Gửi bài:

Chương 109: Vết Sẹo Trên Cánh Tay

Ngày hôm sau, Niên Bách Ngạn sau khi chia tay mấy người bạn thân thì đưa Tố Diệp lên máy bay tới Hailar. Sau khi Hứa Đồng biết việc sắp xếp chuyến bay này có chút ngạc nhiên, khẽ nói với Tố Diệp, tổng giám đốc Niên đã rất lâu không nghỉ phép rồi. Tố Diệp cũng không nhiều lời hỏi thêm rốt cuộc đã bao nhiêu lâu.

Khoảnh khắc máy bay xé tan mây trời, Tố Diệp có chút hốt hoảng. Cô nhìn ra ngoài khoang máy bay, tầng tầng lớp lớp mây mù như những nhúm bông trắng, cô nhất thời cảm thán đời người như giấc mộng. Một giây trước cô vẫn còn nhìn thấy anh tích cực chuẩn bị cho buổi đấu giá, lạnh lùng nhìn anh chào hỏi những bộ mặt giả tạo ấy, như tươi cười mà cũng như đang ngầm đấu đá nhau. Vậy mà giây phút này cô đã cùng anh tới Hulun Buir, hưởng thụ vẻ đẹp thuần khiết mà tự nhiên ban tặng.

Một trong những địa điểm tổ chức lễ hội Natamu được đặt tại Hulun Buir. Từ hôm đó khi Niên Bách Ngạn hứa sẽ đưa cô tới chung vui, anh đã sớm bố trí mọi thứ đâu vào đấy. Tố Diệp rất thích những chuyến du lịch không cần hao tổn tâm tư. Cô yêu thích du lịch, nhưng lại rất chán ghét những công việc rườm rà trước ngày lên đường. Niên Bách Ngạn đã giúp cô tiết kiệm không ít thời gian. Thế là, khi còn ở Ordos, cô đã mua rất nhiều đồ chất đầy balô. Niên Bách Ngạn ở bên cạnh nhìn cô kiểm tra từng món đồ không khỏi cảm thấy tò mò.

"Nghe nói chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Hulun Buir rất lớn, thế nên em đã chuẩn bị áo dài và quần dài, còn cả nước hoa chống muỗi nữa."

Niên Bách Ngạn khó xử lắc đầu: "Mấy thứ này tôi sẽ bảo người bên đó chuẩn bị chu đáo."

Tố Diệp ngẩn người ra: "Bên đó đã chuẩn bị xong cả rồi sao?"

"Có lẽ cũng tạm ổn rồi."

Cô vò đầu: "Ồ... không sao! Vậy em giữ lại lần sau dùng."

Niên Bách Ngạn điều chỉnh lại tư thế ngồi, có vẻ rất hứng thú: "Em có vẻ rất thích đi du lịch."

"Du lịch gần như là sinh mạng thứ hai của em, sinh mạng thứ nhất là tiền." Tố Diệp lại nhét lại từng món đồ một vào trong balô, nhìn anh cười tít mắt: "Em càng thích một cuộc sống vừa đi du lịch vừa kiếm tiền hơn."

"Rõ ràng đó chỉ là ảo vọng." Niên Bách Ngạn xóa bỏ suy nghĩ trong đầu cô.

Tố Diệp bĩu môi: "Cũng không chỉ là ảo vọng. Chỉ có điều sống cuộc sống như vậy phải cô độc cả đời, hoặc cả hai người phải có cùng sở thích, Tưởng Bân đã từng..." Nói tới đây cô bèn dừng lại, cụp mắt xuống không nói tiếp nữa.

Có một tia sáng yếu ớt lướt qua hàng mi của cô, giống như một tia sáng vụt qua ngoài cửa sổ, cũng giống như một ký ức mà cô không dám nhớ lại bất giác hiện lên trong lòng cô, trôi qua nơi đáy mắt. Niên Bách Ngạn không giục cô nói tiếp, chỉ nhìn cô không chớp mắt. Tố Diệp nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục thu dọn hành lý.

Có một bàn tay lớn vỗ nhẹ lên gáy cô an ủi, theo sau đó là một giọng nói trầm thấp: "Mọi việc đã qua rồi, con người ta luôn phải nhìn về phía trước mà bước tiếp."

"Em biết." Cô ngước mắt lên, khẽ mỉm cười: "Trí nhớ của em trước nay không tốt lắm, thế nên sẽ quên rất nhiều chuyện. Em nghĩ rồi sẽ có một ngày nó sẽ phai mờ dần theo thời gian, cái tên Tưởng Bân này e là cũng chẳng còn nhớ nổi nữa."

"Nếu em thực sự muốn quên." Anh khẽ nói.

"Nhưng em không muốn." Giọng nói của Tố Diệp có chút ngang bướng: "Có những lúc khắc ghi một chuyện không phải vì nó khó quên, mà là luôn phải tự nhắc nhở bản thân về những lỗi lầm mình đã phạm phải."

Niên Bách Ngạn nhìn cô, một tia đau lòng vụt qua sâu trong đáy mắt, một lúc lâu sau anh mới thầm thở dài: "Sao phải làm vậy chứ?"

"Con người phải trải qua những bài học đau thương mới có thể trưởng thành không phải sao? Thế nên đời người bất luận tới giai đoạn nào đều không thể rời xa những trải nghiệm khổ đau." Tố Diệp gượng cười: "Em nghĩ người thành công như anh càng phải hiểu sâu sắc đạo lý này mới phải chứ."

Ánh mắt Niên Bách Ngạn khẽ tối lại rất nhanh nhưng cũng rất mờ nhạt, vậy mà vẫn bị Tố Diệp bắt được. Thế là cô càng cười thoải mái hơn. Anh nhìn cô không biết phải nói sao: "Nếu trêu chọc tôi khiến em vui, thì tôi cũng không ngại."

Tố Diệp nghe thấy những lời này bỗng thấy có chút ấm áp trong lòng, rất lâu sau mới lên tiếng: "Nể tình anh đã cố gắng an ủi em tuy còn hơi vụng về, em sẽ nói cho anh một chuyện. "Trăm hoa đua nở" em không lấy, đã trả lại Kỷ Đông Nham rồi."

Cô những tưởng anh sẽ truy hỏi lý do, không ngờ anh chỉ khẽ gật đầu, giống như đã biết chuyện này từ lâu rồi vậy. Tố Diệp thấy khó hiểu, nhíu mày nhìn anh.

"Em nhận chiếc nhẫn ngay tại đó, chẳng qua là tức giận tôi lợi dụng em để nâng giá, giành được lợi trong đó. Còn sau đó em trả lại "Trăm hoa đua nở", chỉ vì muốn được rút lui an toàn." Niên Bách Ngạn cúi đầu vừa xem báo vừa nói thoảng nhẹ như gió.

Tố Diệp xích người qua: "Rút lui an toàn? Em không hiểu ý của anh."

"Không phải là em không hiểu, mà là em hiểu quá rõ." Niên Bách Ngạn khẽ cười: "Em sợ Kỷ Đông Nham hiểu lầm, thế nên mới hoàn trả."

Cảm giác tâm tư bị người khác nhìn sạch sành sanh thật sự rất khó chịu. Nên nói là, trong cuộc chiến này, cả ba bọn họ đều không phải kẻ mù, đều nhìn thấu suy nghĩ của đối phương.

"Anh phải biết Kỷ Đông Nham thích em, rất thích em." Tố Diệp nhấn mạnh.

"Nhìn ra được, cậu ấy thật lòng thích em." Niên Bách Ngạn chân thành nói.

Tố Diệp nén giận: "Phụ nữ là loài dễ xúc động nhất, không chừng một ngày nào đó em bị anh ấy làm cho cảm động sẽ yêu anh ấy, tình yêu thật ra là chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt."

Niên Bách Ngạn nghe xong, buông tờ báo trong tay xuống, ánh mắt nhìn cô như có lửa đốt: "Em không thể!"

"Em là bác sỹ tâm lý, đối với sự thay đổi tâm lý con người em là người có tư cách phát biểu nhất." Tố Diệp bắt đầu tích cực.

Ai ngờ Niên Bách Ngạn vẫn lặp lại như cũ: "Em không thể!"

"Tại sao?"

Anh cong môi: "Không liên quan đến tâm lý con người, cái tôi muốn nói là lòng tin của con người."

"Hả?" Tố Diệp không hiểu.

"Mặc dù yêu cầu của phụ nữ không nhất định phải là "quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy", nhưng cũng không thể trở mặt như trở bàn tay được." Anh giơ tay lên, vò mạnh đỉnh đầu cô, giống như đang trừng phạt cho giả thuyết vừa rồi: "Từ "thích" này một khi đã nói ra rồi, bất luận em thích thật hay giả, tóm lại đã lọt vào tai tôi rồi."

Ngữ khí của người đàn ông vừa nghiêm túc lại vừa chân thành, thần thái trên gương mặt cũng như vậy, khiến trái tim như đột ngột đập mạnh vào lồng ngực Tố Diệp một cái.

"Lọt vào tai anh thì đã làm sao?" Cô cố gạt bỏ cảm giác hồi hộp khi có khi không, ánh mắt trở nên thản nhiên, giọng nói có chút giễu cợt: "Người đàn ông đã có vợ, cho dù em có bạo dạn theo đuổi anh, anh cũng chưa chắc dám mạnh dạn chấp nhận."

Niên Bách Ngạn không nói nữa, chỉ nhìn vào mắt cô như đang có suy nghĩ gì.

Còn chưa tới nơi, tâm hồn hướng về Hulun Buir của Tố Diệp đã vượt cả máy bay. Vừa mới hạ cánh, mặc dù vẫn chưa thể cảm nhận được ngay cái mênh mông bao la cùng những phong cảnh tuyệt đẹp của thảo nguyên, nhưng trong bầu không khí đã ngập tràn vẻ thanh nhã, điềm tĩnh, cách xa đô thị phồn hoa. Hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên cảm thấy trời thật cao, mặc dù cô mới từ trên trời xuống.

Lúc này cô mới thật sự ý thức được, thật ra con người vốn dĩ là loài động vật phải đặt chân lên mặt đất, bay càng cao, nhìn càng xa chỉ càng giống quả khinh khí cầu dưới chân không có giới hạn. Cùng là nhìn lên bầu trời, nhưng cô cảm thấy, nhìn từ dưới đất lên góc độ càng đẹp hơn.

Đến đón họ là một tài xế người bản địa đã liên lạc từ trước, A Mộc Nhĩ. Anh ta trẻ trung nhiệt tình, nhanh chân nhanh tay. Sau khi nhìn thấy Niên Bách Ngạn và Tố Diệp anh ta liền cười ha ha vác hết hành lý lên người. Còn Tố Diệp sau khi nhìn thấy chiếc xe ở gần đó liền thoải mái huýt sáo một cái, giơ ngón tay cái lên trước mặt anh ta. Đó là một chiếc xe dã ngoại tạo cảm giác rất bá đạo cho thị giác, có thể tưởng tượng ra chiếc xe này khi vượt qua thảo nguyên mênh mông vô bờ bến sẽ tự do và thoải mái biết bao.

A Mộc Nhĩ rất khéo miệng, nói một câu tiếng Trung còn pha giọng địa phương rất đáng yêu. Anh ta vừa lái xe vừa tự giới thiệu về mình. Tổ tiên mấy đời của anh ta đều là người Mông Cổ, còn tên của anh ta trong tiếng Mông Cổ có nghĩa là thái bình, an nhàn, vì bố mẹ mong cho anh ta cả cuộc đời luôn được bình an, hạnh phúc.

Xe lái tới thảo nguyên Mạc Nhật Cách Lặc ở bên trong Hulun Buir. Trên đường đi, Tố Diệp được cảm nhận hoa cỏ thêu dệt phong cảnh, sông quanh co uốn khúc, từng đàn bò và dê giữa thảm cỏ xanh non. Bầu trời xanh biếc dường như càng rộng lớn hơn. Màu xanh bóng ban đầu của thảo nguyên càng trở nên hùng vĩ hơn. Xa hơn nữa có thể nhìn thấy những chiếc lều chiên như những chấm nhỏ. Người Mông Cổ tôn sùng màu trắng, thế nên những chiếc lều rải rác khắp mọi nơi tựa như từng miếng ngọc trắng rơi xuống thảo nguyên, thực sự được mở rộng tầm mắt.

"Ở đây khí hậu mùa hạ là dễ chịu nhất, không khí còn trong lành sáng sủa. Mùa thu thì cảnh sắc tuyệt đẹp, đặc biệt là đất ẩm, rừng bạch dương và núi Đại Hưng An, sắc màu rực rỡ, lộng lẫy. Mùa đông thì càng đẹp hơn, tuyết trắng xóa khắp nơi, rất nhiều du khách đều thích tới đây trượt tuyết." A Mộc Nhĩ giới thiệu với vẻ tự hào,

Trong mắt Tố Diệp hiện ra một bức tranh sơn dầu khổng lồ liên miên không dứt, đó là bốn mùa xuân hạ thu đông ở thảo nguyên.

Khi hỏi về Natamu, A Mộc Nhĩ càng huyên thuyên không ngừng: "Được tham gia một lễ hội Natamu một lần, tôi đảm bảo không uổng công sống trên đời."

Tố Diệp bị anh ta chọc cười.

Chiếc xe vượt dã phi như bay trên đường. Ở đây không có cái gọi là tắc đường, càng không có thành phố tấp nập. Xe của A Mộc Nhĩ đang bật một bài ca thảo nguyên lảnh lót. Tố Diệp ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa xe, lại được bài hát này, bất giác khẽ ngâm nga theo:

"Cao nguyên màu hồng

Cao nguyên màu xanh

Vẫn nhớ mãi

Màu xanh thuần khiết của cao nguyên

Trời cũng xanh đất cũng xanh

Nhớ tới người em gái trong lòng ấm áp..."

Cuối cùng cũng tới nơi. Niên Bách Ngạn và Tố Diệp được nhận nghi thức đón tiếp khách quý long trọng nhất của người Mông Cổ, "hạ mã tửu"*. Vì lễ hội Natamu đó sẽ tiến hành rất nhiều ngày, hai người họ cũng không vội vàng, trước tiên cứ tham gia hoạt động "tế gò" của người Mông Cổ. Cái gọi là tế gò, là một trong những hoạt động tế bái long trọng nhất của người Mông Cổ. Dùng đá đắp thành một tháp ruột đặc hình nón, ở trên cắm một cọc dài, trên đầu cọc buộc lông súc vật và vải kinh văn, bốn bên lót đá thắp hương, ở bên cạnh đống gò còn cắm đầy cành cây. Đồ cúng có dê, rượu sữa ngựa, mỡ bò và pho-mát...

*Hạ mã tửu: Một tập tục uống rượu đón khách theo một điển tích thời Thành Cát Tư Hãn, trước khi uống rượu sẽ nhấp tay vào chén rượu giơ lên tế trời, hạ xuống tế đất và bôi lên trán.

Tương truyền tục lệ tế bái này có thể bảo vệ dân du mục bình an vô sự, người và gia súc hưng vượng, là tượng trưng của may mắn.

Nhập gia tùy tục, Tố Diệp là người tôn sùng văn hóa nhân văn, cô kéo Niên Bách Ngạn cùng tham gia lễ tế bái.

Chơi bời cho tới tận tối khuya, Niên Bách Ngạn đề nghị về khách sạn nghỉ ngơi, Tố Diệp lại đột nhiên nảy ra ý muốn ở lại trong lều của người Mông Cổ. Dọc đường cô toàn nhìn thấy những lều chiên màu trắng, đẹp ngứa ngáy cả người, cộng thêm vì buổi triệu tập lễ hội Natamu, người dân sẽ diện trang phục rực rỡ xuất hiện, ở trong lều chiên càng có thể trải nghiệm phong tục đặc sắc ở đây.

Niên Bách Ngạn lo cô ở không quen, cô lại trước sau như một nói không vấn đề gì. Không còn cách nào Niên Bách Ngạn đành phải bảo A Mộc Nhĩ đi dò hỏi trước xem còn lều chiên nào trống không.

A Mộc Nhĩ làm việc rất nhanh nhẹn, sau khi gọi mấy cuộc điện thoại, liền nhìn họ cười nói: "Coi như đôi tình nhân này may mắn, vẫn còn một lều chiên không tồi để trống. Diện tích rất lớn. Nếu là ngày thường, giờ này đã bị khách hàng đặt trước từ lâu rồi."

Tố Diệp nghẹn lời, cái anh A Mộc Nhĩ này nhìn kiểu gì ra hai người họ là người yêu vậy? Cô quay đầu nhìn Niên Bách Ngạn, anh lại mỉm cười không giải thích. Nhân lúc A Mộc Nhĩ lên trước dẫn đường, anh ghé vào tai cô thì thầm: "Mọi thứ ở đây đều do tổng giám đốc Thịnh sắp xếp."

Nghe xong câu này cô mới hiểu ra.

Vị tổng giám đốc Thịnh đó đã sớm nhận định hai người họ có chuyện từ lâu. Lúc còn ở Ordos đã dám trắng trợn đặt một phòng khách sạn cho hai người, chưa nói tới chuyện lại thấy họ cùng nhau tới Hulun Buir du lịch.

Lều chiên Mông Cổ rất đẹp, như viên ngọc dưới biển khơi bị thất lạc giữa thảo nguyên mênh mông.

Đây là lần đầu tiên Tố Diệp lại gần lều chiên. A Mộc Nhĩ khen hay đúng là hay thật. Như anh ta giới thiệu, đây là chiếc lều chiên gần với phong cách nguyên sơ nhất. Thế nên nằm ở trong sẽ cảm thấy tầm mắt rất thoáng đãng, không khí trong lành.

Vì trần của lều chiên để hở nên ban ngày không những có đủ ánh sáng chiếu vào, đến ánh trăng ban đêm cũng hào phóng ban tặng những tinh hoa của mình. Tố Diệp quan sát kỹ khung cảnh xung quanh, cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Từ cột dựng, bạt che, trần, cửa ra vào đều được dựng vô cùng hoàn chỉnh, thật sự không khác nào ở khách sạn, giường và đệm đều rất hợp. Dưới đất trải thảm thêu hoa mềm mại, ở giữa có một biểu tượng may mắn hình đám mây lành. Còn giường, bàn, ghế đẩu... cùng các đồ gia dụng xung quanh đều khắc hoa văn, như đóa hoa sen đỏ tươi, tuấn mã phi nước đại, lông chim, hoa cỏ... mẫu nào cũng rất tinh xảo.

Chỉ có điều, không gian có đẹp thế nào cũng phải đối mặt với một vấn đề.

Tối nay vẫn phải ngủ cùng giường với Niên Bách Ngạn.

Diện tích của lều bạt này tuy lớn nhưng còn nhỏ hơn rất nhiều so với chiếc giường trong khách sạn ở Ordos, cũng tức là tối nay hai người thật sự sẽ phải mặt kề mặt, người sát người.

Mặc dù A Mộc Nhĩ không phải hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, nhưng ở đây anh ta rất nổi tiếng, bất luận đi tới đâu cũng có người bản địa nói nói cười cười với anh ta, khiến cho Tố Diệp và Niên Bách Ngạn cũng được chào đón nồng nhiệt theo. Sau khi A Mộc Nhĩ đi khỏi, liền có người lần lượt tới tặng rất nhiều đồ ăn và rượu sữa ngựa tinh túy của nơi đây. Đương nhiên Niên Bách Ngạn muốn trả tiền cho họ nhưng đã bị họ từ chối.

Tố Diệp nhận lấy như một lẽ dĩ nhiên, thấy hành động của anh cô mím môi cười khẩy, cho rằng hành động ấy quá mang tính chất thương nhân. Niên Bách Ngạn liền giải thích, đây là trao đổi ngang giá cơ bản nhất.

"Càng sống gần người bản địa thì tình cảm của người dân càng nồng hậu. Tiền của anh không phải lúc nào cũng hữu dụng đâu." Vì yêu thích leo núi cô đã đi qua không ít vùng đất, cũng thường xuyên quây quần chung sống cùng người dân nơi đó, xóa bỏ đi tính chất thương nghiệp thì những gì nhìn thấy chính là sự chất phác và đơn thuần của họ.

Niên Bách Ngạn cũng không biện bạch với cô, từ đầu tới cuối chỉ mỉm cười nghe cô kể về hành trình du lịch ngày trước. Có lúc nghe cô kể tới những đoạn vui vẻ, cô cười anh cùng cười theo, thậm chí còn sảng khoái hơn, như đang nhẫn nại yêu chiều một đứa bé.

Tới khi Tố Diệp kết thúc màn thao thao bất tuyệt của mình, cô mới phát hiện đống hành lý lộn xộn của mình đã được anh sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Lều chiên tuy tốt nhưng rửa mặt và tắm rửa thì không được thuận tiện như ở khách sạn, phải ra ngoài mới được. Niên Bách Ngạn cầm bàn chải và khăn mặt, vỗ vào một bên giường: "Tối nay em ngủ bên này."

Tố Diệp không hiểu.

Anh không giải thích thêm nhiều, đi ra ngoài đánh răng rửa mặt.

Tố Diệp bò lên vị trí anh định nằm, vừa nằm xuống mới phát hiện thì ra chỗ này gần cửa sổ. Cô ngồi dậy, bỗng thấy ấm áp trong lòng. Đây không phải lần đầu tiên cô đi du lịch, nhưng là lần đầu tiên được người khác chăm lo chu đáo đến vậy.

Có lẽ vì chênh lệch nhiệt độ quá lớn, hoặc có lẽ tắm xong cảm lạnh, trước đêm không vấn đề gì, nhưng quá nửa đêm Tố Diệp bắt đầu phát sốt, mơ mơ hồ hồ kêu rét.

Niên Bách Ngạn không có thói quen ngủ sớm. Sau khi gọi mấy cuộc điện thoại xử lý công việc, anh nhìn thấy cô gái nằm trên giường co rụt lại liền cảm thấy có gì không ổn. Anh đi về phía giường, sờ tay lên trán cô mới phát hiện cô đã sốt.

"Diệp Diệp!" Anh khẽ gọi.

Cô khẽ ti hí, tiếng nói yếu ớt như mèo con: "Lạnh..."

Niên Bách Ngạn bước tới ôm cô vào lòng rồi đưa mắt nhìn đồng hồ, suy nghĩ đầu tiên là phải đưa cô tới bệnh viện. Nhưng Tố Diệp như dây leo quấn lấy người anh, bám riết không chịu buông. Anh nhất thời không thể đẩy cô ra, đành siết chặt cánh tay, khẽ nói: "Tôi đưa em tới bệnh viện."

Người con gái trong lòng ương bướng lắc đầu, nhắm chặt mắt lại.

"Nghe lời!" Anh dịu giọng dỗ dành.

Cô càng vùi sâu vào lòng anh: "Không đi... Sẽ lỡ mất... lễ hội Natamu..."

Niên Bách Ngạn nghe xong cũng không biết làm sao.

"Em lạnh... Anh ôm chặt em là được rồi." Cô rụt vai lại.

Trái tim Niên Bách Ngạn tan chảy vì câu nói của cô. Anh không nên dung túng cho sự kiên quyết bừa bãi này của cô. Nhưng khi cả người cô dựa vào lòng anh không một chút cảnh giác, anh thật sự không nỡ phá hỏng cảm giác ấm áp này. Nghĩ một lúc, anh quay người lấy một chút rượu sữa ngựa người dân mang tới đút cho cô uống. Thành phần trong rượu ít nhất có thể giúp cô toát mồ hôi. Rồi anh đắp chiếc chăn lông cừu lên, ôm chặt cô vào lòng.

Sau khi uống chút rượu, cô có phần yên lặng hơn, nhưng vẫn không rời khỏi cơ thể ấm áp ấy. Anh đành phải ôm cô, để mặc cô vì lạnh mà không ngừng lại gần. Trời đêm ngoài lều mỗi lúc một tối, hơi thở ấm nóng của cô quấn quýt quanh ngực anh, hô hấp của hai người xen lẫn mùi thơm của món rượu sữa ngựa.

Niên Bách Ngạn cũng cảm thấy mình hơi say rồi, cúi xuống nhìn người con gái dựa thoải mái vào mình. Có một khoảnh khắc, nỗi băn khoăn không thể xua đi trong đầu anh bỗng nhiên sáng tỏ, có một tình cảm không thể rõ ràng hơn âm thầm nảy nở.

Anh chưa bao giờ rõ ràng như thế.

Tố Diệp nhắm chặt mắt.

Có ánh nắng ấm áp chiếu lên hàng mi và chóp mũi cô, thông qua tấm bạt nhiều màu sắc, rải lên người cô.

Cảm giác này rất thoải mái, khiến cô khẽ thở dài nhẹ nhõm.

Xa xa có tiếng dê.

Nhưng xung quanh lại có mùi gỗ mộc nhè nhẹ, thanh thoát trong lành, dễ chịu vô cùng, như một cái cây lớn mà ánh nắng hiền hòa cũng lan tràn xuống, khiến cô không còn sợ hãi nữa, muốn được dựa dẫm vào nơi an toàn ấy.

Sâu trong ký ức hình như cũng có một cảm giác như thế, có một đứa bé cũng ôm chặt lấy cô, sưởi ấm cho cô.

Tiếng thét gọi cuối cùng vẫn làm cô thức giấc.

Cô uể oải mở mắt ra, quả nhiên ánh mặt trời đang khẽ chiếu lên mặt. Cả người cô mềm nhũn, chẳng muốn động đậy chút nào. Có mùi sữa ngựa thơm thơm, và mùi gỗ mộc... của người đàn ông.

Đang chuẩn bị vặn mình, cô mới phát hiện cả người mình đang nằm trong vòng tay anh, cô gối lên một cánh tay rắn chắc. Tay cô và một bàn tay khác đan vào nhau, đặt trên ngực.

Cô hơi ngẩn người, một số ký ức nhanh chóng ùa về.

Cô khẽ quay đầu, đối mặt quả nhiên là gương mặt cương nghị góc cạnh của Niên Bách Ngạn. Anh nhắm mắt, không biết còn ngủ hay đã thức. Ánh nắng cũng lan tràn trên gương mặt anh, khắc họa từng đường nét.

Tối qua cô cảm thấy lạnh, từ đầu tới cuối quấn lấy vòng tay anh.

Gò má cô bất giác nóng bừng, lại cẩn thận quay đầu lại, nhìn lên cánh tay để mặc cho mình gối đó. Lúc này cô mới phát hiện, trên ấy có một vết sẹo hình con rết, có lẽ đã rất lâu rồi, nhìn lướt qua sẽ không thấy rõ. Trước đây cô cũng không chú ý, hôm nay ánh nắng quá gắt gao mới giúp cô nhìn rõ.

Sao trên người anh lại có vết thương?

Cô có chút nghi hoặc, vô thức muốn giơ tay chạm vào nó. Ai ngờ ngón tay vừa động đậy, một bàn tay khác của anh đã nắm chặt tay cô, hai bàn tay đan vào nhau. Cô không dám động đậy nữa, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.

Người đàn ông sau lưng đã có động tĩnh, có lẽ anh đã thức từ lâu rồi. Tóm lại cô cảm nhận được anh khẽ cựa mình rồi ôm cô chặt hơn, những ngón tay dường như đang đùa nghịch với cô.

Có một hơi thở nóng hổi phả lên tóc cô, là hơi thở trong mát của anh. Cả mùi sữa ngựa trong không khí dường như cũng bị hơi thở của anh khuấy đảo.

Tố Diệp vẫn nhắm mắt vờ ngủ, cả người căng ra một cách kỳ lạ. Cô rất muốn mở mắt ra xem anh đang làm gì, nhưng lại thấy xấu hổ. Từ góc độ của cô có thể cảm nhận được rõ ràng gò má của anh đang sát lại gần.

Rất gần.

Gần tới mức cô có thể cảm nhận được.

Một sự động chạm dịu dàng đột ngột đặt xuống trán.

Là đôi môi anh, đặt một nụ hôn lên trán cô.

Tim cô suýt nữa thì nhảy ra ngoài, hàng mi khẽ run lên. Mùi hương dịu mát ấy cùng nụ hôn nhẹ nhàng xuyên thẳng vào tim, không những khiến nó loạn nhịp mà còn làm lý trí kiêu hãnh hãnh của cô mơ màng.

Anh đang chủ động hôn cô ư?

Mục lục
Ngày đăng: 18/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục