Gửi bài:

Chương 143 - Tuyển phi

Có điều, Phượng Thương bội phục tình địch "đặc biệt" này từ tận đáy lòng, Minh Nguyệt Thịnh là một đối thủ đáng giá để tôn trọng. Hắn chưa vai giờ sử dụng âm mưu, bày ra quỷ kế, cũng chưa bao giờ làm chuyện gì dơ bẩn sau lưng, chân thành như lời mà hắn từng nói: "Ta yêu nàng, không liên quan đến nàng." Phượng Thương tự nhận rằng trong tình yêu, mình không làm được điều này.

Tin tức tân hoàng của Nam Phượng quốc muốn tuyển tú như chắp cánh theo gió, không bao lâu đã truyền khắp toàn bộ Nam Phượng quốc.

Vào những ngày này, mỗi khi lên triều, Minh Nguyệt Thịnh đều có thể cảm nhận được ánh mắt là lạ của đám đại thần, họ nhìn hắn cứ như nhìn bánh trái thơm ngon. Lại có người kẹp cả hình tiểu nữ nhà mình vào tấu chương, hi vọng khi Minh Nguyệt Thịnh phê duyệt tấu chương có thể nhìn thấy, hơn nữa còn lưu lại ấn tượng tốt với nữ nhi nhà mình. Tất cả mọi người đều coi trọng Minh Nguyệt Thịnh, hi vọng có thể lôi kéo chút quan hệ với hoàng gia.

Trong kinh thành, một cuộc tuyển tú hừng hực khí thế bắt đầu, tất cả tú nữ đều được an bài tiến vào hoàng cung, bắt đầu sơ tuyển, nhị tuyển. Mỗi người đều cố gắng triển lộ mình, hy vọng có thể được Minh Nguyệt Thịnh chọn trúng.

"Phúc Nhĩ, sự tình tiến hành như thế nào?" Minh Nguyệt Thịnh cũng không hề bị ảnh hưởng bởi sự huyên náo bên ngoài, cẩn trọng phê duyệt tấu trương như trước, ngẫu nhiên sẽ hỏi đôi lời về chuyện tuyển tú.

"Bẩm hoàng thượng, sơ tuyển còn chưa bắt đầu kìa! Chất lượng tú nữ lần này rất cao, những người được chọn đều rất ưu tú, xem ra, lần này Cổ Đức đại nhân phải đau đầu rồi!"

"Hì..." Minh Nguyệt Thịnh cười, giọng cười không phân biệt được vui hay buồn, phê duyệt xong tấu chương cuối cùng, Minh Nguyệt Thịnh đứng lên, thư giãn gân cốt, đột nhiên nói ra một câu: "Phúc Nhĩ, thời tiết hôm nay khá đẹp, ngươi cùng ta xuất cung một chút!"

"Vâng..." Đối với yêu cầu của Minh Nguyệt Thịnh, từ trước tới giờ Phúc Nhĩ đều tuân theo, lập tức thay đổi y phục bình thường cho Minh Nguyệt Thịnh, Phúc Nhĩ đi theo sau lưng Minh Nguyệt Thịnh, hai người ra khỏi hoàng cung.

Đã vào đầu xuân, mùa xuân của Nam Phượng quốc đến từ rất sớm, trên phố có thể nhìn thấy những nữ nhân đang bán hoa, những đóa hoa đua nhau khoe sắc được cắm trong bình, bán chỉ mấy đồng, có thể bó một ít ôm đi, quả thực rất tiện lợi.

Minh Nguyệt Thịnh nhìn đám hoa trước mặt hồi lâu, cuối cùng chọn một bó hoa đào. Đầu mùa xuân, chính là thời điểm hoa đào diễm lệ nhất. Hoa đào đơn giản, xinh xắn, sắc hoa tinh khiết, cánh hoa nho nhỏ nở rộ dưới ánh mặt trời ấm áp của mùa xuân, cứ như muốn dùng hết sức mình ôm trọn mùa xuân.

"Đẹp không Phúc Nhĩ?"

"Rất đẹp! Đào tơ mơn mởn xinh tươi, hoa hồng đơm đặc dưới trời xuân trong.* "
(2 câu trong bài "Đào yêu" của Khổng Tử, xem tại đây http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=2715)

"Hay, nói rất hay!" Minh Nguyệt Thịnh cầm bó đào, chẳng có mục đích mà dạo quanh kinh thành, người người lướt qua, nụ cười gắn liền trên môi, những nụ cười kia khiến cho tâm tình Minh Nguyệt Thịnh cũng lây nhiễm đôi chút.

Đang lúc Minh Nguyệt Thịnh đắm chìm trong vẻ tươi đẹp của mùa xuân, đâu đây truyền đến một tiếng tỳ bà.

Lần theo âm thanh, đầu đường, cách đó không xa, có một nữ tử áo trắng thanh lịch đang quỳ, trên đầu nàng cắm một cọng rơm dài màu vàng, trước mặt nàng là một thi thể. Dưới mặt đất, chỗ cạnh thiếu nữ để một trang giấy, trên ấy viết rõ bốn chữ: "Bán mình chôn cha."

Tiếng tỳ bà thê thảm của nữ tữ, có chút không hòa hợp với ngày xuân hài hòa, nàng cúi thấp đầu, trước ngực ướt một mảnh, nước mắt trên mặt không ngừng chảy xuống. Giọng nói của thiếu nữ hết sức nghẹn ngào, cho nên hát một khúc, hết sức bi thương.

"Đi, qua đó xem!" Minh Nguyệt Thịnh đi đến trước mặt nữ tử, nữ tử cúi thấp đầu, một đôi tay trắng nõn, thon dài gảy trên đàn tỳ bà, nàng quỳ gối nơi góc đường, chiếm một góc nho nhỏ, đôi mắt căn bản không nhìn đến cảnh phồn hoa, ngựa xe như nước, chỉ cúi đầu đánh đàn, nhẹ giọng ngâm xướng, tạo thành một góc khác biệt giữa chốn phồn hoa.

"Bao nhiêu tiền?" Minh Nguyệt Thịnh nhìn thật lâu, chậm rãi mở miệng.

"Hai lượng." Thấy có người hỏi mình, thiếu nữ áo trắng ngẩng đầu. Khi nhìn thấy đôi mắt ẩn lệ kia, tim Minh Nguyệt Thịnh thoáng đập nhanh một nhịp. Đôi mắt này, khuôn mặt này, vậy mà có vài phần tương tự với Mộ Dung Thất Thất.

"Văn tự bán đứt* sao?" (*không thể chuộc được)

"Đúng vậy." Nữ tử áo trắng không nghĩ tới người hỏi mình lại là một công tử anh tuấn, dịu dàng, nhìn quần áo, chắc là một vị công tử quý tộc, trong lòng nữ tử áo trắng co chút khẩn trương. Nghe nói nữ công tử nhà quý tộc không xem nữ nhân là người, một cô nương trong thôn nàng ở, bị người ta bắt làm nô tài, hành hạ đến chết. Hiện tại, vận rủi kia phải chăng lại giáng xuống người nàng?

"Phúc Nhĩ, cho nàng hai trăm lượng, giúp nàng chôn cất người, rồi mang về."

Để lại lời này, Minh Nguyệt Thịnh xoay người rời đi, khiến cho nữ tử áo trắng có chút kinh ngạc.

"Cô nương, đi thôi!" Phúc Nhĩ thở dài, xem ra, Mộ Dung Thất Thất đã hãm sâu trong tim bệ hạ, đây ruốt cuộc là kiếp số hay là duyên phận?

Chạng vạng, Phúc Nhĩ đã làm xong hết thảy, dẫn nữ tử áo trắng tiến vào hoàng cung.

Lúc trước, nữ tử còn suy đoán rốt cuộc Minh Nguyệt Thịnh là nhân vật nào một hồi lâu, mặc dù đã nhìn đến hoàng cung to lớn nguy nga, vàng son lộng lẫy, nàng vẫn không hề nghĩ rằng Minh Nguyệt Thịnh có liên quan gì đến hai chữ hoàng thượng. Chỉ đến khi theo Phúc Nhĩ tiến vào ngự thư phòng, nhìn thấy Minh Nguyệt Thịnh một thân long bào, nữ tử mới biết được thân phận của hắn.

"Ngài, ngài là hoàng thượng?" Nữ tử kinh ngạc mà nhìn Minh Nguyệt Thịnh. Phúc Nhĩ nghe thấy lời này, nhướng mày: "Lớn mật..."

Thanh âm nghiêm nghị kia kéo dài, khiến cho nữ tử càng thêm hoảng sợ, vội vã quỳ xuống. Nữ khí kia của Phúc Nhĩ, càng khẳng định ý nghĩ trong nội tâm nữ tử. Minh Nguyệt Thịnh là hoàng đế? Hoàng đế mua nàng làm chi?

Lúc này, trong lòng nữ tử, lo lắng chiếm phần lớn, không có cha mẹ, nàng một mình cực khổ, hôm nay lại gặp Minh Nguyệt Thịnh, thật sự không biết sau này sẽ phát sinh chuyện gì.

"Bao nhiêu tuổi? Tên gọi là gì?" Minh Nguyệt Thịnh không để cho nữ tử nghĩ nhiều, nhìn chằm chằm vào nàng. Vừa rồi, Phúc Nhĩ đã bảo nữ tử thay đi bộ áo trắng, mặc vào một bộ áo lam thanh lịch, giúp nàng tẩy đi chút oán khí.

"Ta...không không, dân nữ tên là Lam Thải Vân, năm nay mười lăm tuổi." Lam Thải Vân quỳ, hít sâu, không dám thốt một tiếng.

"Biết chữ không?"

"Bẩm bệ hạ, dân nữ từng học theo phụ thân được vài năm, có nhận ra mấy chữ."

"Ừ. Đứng lên, thoải mái đi vài bước."

Đối với yêu cầu này của Minh Nguyệt Thịnh, Lam Thải Vân kinh ngạc, thế nhưng nàng không dám phản bác, chỉ có thể đứng lên, nghe theo yêu cầu của Minh Nguyệt Thịnh, bước một vòng quanh thư vòng.

"Ngươi sẽ trung thành với trẫm chứ?"

Vấn đề này của Minh Nguyệt Thịnh khiến cho Lam Thải Vân "ầm" một tiếng, quỳ trên mặt đất: "Bệ hạ đã giúp dân nữ chôn cất phụ thân, dân nữ ắt thành nô tỳ của bệ hạ, cả đời đều nghe theo bệ hạ."

Lam Thải Vân nói, Minh Nguyệt Thịnh nghe, không có bất kỳ biểu lộ gì, hắn một tay chống chằm, ngón tay gõ trên mặt hai cái, nhẹ gật đầu: "Trẫm tạm thời tin tưởng ngươi! Phúc Nhĩ, dẫn Thải Vân đi nghỉ ngơi! Từ ngày mai trở đi, an bài lão ma ma dạy nàng lễ nghi trong nội cung. Trẫm muốn ngươi học hết trong vòng ba ngày, nếu không, ngươi sẽ không còn giá trị để tồn tại. Hiểu không?"

"Nô tỳ đã biết, nô tài nhất định sẽ dốc hết sức mình..."

"Lui xuống đi..."

Sau khi Phúc Nhĩ an bài cho Lam Thải Vân xong, quay trở lại ngự thư phòng.

"Bệ hạ, nô tài không hiểu ý của ngài?" Ngoài miệng nói không hiểu, nhưng trong lòng Phúc Nhĩ đã đoán được phần nào dụng ý của Minh Nguyệt Thịnh, chỉ là không xác định. Dù sao, nếu Minh Nguyệt Thịnh nghĩ như vậy, thế thì thật quá liều lĩnh rồi.

"Phúc Nhĩ, ngươi thấy Lam Thải Vân như thế nào?" Minh Nguyệt Thịnh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Phúc Nhĩ, như vậy càng khiến Phúc Nhĩ khẳng định ý nghĩ trong lòng mình.

"Bệ hạ, Lam Thải Vân thiếu chút bản lĩnh, chỉ sợ không thể trấn giữ hậu cung."

Điều Phúc Nhĩ nói, Minh Nguyệt Thịnh biết rõ, lão nhân này đã theo mình nhiều năm, ắt đoán được ý nghĩ chân thật trong lòng mình.

Hoàn toàn chính xác, ý định của Minh Nguyệt Thịnh đúng là cho Lam Thải Vân tham gia tuyển tú. Những người kia không phải dùng việc truyền thừa huyết mạch Hoàng tự, dùng việc nước không thể không có hậu mà "khiến" hắn nạp nữ nhân đấy sao? Vậy hắn đây sẽ chọn một người khiến tất cả mọi người ngoài ý muốn.

Không phải hắn không hiểu chút thủ đoạn vặt vãnh kia trong triều đình, chỉ là lòng hắn có một thứ tên là Mộ Dung Thất Thất, không có thời gian để ứng phó những nữ nhân khác. Chỉ là, chuyện tuyển phi đã được chiêu cáo khắp nước, nếu hắn đổi ý vậy sợ sẽ không cách nào chiếm được lòng dân. Đã như vậy, tìm một nữ nhân mình có thể khống chế, ví dụ như Lam Thải Vân.

Lúc chiều, Ám Ảnh đã tra xét thân thế của Lam Thải Vân. Một nữ tử không cha không mẹ, không có bất kỳ thân phận, bối cảnh gì, chỉ cần cho nàng một thân phận mới, thay hình đổi dạng, có thể bắt đầu một khởi đầu mới rồi.

Hậu vị? Hắn đã hứa sẽ cho Mộ Dung Thất Thất, mặc dù nàng sẽ không trở thành hoàng hậu của hắn, vị trí này, được đong đo tạo nên chỉ vì nàng, người khác không có tư cách ngồi!

"Phúc Nhĩ, ngươi cho rằng trẫm muốn kết hôn với rất nhiều nữ nhân sao? Không có lòng trẫm, trẫm tình nguyện không cần."

Trong lời nói của Minh Nguyệt Thịnh lộ ra vẻ cô đơn cùng ý cố chấp, Phúc Nhĩ nhìn ánh mắt kiên định sáng rực dưới ánh đèn của chủ tử, không biết nên khuyên Minh Nguyệt Thịnh như thế nào. Hầu hạ hắn nhiều năm như vậy, Phúc Nhĩ hiểu rõ, vị quân vương trước mắt quật cường đến cỡ nào. Đáng tiếc, vận mệnh trêu ngươi, nếu không, Mộ Dung Thất Thất sánh đôi với chủ tử nhà mình, quả thật quá xứng.

"Bệ hạ, chuyện này ngài cần hiểu rõ. Tuyển tú đã bắt đầu, Lam cô nương không có bất kỳ hậu thuẫn nào, ngươi định để nàng trà trộn vào đám tú nữ bằng cách nào?"

"Cái này rất dễ...." Khóe môi Minh Nguyệt Thịnh nhếch lên: "Thừa tướng lừa trẫm, trẫm cần, hắn tất muốn giúp."

Qua ba ngày sau, Minh Nguyệt Thịnh đột nhiên triệu Cổ Đức tiến cung, khiến cho Cổ Đức có chút buồn bực. Đã gần đến sơ tuyển lắm rồi, hoàng thượng đột nhiên triệu kiến, hẳn là có chuyện gì muốn dặn dò, hay là, hoàng thượng đổi ý rồi?

Mang theo trái tim thấp thỏm không yên, Cổ Đức tiến vào ngự thư vòng. Nhìn kỹ vào mắt Minh Nguyệt Thịnh, Cổ Đức không phát giác ra bất luận điều gì khác thường, còn chưa mở miệng, Minh Nguyệt Thịnh đã ngẩng đầu: "Cổ Đức thúc thúc, ngồi!"

Phúc Nhĩ sai người mang ghế tới, sau đó cho những người khác lui, trong phòng, chỉ còn lại hai người Minh Nguyệt Thịnh cùng Cổ Đức, Phúc Nhĩ lại đứng ở một nơi xa trông coi.

Chờ một hồi lâu, Minh Nguyệt Thịnh vẫn cư thao thao bất tuyệt những chuyện không đâu vào đâu, khiến cho tim Cổ Đức bắt đầu bất ổn. Theo như ông biết, Minh Nguyệt Thịnh không phải là một hoàng đế rảnh rỗi đến mức kiếm người nói chuyện phiếm, tấu chương trên bàn hắn đã chất thành một ngọn núi nhỏ. Hiện tại Minh Nguyệt Thịnh ngừng phê duyệt tấu chương, nói chuyện phiếm cùng ông, thật sự quá mức quỷ dị rồi.

Đợi hồi lâu, Minh Nguyệt Thịnh vẫn không đề cập đến vấn đề chính, Cổ Đức rốt cuộc không chịu nổi, chủ động mở miệng: "Không biết hôm nay bệ hạ triệu thần tiến cung là có việc chi? Liệu có phải vì chuyện tuyển tú ngày mai hay không? Bệ hạ yên tâm, lão thần biết nên làm thế nào?"

"Thừa tướng thật sự biết rõ nên làm thế nào sao?" Minh Nguyệt Thịnh kéo dài thanh âm, xưng hô hắn dùng với Cổ Đức, cũng từ "thúc thúc" chuyển thành "thừa tướng". Chuyển biến như vậy, cùng với uy nghiêm lộ rõ trong lời nói, khiến cho Cổ Đức khẽ giật mình.

"Bệ hạ nói vậy, là có ý gì?" Cổ Đức không hiểu, cũng đoán không ra ý nghĩ của vị hoàng đế trẻ tuổi trước mắt. Hắn "rào trước đón sau" như vậy, giọng hết trầm lại cao, thật đúng khiến Cổ Đức khó nắm bắt, không biết Minh Nguyệt Thịnh giấu cái gì trong hồ lô*. (*ý cũng như khó nắm bắt)

"Phúc Nhĩ, cho người vào đi!"

Lúc Lam Thải Vân theo Phúc Nhĩ tiến vào, Cổ Đức tựa hồ hiểu được chút ít ý nghĩ trong lòng Minh Nguyệt Thịnh.

"Nữ nhi Cổ Quân Dao bái kiến nghĩa phụ!"

Lam Thải Vân đi đến trước mặt Cổ Đức, dựa theo lễ nghi quý tộc, quỳ gối hành lễ theo đúng tiêu chuẩn, cái này, Cổ Đức đã hoàn toàn hiểu được ý của Minh Nguyệt Thịnh.

"Bệ hạ, ngài..."

"Chúc mừng thừa tướng!" Minh Nguyệt Thịnh cắt đứt lời Cổ Đức: "Nghĩa nữ của thừa tướng quả nhiên không giống người thường, ắt hẳn có thể trổ hết tài năng trong kỳ tuyển tú. Thừa tướng, ngài thấy sao?"

"Ha ha..." Ngoại trừ gượng cười, Cổ Đức thật sự không tìm được lời nào để nói, xem ra, Minh Nguyệt Thịnh đã sớm chuẩn bị những thứ này, chỉ đợi ông tới khoác lên cái áo này!

Cẩn thận đánh giá Lam Thải Vân, Cổ Đức nhẹ gật đầu. Là một giai nhân thanh tú, hai đầu lông mày lộ ra vẻ hiền lương, dịu dàng, nếu như bệ hạ thật sự yêu thích nữ tử này, vậy thì cũng không sao! Ông cùng lắm chỉ cho nữ tử này một thân phận cao quý mà thôi.

"Dao nhi, còn không cảm tạ thừa tướng?"

"Dao nhi cảm tạ nghĩa phụ đại nhân!"

Đợi đến khi Lam Thải Vân lui ra, Cổ Đức mới mở miệng: "Bệ hạ, rốt cuộc ngài đây có ý gì? Chẳng lẽ người muốn Cổ Quân Dao tham gia tuyển tú?"

"Ý trẫm chính là thế. Không phải Cổ Đức thúc thúc đã nói, trong nội cung cần một nữ nhân, trẫm cũng cần một nữ nhân cho thiên hạ nhìn sao? Đã vậy, trẫm tự mình chọn lựa nữ nhân kia, chẳng lẽ không được sao?"

"Nhưng mà, nhưng mà đến tột cùng nàng là người nào, bệ hạ biết rõ hay không? Nếu như nàng không có ý tốt, chỉ sợ không thể khiến chúng dân kính phục được!"

Lời này của Cổ Đức lại khiến Minh Nguyệt Thịnh nở nụ cười: "Cổ Đức thúc thúc nói thế thật buồn cười! Nàng không phải là nghĩa nữ người thu nhận sao? Một mực vẫn dưỡng trong khuê phòng, lần này mới cho nàng lộ diện, chẳng lẽ Cổ Đức thúc thúc không rõ hay sao? Đám đại thần muốn tra, có gì phải sợ? Uyển nhi là nghĩa nữ của thừa tướng, thân phận này đủ khiến kẻ dưới phục tùng rồi."

Giờ phút này, Cổ Đức rốt cuộc minh bạch, Minh Nguyệt Thịnh hẳn ghi thù chuyện lúc trước ông làm, hiện tại lại đẩy ông xuống hổ: "Bệ hạ, lần này ngài hại lão thần thảm rồi!"

Vừa nghĩ tới những nghi vấn mà đám đồng liêu sắp đổ lên đầu ông, Cổ Đức chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ. Minh Nguyệt Thịnh ném vấn đề đau đầu này cho ông, xem ra ông nên sớm chuẩn bị sẵn sàng rồi.

"Bệ hạ, nữ tử này, là đối tượng mà ngài ngưỡng mộ trong lòng, hay là...."

"Hay là cái gì?"

"Hay là một con rối mà ngài tìm đến để qua mắt mọi người?" Lời này nói ra, Cổ Đức cảm thấy mình có chút quá mưc nghiêm khắc, chỉ là hết thảy những điều ông làm đều vì Minh Nguyệt Thịnh. Trước kia chưa từng nghe Minh Nguyệt Thịnh yêu thích không rời bất kỳ nữ tử nào, hôm nay đột nhiên nhảy ra một Cổ Quân Dao, khiến cho Cổ Đức không thể hoài nghi nguyên nhân sau lưng.

"Đúng, thì sao? Không phải, thì như thế nào?" Đối với lão tử quật cường trước mắt, Minh Nguyệt Thịnh tựa hồ cố tình đối nghịch với lão.

"Bệ hạ, ngài..." Cái này, Cổ Đức hoàn toàn bó tay rồi. Hẳn là ông đã đoán đúng, Cổ Quân Dao kia không phải là đối tượng Minh Nguyệt Thịnh ngưỡng mộ trong lòng, mà là một "đối sách" mà hắn tìm ra sau khi bị buộc hôn? Cái kia, không phải quá... tùy tiện sao?

"Thừa tướng, trẫm còn rất nhiều tấu chương cần được phê duyện, tuyển tú ngày mai, thừa tướng cần chú tâm nhiều hơn. Nếu như Cổ Quân Dao không được chọn, trẫm không ngại để hậu cung vắng lạnh vài năm, đợi lần tuyển tú kế tiếp."

Áp chế! Quả thực là áp chế tận xương! Cổ Đức muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống. Nếu như không phải do bọn ông quá sốt ruột mà ép Minh Nguyệt Thịnh, Minh Nguyệt Thịnh cũng sẽ không như thế. Hơn nữa, nam tử trước mắt không phải là thiếu niên năm đó theo ông, gọi "thúc thúc" rồi, hắn là vua của một nước, nếu như mình còn tiếp tục phản bác, sợ là sẽ tổn hại đến tình nghĩa giữa hai người.

Chỉ trong chốc lát, Cổ Đức liền ra quyết định. Ông sẽ "dạy bảo" Cổ Quân Dao thật tốt, để cho nàng an tâm làm nữ nhân của hoàng đế.

Đợi đến khi Cổ Đức đi rồi, Phúc Nhĩ nhận lệnh, dẫn Cổ Quân Dao đến: "Nô tỳ khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

"Về sau không cần xưng là nô tỳ!"

"Vâng, Dao Nhi tạ ơn bệ hạ!"

Không thể không nói, Lam Thải Vân là một người có tố chất tài giỏi, nguyên bản nàng không phải là một nữ tử bản lãnh, sau ba ngày huấn luyện không biết ngày đêm, giơ tay nhấc chân đều có thêm một phần quý khí của tiểu thư khuê các.

"Từ giờ trở đi, ngươi là nghĩa nữ của thừa tướng- Cổ Quân Dao, cần làm gì, nên làm thế nào, tin rằng thừa tướng sẽ dạy ngươi. Ngươi phải học cho tốt!"

"Vâng! Dao Nhi sẽ cẩn thận tuân theo lời bệ hạ dạy bảo."

"Phúc Nhĩ, tiễn nàng ra khỏi tướng phủ."

Cổ Quân Dao ở tướng phủ một đêm, ngày hôm sau được Cổ Đức đưa vào cung, xếp vào hàng ngũ tú nữ. Đối với sự xuất hiện đột ngột của nghĩa nữ nhà thừa tướng, các tú nữ rất kinh ngạc, cũng rất tò mò. Cho tới bây giờ chưa từng nghe nói thừa tướng Cổ Đức có nghĩa nữ, sau khi nhìn thấy Cổ Quân Dao, những người kia không nhịn được dò xét nàng.

Chuyện của Cổ Quân Dao không bao lâu cũng truyền đến tai đám đại thần của Nam Phượng quốc, đám hồ ly này đều thầm buồn bực trong lòng, có điều mọi người cũng không hoài nghi thân phận của Cổ Quân Dao, ngược lại lại bàn tán về Cổ Đức, bảo rằng bình thường nhìn ông đạo đức cỡ nào, đến thời khắc mấu chốt, vẫn không kìm được ham muốn quyền lực trong lòng, lôi nghĩa nữ ra, đơn giản vì muốn tranh đoạt hậu vị, nói trắng ra là, còn không phải muốn củng cố địa vị trong triều của mình sao?

Những chuyện xấu này rơi vào tai Cổ Đức, lại khiến ông dở khóc dở cười. Từ đầu đến cuối, ông luôn là "người vô tội" nhất. Cổ Quân Dao này hoàn toàn là do Minh Nguyệt Thịnh áp đặt lên ông, cũng chỉ vì địa vị của ông, có thể cho Cổ Quân Dao một thân phận cao quý. Minh Nguyệt Thịnh làm vậy, lại khiến cho hình tượng chí công vô tư mà ông một mực giữ gìn thoáng chốc "sụp đổ"....

Có Minh Nguyệt Thịnh chống lưng, Cổ Quân Dao thuận lợi thông qua sơ tuyển cùng nhị tuyển, lập tức sắp đến điện tuyển.

Buổi tối, nằm trên giường, Cổ Quân Dao như trước không tin vào những chuyện đã xảy ra dạo gần đây. Thoáng như một hồi mộng đẹp, nàng từ nữ nhi của một tiên sinh dạy chữ, nhanh chóng biến thành nghĩa nữ của thừa tướng, từ một dân nữ bình thường, trở thành con nhà quý tộc, hết thảy đều quá nhanh, nhanh đến mức khiến Cổ Quân Dao đến giờ vẫn nghĩ mình đang ở trong mộng, chưa kịp tỉnh lại.

Hồi tưởng lại cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Minh Nguyệt Thịnh, khóe miệng Cổ Quân Dao lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Minh Nguyệt Thịnh, Cổ Quân Dao biết được, hắn từng là thái tử của Nam Phượng quốc, sau phải đến Tây Kỳ làm vật thế chấp, sau khi trở về Nam Phượng, phát động một cuộc đảo chính trong cung, chiếm quyền, tự mình lên ngôi hoàng đế.

Đối với quá khứ của Minh Nguyệt Thịnh, Cổ Quân Dao không có bất kỳ cảm xúc gì, nàng chỉ biết hằn là một hoàng đế tốt, hắn đăng cơ không lâu, Nam Phượng quốc liền chiếm được Tây Kỳ quốc, hắn là một đế vương hùng tài vĩ lược. Có thể được Minh Nguyệt Thịnh chọn phải, là phúc của Cổ Quân Dao.

Cho tới bây giờ, Cổ Quân Dao vẫn nhớ rõ lời của Minh Nguyệt Thịnh: "Trẫm sẽ để ngươi trở thành nữ nhân duy nhất trong hậu cung, cũng sẽ để ngươi nhận được sự kính ngưỡng của vạn dân. Cẩm y ngọc thực, trẫm cũng sẽ không để ngươi thiếu gì. Chỉ là, những thứ này, cần dùng tự do của ngươi đến trao đổi, ngươi nguyện ý không?"

Lúc ấy Cổ Quân Dao không hề nghĩ ngợi, liền gật đầu. Cùng việc tự mình chông chênh một đường, không bằng hãy đi theo con đường mà Minh Nguyệt Thịnh đã an bài cho nàng đi. Dù sao, nàng chỉ là một nữ tử mồ côi, trên đời này không còn gì khiến nàng lo lắng, không còn người khiến nàng không muốn xa rời. Minh Nguyệt Thịnh giúp nàng chôn cất phụ thân, là ân nhân của nàng, Cổ Quân Dao đối với Minh Nguyệt Thịnh cũng chỉ có lòng thành kính biết ơn, nàng nguyện ý làm bất cứ chuyện gì vì Minh Nguyệt Thịnh chứ đừng nói đến chỉ là mất đi tự do!

Rất nhiều lần, Cổ Quân Dao thầm nghĩ vì sao Minh Nguyệt Thịnh lại chọn mình? Nữ tử đẹp hơn, tài hơn, có gia thế hơn nàng, có rất nhiều, rất nhiều, vì sao vận may lại đột nhiên tới, đáp lên người nàng?

Khi nàng hỏi điều này với đại nội tổng quản bên người Minh Nguyệt Thịnh- Phúc Nhĩ, Cổ Quân Dao thấy trên mặt lão hiện lên một tia quái dị. Tuy xuất hiện chỉ trong thoáng chốc, nhưng nàng vẫn nhìn thấy.

Lão nhân đã theo Minh Nguyệt Thịnh hơn mười năm chỉ nói một câu: "Ngươi chỉ cần giữ tim, giữ miệng."

Hai điều, nghe như đơn giản, nhưng lại bao hàm rất nhiều thâm ý, chỉ là trái tim non trẻ của Cổ Quân Dao lúc ấy vẫn chưa hiểu.

Trong sự chờ mong của mọi người, điện tuyển bắt đầu.

Sáng sớm hôm nay, đã có cung nữ đến đây, giúp Cổ Quân Dao ăn diện, trang điểm. Trong tiểu viện của nàng, có rất nhiều tiểu thư nhà quan thông qua sơ tuyển cùng nhị tuyển, Cổ Quân Dao nhìn thấy trên mặt các nàng lộ rõ vẻ kích động cùng vui sướng.

Những thiếu nữ kia đều trang diện mình sao cho xinh đẹp nhất, đều muốn bày ra bộ dáng xinh đẹp nhất của mình trước mặt Minh Nguyệt Thịnh. Những ngày này, Cổ Quân Dao thường xuyên nghe các nàng nhỏ giọng nghị luận, bàn Minh Nguyệt Thịnh rốt cuộc là dạng người gì, dung mạo ra sao, tính cách như thế nào, dễ hầu hạ hay không.

Mỗi khi đến lúc ấy, Cổ Quân Dao đều lui sang một bên, không tham gia vào cuộc thảo luận của những nữ tử này. Các nàng ngây thơ, tràn đầy sức sống hướng tới hoàng cung này.

So với các nàng, Cổ Quân Dao cảm thấy mình tốt hơn khá nhiều, ít nhất nàng đã gặp Minh Nguyệt Thịnh, mặc dù chỉ vài lần, nhưng cũng là gặp. Ấy là một nam tử anh tuấn, cao ngạo, đích thật là dạng mà nữ tử luôn kỳ vọng, chỉ là không biết vì sao, trong mắt Minh Nguyệt Thịnh, nàng không nhìn ra bất cứ điều gì có thể dính đến tình yêu.

Ngay tại khi Minh Nguyệt Thịnh nói cho nàng biết vận mệnh sau này của nàng, Cổ Quân Dao thấy được trong mắt Minh Nguyệt Thịnh có một chút lạnh lùng. Nàng biết rõ, chút lạnh lùng kia không phải vì nàng làm sai cái gì mà vì có nguyên nhân khác. Cổ Quân Dao không hiểu, vì sao ánh mắt của vị đế vương trẻ tuổi kia lại lạnh như núi băng, hẳn lòng, lòng hắn bị thương?

Mấy vấn đề này xoay quanh tai Cổ Quân Dao, nhưng nàng không nói ra.

Đợi đến khi mọi người chuẩn bị tốt, Cổ Quân Dao xen lẫn trong đội nguc 50 người, chậm rãi đi về phía đại điện.

Dưới ánh mặt trời, tòa thành vàng son lộng lẫy lộ ra vẻ uy nghiêm, những tú nữ vừa rồi còn líu ríu, lúc này đều bình trụ hô hấp, an tĩnh lại, cả đám đều cẩn thận từng li từng tí, nâng tim mình lên tận cổ họng.

So với họ, Cổ Quân Dao trông nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nàng đã biết kết quả của điện tuyển, tuy không biết sao lại như vậy, nhưng nàng chỉ cần làm theo phân phó của Minh Nguyệt Thịnh là được rồi. Đối với vị ân nhân này, Cổ Quân Dao không có phương thức cảm tạ nào khác, chỉ có thể dùng thời gian sau này của mình để báo đáp hắn!

"Tuyên...."

Giọng nói của Phúc Nhĩ truyền đến từ trong điện, các tú nữ xếp thành từng tốp 5 người, lần lượt đi vào đại điện.

Minh Nguyệt Thịnh ngồi trên long ỷ, tư thế đoan chính, trong tay cầm một cổ phật châu làm từ thủy tinh tím. Nét mặt của hắn dị thường nghiêm túc, đại điện cũng bởi vì khí tức phát ra từ người hắn, mà trở nên lạnh lẽo.

Trong hoàn cảnh an tĩnh như vậy, những tú nữ kia đều cúi đầu, không dám nhìn đến Minh Nguyệt Thịnh trên long ỷ. Không còn bộ dáng tung tăng như chim sẻ lúc trước, giờ phút này, ai nấy đều trở nên đoan trang. Bên cạnh Minh Nguyệt Thịnh là Cổ Đức, ông vừa đánh giá tú nữ, vừa liếc trộm biểu lộ của Minh Nguyệt Thịnh. Cho tới bây giờ, Cổ Đức rốt cuộc cũng ý thức được. bọn lão "bức hôn", khiến cho Minh Nguyệt Thịnh rất không vui. Vào thời điểm đối mặt với nhiều nữ tử như hoa như ngọc thế kia, trên mặt Minh Nguyệt Thịnh không có chút nào vui vẻ, thậm chí còn quá mức nghiêm túc.

Ai... Cổ Đức thở dài trong lòng. Tuy ông không muốn bức bách Minh Nguyệt Thịnh, thế nhưng thân ở vị trí này, đều có nhiều điều thân bất do kỷ.

Đế vương, luôn có nhiều nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, cùng nhiều chuyện không thể không làm. Trừ phi, hắn cởi cái áo bào màu vàng kia ra, thế nhưng, cái áo bào ấy, mặc vào không dễ, cởi ra, lại càng không dễ dàng. Ước chừng, đây là nỗi bi ai của đế vương từ xưa đến nay a! Đứng ở vị trí càng cao, trách nhiệm trên vai càng nặng, lựa chọn con đường đế vương, nhất định ắt chịu cô đơn....

"Lui...."

Chờ thật lâu, Minh Nguyệt Thịnh vẫn không mở miệng, Phúc Nhĩ chỉ phải cho người lui ra, đón một đám giai nhân khác tới.

"Lui..."

Theo một tiếng "lui" kia, những tú nữ chờ bên ngoài đều lo lắng hãi hùng. Đã đi vào phân nửa số người rồi, Minh Nguyệt Thịnh không chọn được một ai, hẳn là yêu cầu của vị hoàng đế trẻ tuổi này rất cao? Rất nhiều người đều bắt đầu khẩn trương, có một tú nữ thậm chí té xỉu ở ngoài điện.

Nhìn xem tú nữ bị khiêng xuống, Cổ Quân Dao có chút đồng tình với những nữ tử quý tộc này. Hóa ra, sinh ra trong nhà quý tộc không hẳn đã tốt như vậy! Các nàng phải gánh quá nhiều kỳ vọng của gia tộc, hơn nữa còn phải kính dâng cuộc đời của mình vì những kỳ vọng ấy. Thật sự đáng thương!

Rốt cuộc, đến lượt tổ của Cổ Quân Dao. Dựa theo lời dạy của lão ma ma trong nội cung, Cổ Quân Dao thoải mái đi vào.

Ngổi trên ghế rồng, một khắc khi Minh Nguyệt Thịnh nhìn thấy Cổ Quân Dao bước tới, trong mắt có chút thất thần. Cổ Quân Dao được dạy dỗ càng lúc càng giống với nữ tử trong trí nhớ, tuy dung mạo của Cổ Quân Dao kém xa Mộ Dung Thất Thất, nhưng ánh mắt cùng khí chất kia, lại giống nhau rất nhiều.

"Nàng tên là gì?" Rốt cuộc, Minh Nguyệt Thịnh nói câu đầu tiên trong lần điện tuyển này.

"Thần nữ Cổ Quân Dao khấu kiến bệ hạ, Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Không thể phủ nhận, từng cái giơ tay nhấc chân của Cổ Quân Dao đều hết sức hợp lễ, hợp với tiêu chuẩn. Chỉ là khi nghe đến câu "Ngô Hoàng vạn tuế" kia, Minh Nguyệt Thịnh liền tỉnh khỏi mộng. Người trước mắt, sao có thể là Thất Thất? Mộ Dung Thất Thất sẽ không nói với hắn như vậy, cũng sẽ không quy củ, tất cung tất kính với hắn như thế.

Lại nhìn kỹ, Cổ Quân Dai cũng không có nhiều điểm giống với Mộ Dung Thất Thất lắm. Nghĩ vậy, Minh Nguyệt Thịnh không nhịn được cười khổ một tiếng, Chẳng lẽ là hắn quá mức nhớ thương, mới có thể nhìn thấy bóng dáng Mộ Dung Thất Thất từ trên người Cổ Quân Dao?

Mục lục
Ngày đăng: 17/02/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục