống canh gà: "Nói cho bọn họ biết, lần này đền, lần sau kiếm nhiều chút không phải sẽ trở lại sao! Lần này họ thắng, ắt hẳn lần sau cũng muốn thắng, đến lúc đó sẽ có thêm nhiều người đặt được, chúng ta vừa vặn có thể bù lại vốn đã lỗ, nói không chừng lợi nhuận sẽ nhiều lên gấp mấy lần!"

Lời của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Tô Mi đang chiếu cố Phượng Kiêu ở bên cạnh nghe thấy mà cười: "Tiểu thư, nói vậy, người tính sinh cho cô gia một đứa nữa sao? Nếu cô gia nghe thấy, hẳn vui đến điên mất! Hồi sáng lúc ta tới, nghe thấy cô gia lầm bầm trong miệng gì mà "lần sau nhất định sinh khuê nữ", đúng là..."

Thính Tùng Lâu, Mộ Dung Thất Thất hưởng thụ hạnh phúc khi làm mẹ, trong thư phòng, Minh Nguyệt Thịnh tới tìm Phượng Thương.

"Trước mắt mặc dù không có dấu hiệu của cố độc trên người Phượng Kiêu, nhưng mà giải cổ vẫn nên càng sớm càng tốt. Các ngươi định khi nào đi đến Nam Phượng Quốc? Nếu như hai người tin tưởng ta, có thể để ta chỉ mang Phượng Kiêu đi!"

Lúc Minh Nguyệt Thịnh nói chuyện, mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào mắt Phượng Thương, muốn nhìn ra điều ẩn dấu trong đôi mắt kia. Đôi mắt của Phượng Kiêu có màu tím thuần khiết, hẳn được di truyền từ Phượng Thương, nhưng vì sao mắt Phượng Thương lại có màu đen, không phải màu tím, trong chuyện này, rốt cuộc là có bí mật gì đây?

Thấy Minh Nguyệt Thịnh nhìn chằm chằm vào mắt mình, Phượng Thương lập tức hiểu được nghi hoặc trong lòng hắn, Minh Nguyệt Thịnh nhất định đang hoài nghi thân phận thật sự của hắn, nghĩ vậy, Phượng Thương thản nhiên cười cười: "Mắt của Kiêu Nhi giống ta, ngươi không cần nhìn nữa!"

"Vậy chẳng phải ngươi là...." Hậu duệ tiền triều... Minh Nguyệt Thịnh không nói ra mấy chữ nàu, nhưng hai người đều hiểu được ý ẩn trong câu.

"Không sai! Cha ta là thái tử tiền triều. Có điều ngươi cứ yên tâm, đám người Thất Thất cũng biết thân phận của ta, hơn nữa ta cũng không có ý muốn khôi phục Tiền Tần. Vô luận ai làm hoàng đế, chỉ cần đối tốt với dân chúng là được!"

Có những lời này của Phượng Thương, Minh Nguyệt Thịnh nở nụ cười: "Ta không lo lắng ngươi sẽ như thế nào, chỉ là thân phận của ngươi rất mẫn cảm, chỉ sợ sẽ có người lôi ra đàm tiếu. Có điều, kết cục thiên hạ chia đôi, thân thế của ngươi sớm muộn cũng sẽ lộ ra ngoài ánh sáng. Tuy hoàn toàn khiến người khác kinh ngạc, có điều, chắc có lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì."

"Ừ, ta cũng nghĩ như vậy. Về chuyện ngươi nói, chuyện dẫn Kiêu Nhi đi Nam Phượng Quốc ấy, ta muốn đợi Thất Thất nghỉ ngơi một tháng hẵng nói, không phải là không tin ngươi, chỉ là Thất Thất ắt sẽ không yên tâm về Kiêu Nhi, nhất định sẽ tự mình đến Nam Phượng Quốc, ta tất nhiên cũng sẽ đi theo. Đến lúc gặp Tộc trưởng Tường tộc, phải làm phiền ngươi rồi."

"Không cần khách khí! Chúng ta là bằng hữu!"

Lần này Minh Nguyệt Thịnh đến, trú tại Nhiếp Chính Vương phủ, sau khi rời khỏi thư phòng, hắn trở về chỗ của mình, Cố Quân Uyển đã đợi tại đây: "Minh Nguyệt Thịnh, ngươi định khi nào mới trở lại Nam Phượng quốc? Ta vừa nhận được thư của phụ thân, bảo trong nước xảy ra vài chuyện, hối ngươi mau về!"

Cổ Quân Uyển quăng bức thư cho Minh Nguyệt Thịnh. Nhìn nội dung trong thư, Minh Nguyệt Thịnh cau mày.

Nam Phượng quốc mới chiếm đoạt Tây Kỳ quốc, chiến tranh qua đi, hiện tại bắt đầu khôi phục kinh tế. Tây Kỳ quốc biến mất, đám quan viên cùng quý tộc trong Tây Kỳ quốc chưa hẳn đã tin phục Nam Phượng quốc hoàn toàn, hiện tại phải sai người quản thành, quản trấn, ban bố pháp lệnh, quả thật có rất nhiều chuyện cần được xử lý.

"Nếu như ngươi lo lắng về cổ độc trên người tiểu bảo bảo, ta có thể ở lại đây để hỗ trợ, dù sao ta cũng là người của Tường tộc, đối với cổ cũng có chút hiểu biết.Minh Nguyệt Thịnh, Nam Phượng quốc là quốc gia của ngươi, nếu ngươi còn lo chuyện nọ chuyện kia, không lo lắng cho dân chúng của mình, Nam Phượng quốc khó mà trở nên cường thịnh. Phụ thân ta lớn tuổi rồi, nếu cái gì ngươi cũng bắt cha ta xử lý, thân thể ông chưa chắc đã chống đỡ được, huống chi, những lời đồn bên ngoài khiến ông khó có thể chịu nỗi!"

Lời đồn mà Cổ Quân Uyển nói đến, Minh Nguyệt Thịnh biết rõ. Từ khi hắn trị vì tới giờ, thời gian ở Nam Phượng Quốc càng lúc càng ít, việc quốc gia đại sự đều giao cho phụ thân của Cổ Quân Uyển- Tộc trưởng Tường tộc- Cổ Đức xử lý, qua thời gian lâu, có người bắt đầu nghị luận, cho rằng Cổ Đức chiếm quân quyền của Minh Nguyệt Thịnh, Minh Nguyệt Thịnh tuy là hoàng đế Nam Phượng quốc, nhưng Cổ Đức mới thật sự là người quyết định, thậm chỉ còn có người nói, Cổ Đức sớm muộn cũng sẽ lập mưu đoạt vị.

Mặc dù Minh Nguyệt Thịnh tin tưởng Cổ Đức cùng Cổ Quân Uyển, nhưng mà dù sao miệng người đáng sợ, lời đồn khiến Cổ Đức bị áp lực rất lớn, cũng khiến cho đám quan viên trong triều lung lay bất định. Xem ra, hắn cần phải trở về.

"Tiểu Uyển, ta trở lại Nam Phượng Quốc, phiền ngươi chiếu cố hài tử của Mộ Dung Thất Thất! Nàng vừa mới sinh, vẫn chưa thể đi xa. Đoán chừng Phượng Thương sẽ đợi thân thể của Mộ Dung Thất Thất khôi phục rồi mới dẫn hài tử đến Nam Phượng quốc. Trong khoảng thời gian này, phải làm phiền ngươi rồi."

Bình thường, Minh Nguyệt Thịnh cùng Cổ Quân Uyển đều dùng hình thức "chém chém giết giết" mà ở chung với nhau, hôm nay hắn bỗng nhiên nói năng nghiêm túc như vậy, khiến cho Cổ Quân Uyển có chút không thích ứng.

"Minh Nguyệt Thịnh, ta cảm thấy ngươi tốt nhất nên điều chỉnh tâm tính! Mộ Dung Thất Thất đã lập gia đình, hôm nay cũng đã trở thành mẫu thân. Ngươi có lẽ nên buông tay, bắt đầu một khởi đầu mới. Ngươi là hoàng đế Nam Phượng quốc, về sau nhất định sẽ tam cung lục viện—-"

Thời điểm nói đến "tam cung lục viện", Cổ Quân Uyển phát hiện Minh Nguyệt Thịnh nhíu mày thấy rõ, nếu được nàng cũng không thèm quản nhiều như vậy, nhưng những gì nàng nói đều là sự thật.

"Cho dù ngươi không muốn có nhiều nữ nhân như vậy, ngươi cũng phải có nhi tử, ngôi vị hoàng đế của ngươi cần được kế thừa. Ngươi có chạy đến Bắc Chu quốc, cũng không thể nào thoát khỏi trách nhiệm cùng nghĩa vụ của mình!"

Cổ Quân Uyển dùng sức vỗ vỗ bả vai Minh Nguyệt Thịnh, cho hắn một ánh mắt an ủi: "Sau khi trở về, cha ta cùng các vị quan lại sẽ tuyển phi cho ngươi. Minh Nguyệt Thịnh, nếu không thể kháng cự, không bằng hãy vui sướng tiếp nhận!"

Minh Nguyệt Thịnh sao có thể không biết lời Cổ Quân Uyển nói đều là sự thật, thế nhưng tim của hắn lấp đầy hình bóng của một người, muốn bỏ qua, thật sự khó, rất rất khó.

Không quá hai ngày, Minh Nguyệt Thịnh đã đến từ biệt, nhìn khuôn mặt ngủ say của Phượng Kiêu, Minh Nguyệt Thịnh gỡ một khối ngọc bội huyết thạch xuống, đặt bên trong đệm nhỏ của Phượng Kiêu. Đến lúc hắn đi rồi, khi Tố Nguyệt đổi tã cho Phượng Kiêu mới phát hiện chuyện này.

"Tiểu thư, người xem!" Tố Nguyệt vội vàng đem khối ngọc bội đưa cho Mộ Dung Thất Thất.

Khối ngọc bội này được chạm trổ từ huyết thạch tự nhiên thành một con rồng trông rất sống động. Nhìn ngọc bội, Mộ Dung Thất Thất liền đoán rằng đây là lễ vật Minh Nguyệt Thịnh tặng cho Phượng Kiêu. Huyết thạch cực kỳ quý, lại được khắc thành hình rồng, chẳng lẽ trong này có ẩn ý gì chăng?

Mộ Dung Thất Thất tuy nghi hoặc trong lòng, nhưng không nói ra, chỉ cất kỹ Huyết thạch, đặt ở một bên.

Cổ Quân Uyển ở lại Nhiếp Chính Vương Phủ, không quá hai ngày đã thân quen với mọi người.

Hoàn Nhan Minh Nguyệt yêu thích tính tình lạc quan của Cổ Quân Uyển, Cổ Quân Uyển mất mẹ từ nhỏ, cũng yêu thích sự dễ gần của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cuối cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt dứt khoát nhận nàng làm con gái nuôi, Cổ Quân Uyển cũng mau chóng biến hóa, từ Hoàng Thái hậu Nam Phượng quốc biến thành nghĩa nữ của công chúa Minh Nguyệt.

Bởi vì không thể ra gió cộng thêm việc Mộ Dung Thất Thất sinh con đúng vào mùa đông, từ khi sinh hạ Phươngk Kiêu, Mộ Dung Thất Thất vẫn luôn nằm ì trong phòng. Mỗi ngày Cổ Quân Uyển đều đến Thính Tùng Lâu để đưa tin, kiểm tra thân thể cho Phượng Kiêu.

Điều khiến cho Cổ Quân Uyển hiếu kỳ chính là, cổ độc của Phượng Kiêu ký sinh ở bụng dưới, tử cổ như một tiểu hài tử ngoan ngoãn, mỗi ngày đều nghe lời, một chút cũng không hợp với cá tính của cổ độc. Có điều như vậy cũng tốt, chỉ cần cổ độc không phát tác, vậy thì không cần gấp gáp đi Nam Phượng quốc, Mộ Dung Thất Thất có thể tĩnh dưỡng thân thể thật tốt.

"Phượng Kiêu là một hài tử ngoan!" Cổ Quân Uyển đùa nghịch đầu ngón út của Phượng Kiêu, nàng đặc biệt yêu thích tiểu hài tử, huống chi Phượng Kiêu đáng yêu như vậy, mỗi lần nhìn thấy nàng, Phượng Kiêu đều luôn rất vui vẻ, khiến cho Cổ Quân Uyển cảm thấy mình hữu duyên cùng Phượng Kiêu, thế nên càng thêm yêu thương Phượng Kiêu.

Nhìn thấy Cổ Quân Uyển yêu thích Phượng Kiêu như vậy, Mộ Dung Thất Thất có chút yên lòng. Nghe nói người trong Tường tộc sẽ không tùy tiện mà giải cổ cho người ngoài, Cổ Quân Uyển là con gái của Tộc trưởng Tường tộc, nàng yêu thích Phượng Kiêu như vậy, có sẽ đến lúc ấy sẽ nói giúp họ trước mặt Cổ Đức.

Bởi vì trên người Phượng Kiêu có cổ, nên Mộ Dung Thất Thất đặc biệt thương yêu đứa bé nàng, nàng cảm thấy như nó bị thua thiệt, phàm nó muốn gì nàng đều tự thân làm cho.

Đông Phương Lam nguyên bản muốn cho mấy vú em tới chăm sóc Phượng Kiêu, hài tử trong hoàng gia, quý tộc đều được vú em chăm nuôi, đã tìm ra vú em nhưng sau khi đưa tới lại bị Mộ Dung Thất Thất nhẹ nhàng từ chối. Nàng muốn tự mình nuôi nấng Phượng Kiêu, với nàng lại có nhiều sữa nữa, cuối cùng Đông Phương Lam cũng không tiếp tục ép buộc.

Nhoáng một cái, một tháng cứ thế trôi qua, Trong tháng này, sinh hoạt của Mộ Dung Thất Thất chỉ gắn liền với mấy việc là ăn, ngủ, cho hài tử bú, Phượng Thương biết rõ đây là lần đầu tiên nàng làm mẹ, không muốn người khác quấy rầy mẹ con nàng, trực tiếp chặn những người đến chúc mừng ở tiền viện, không cho bọn họ thấy Mộ Dung Thất Thất cùng hài tử.

Hôm nay, là ngày Phượng Kiêu đầy tháng. Dựa theo lệ cũ, đầy tháng thì phải mở tiệc lớn mời khách.

Phượng Thương là Nhiếp Chính Vương, Mộ Dung Thất Thất là Trấn Quốc công chúa, chỉ hai điểm này, đã đủ để người ta đạp đổ cửa. Đám quan lại biết rõ năng lực của Phượng Thương, huống chi Mộ Dung Thất Thất là con gái độc nhất của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nói trắng ra, giang sơn Bắc Chu có thể ổn định là nhờ Phượng gia chống đỡ. Hiện tại Phượng gia là dòng họ cao quý nhất Bắc Chu quốc, ai cũng muốn lôi kéo quan hệ với Phượng Thương và Mộ Dung Thất Thất, chỉ cần chuyện gì dính vào Phượng gia, đã là chuyện đáng để kiêu ngạo và khoe khoang rồi.

"Chúc mừng Nhiếp Chính Vương! Chúc mừng Nhiếp Chính Vương!"

Mặc dù Phượng Thương đã cho người dọn ra một sân lớn, nhưng số lượng người đến lại quá nhiều, trong phòng trước vương phủ đều là khách nhân đến chúc mừng. Phượng Tề cùng Phượng Ngọc loay hoay đến không có thời gian để thở, Hoàn Nhan Minh Nguyệt và Phượng Tà thì lại bận tiếp những lão đại thần.

"Xin hỏi, nhà vệ sinh ở nơi nào?" Một nữ nhân phú quý bức người ngăn tỳ nữ trong vương phủ lại, nhìn sắc mặt của nàng, tựa hồ đã ăn nhầm cái gì, bụng đau dữ dội.

"Đi ra khỏi nơi này, đi về hướng đông, thấy một tiểu viện, lại đi..."

"Ngươi nói quá phức tạp, ta bị ngươi làm cho choáng váng, không bằng, ngươi dẫn ta đi đi!" Phu nhân trông có vẻ rất hòa nhã, có thể vì đau bụng, nên rất sốt ruột. Tỳ nữ vừa thấy phu nhân như vậy, vội vàng bước nhanh dẫn nàng đến nhà vệ sinh.

Trên đường đi, phu nhân một mực đều dùng ngữ khí thân mật nói chuyện với tỳ nữ.

"Ngươi tên là gì vậy?"

"Nô tài gọi là Tiểu Phương." Tiểu Phương mỉm cười, ngoại trừ Mộ Dung Thất Thất cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt trong vương phủ, đây là lần đầu tiên nàng thấy phu nhân nào thân ái đến vậy.

Bình thường đám phụ nhân có chút sang quý tuy trước mặt Phượng Thương đều bày ra một bộ cung kính, nhưng ở sau lưng, đều tỏ rõ vẻ kiêu ngạo lại lạnh lùng, căn bản chính là khinh thường cùng nói chuyện với nhân vật như nàng, cho nên Tiểu Phương cảm thấy vị phu nhân trước mắt rất thân thiết.

"Đúng là một cái tên dễ nghe! Tiểu Phương, ngươi đến vương phủ được vài năm rồi hả?"

"Bẩm phu nâm, gia đình nô tài đều làm trong vương phủ, từ nhỏ đã sinh ra trong vương phủ."

"Ừm —" Phu nhân vừa đi, vừa thưởng thức cảnh đẹp trong vương phủ: "Ta nghe nói Nhiếp Chính Vương rất sủng ái Trấn Quốc công chúa, thật không?"

Thấy phu nhân nói đến Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, đôi mắt Tiểu Phương lập tức sáng lên: "Phu nhân cũng nghe nói đến chuyện này hả? Vương gia nhà chúng ta thương yêu Vương phi nhất! Vương gia còn hứa với Vương phi, một đời một kiếp một đôi người, trên thế giới này, người như Vương gia đúng là ít càng thêm ít! Có điều Vương phu cũng rất tốt, người thì xinh đẹp, lại hòa khí, đứng cùng một chỗ với vương gia, tựa như một đôi kim đồng ngọc nữ, đúng là trời sinh một đôi!"

Tiểu Vương vui vẻ kể cho phu nhân kia nghe về chuyện của Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, không phát giác được khi phu nhân kia nghe những lời này thì trong mắt hiện lên đốm lửa, đi thêm chốc lát, hai người đã đến bên ngoài nhà vệ sinh.

"Phu nhân, đến—-"

Không đợi Tiểu Phương nói xong, trên cổ thoáng một phát nặng nề, không kịp hô ra tiếng liền té xuống mặt đất.

Phu nhân nhìn thấy xung quan không có người, kéo Tiểu Phương qua một bên, cởi bỏ y phục của nàng ta, đổi qua người mình. Sau đó nàng thả tóc, trang điểm thành bộ dạng của tỳ nữ. Cầm gương soi soi, xác định mình không khác gì tỳ nữ trên Vương phủ, phu nhân thò tay bóp cổ Tiểu Phương.

Mục lục
Ngày đăng: 17/02/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục