Gửi bài:

Chương 24

CLAYTON vứt những báo cáo mà em chàng yêu cầu chàng đọc lên chiếc ghế đối diện trong xe ngựa của chàng và dựa đầu ra sau, nôn nóng với chính mình khi trở lại ngôi làng một ngày trước dự định. Những con ngựa đi chậm lại khi chúng đến gần con đường lát đá của ngôi làng, và chàng nghiêng người ngó ra ngoài cửa sổ. Những đám mây nặng nề vẩn đục trên đầu, hầu như đã làm tắt mất ánh mặt trời le lói của một chiều Thứ 7. Con đường qua làng tạm thời đã bị chiếm cứ bởi một cỗ xe lật nhào và vài chiếc xa bỏ trống vì nhũng người chủ đang cố lật lại cỗ xe kia và bắt những chú cừu đang bỏ chạy tản mát.

"McRea!" chàng gọi một cách nóng nảy, "khi chúng ta đến gần cái đám tắc nghẽn kia, hãy dừng lại và giúp họ một tay. Bằng không chúng ta sẽ kẹt lại đây suốt ngày mất."

"Dạ vâng, đức ông," McRea nói lớn từ chỗ ngồi của hắn trên đầu xe. Clayton liếc nhìn đồng hồ và miệng chàng mím lại trong một cái nhăn nhó buồn cười. Chàng đang xử sự giống y một tên ngốc xít khi trở lại đây sớm một ngày. Bị chi phối bởi một sự hăng hái nhố nhăng muốn gặp Whitney, chàng đã rời nhà em trai chàng vào 6 giờ sáng nay (6 giờ là sớm lắm, cỡ như 3 giờ ở ta đấy các sis ạ) và đi thẳng tới đây, thay vì để một ngày ở London như chàng đã dự định. Trong 7 tiếng đồng hồ, chàng đã đi như thể cuộc đời chàng phụ thuộc vào việc đến được bên nàng, chỉ dừng lại để thay ngựa mà thôi. Chàng chả nên để nàng có một tuần một mình thế này, chàng tự nhủ thế đến hàng trăm lần. Thay vì để nàng cô độc, chàng lẽ ra nên dành cho nàng một sự trợ giúp về mặt đạo đức vững chắc nhưng nhẹ nhàng chứ. Đến giờ thì nàng hẳn đã đẩy bản thân nàng vào một tình trạng nổi loạn mới vì chàng đã bắt nàng chối bỏ Sevarin. Nàng thật là một nàng bé ngốc nghếch cứng đầu khi nàng cứ khăng khăng tin nàng yêu cái anh chàng yếu ớt ấy. Một nàng bé ngốc nghếch xinh đẹp, sống động, tuyệt vời! Chỉ cần nàng quan tâm chút xíu tới anh chàng Sevarin ấy, nàng hẳn đã không thể nào đáp ứng những vuốt ve của chàng theo cách nàng đã làm.

Chỗ thắt lưng Clayton rúm lại khi chàng hồi tưởng nàng đã hôn chàng và dựa cả thân mình vào chàng trong caí đêm chàng đưa nàng về nhà Archibald sau vũ hội của nhà Rutherford. Sâm panh đã làm tan bớt sự e thẹn trinh nữ của nàng, nhưng niềm khao khát ngọt ngào mà nàng cảm thấy với chàng vẫn còn lại đó đến mấy tuần sau. Nàng muốn chàng, và nếu nàng không cứng đầu chết tiệt thế, và nếu nàng không quá trẻ như thế, nàng đã phải biết điều đó lâu rồi. Nàng muốn chàng thật sự - và chàng muốn nàng nhiều hơn bất kỳ cái gì chàng từng muốn trong sâu thẳm BẢN NGÃ chàng. Chàng muốn đong đầy niềm vui vào ngày của nàng và đầy sung sướng vào đêm của nàng, cho đến khi nào nàng cũng yêu chàng nhiều như chàng yêu nàng vậy.

Yêu nàng? Clayton cáu kỉnh một cách tăm tối vì ý nghĩ đó, và rồi, với một hơi thở thật dài và thật ngao ngán, chàng đành chấp nhận sự thật đó cho mình. Chàng yêu Whitney rồi. Vào cái tuổi ba mươi tư, sau quá nhiều đàn bà và nhiều cuộc tình chàng không muốn đếm, chàng lại trở thành nạn nhân của người đàn bà trẻ rực rỡ và xấc láo quá thể ấy, người đã vô tình hứng chịu sự bực bội của chàng, người đã nhạo báng tước hiệu của chàng, và đã thản nhiên từ chối cúi mình trước quyền lực của chàng. Nụ cười của nàng làm ấm trái tim chàng và sự động chạm của nàng làm máu chàng sôi lên; nàng có thể làm mê hoặc, làm chàng vui thích và làm chàng điên tiết mà không một phụ nữ nào có thể làm thế trước đây. Chàng không thể hình dung tương lai mà không có nàng bên cạnh.

Khi đã thừa nhận tất cả điều đó với bản thân, Clayton còn hăng hái đến được bên nàng hơn nữa, để lại gắn chặt đôi mắt vào nàng và ôm nàng trong tay, để nghe âm điệu giọng nói nàng và để biết cái cảm giác tuyệt vời khi tấm thân mảnh mai, khêu gợi của nàng cong lên áp sát vào chàng.

McRea hãm cỗ xe dừng lại ở đằng trước tiệm bào chế thuốc và leo xuống để giúp bắt lại con cừu sổng bầy cuối cùng và để chúng vào chiếc xe đã được đặt lại. Không thể chịu tù túng trong chiếc xe thêm nữa.
Clayton leo xuống và tham gia vào đám khán giả đang dõi theo mấy người đàn ông chạy tán loạn theo sau mấy con cừu lạc bầy. Một nụ cười nở trên môi chàng khi người thợ làm bánh tấn công điên cuồng một trong những con quái vật đầy len ấy, vồ trượt mục tiêu và đâm thẳng vào một người làng vừa mới bắt được một con.

"Một cảnh khá khôi hài, phải không?" Mr. Oldenberry nói, vừa đi ra khỏi cửa hàng của mình để đứng bên cạnh Clayton và những người đang xem khác.

"Mặc dầu vậy ngài đã bỏ lỡ một cảnh thực sự hào hứng," hắn ta nói thêm với một cú thúc ranh mãnh vào sườn. "Cả vùng đang sôi lên vì tin này. Các cuộc đính ước," hắn ta thêm.

"Thế ư," Clayton nói một cách lãnh đạm, chỉ chú ý vào cỗ xe cuối cùng đã kéo ra khỏi đường.

"Vâng, thật đấy," Mr. Oldenberry nói. "Tuy nhiên ngài lại không thể nào chúc mừng các nàng dâu tương lai được đâu; cả hai người bọn họ đang ở London."

Hắn ta hạ giọng xuống gần như thì thầm. "Cá nhân tôi cho rằng cô gái nhà Stone sẽ chọn ngài, nhưng cô ấy luôn muốn ông Sevarin và giờ thì cô ấy túm được chàng ta rồi. Họ đã đính hôn. Tôi vừa nghe thấy điều đó thì cô Ashton cũng thông báo việc đính hôn của cô ấy với ông Redfern. Thật đáng ngạc nhiên là dường như chả có chuyện gì xẩy ra và rồi...-"

Đầu Clayton chúi về phía người nói, và giọng Mr. Olden-berry đông cứng lại trước cái nhìn đầy chết chóc từ đôi mắt xám ấy.

Bằng một giọng nói trầm và khắc nghiệt, Clayton hỏi, "Ông nói gì?"

"Tôi- tôi nói rằng cô Stone và cô Ashton đều đã đính hôn khi ngài đi vắng."

"Ông nói láo hoặc là ông nhầm rồi."

Mr. Oldenberry lùi lại tránh luồng mắt xám đáng sợ ấy và rối rít lắc đầu. "Không, không, tôi không.... Hỏi bất kỳ ai trong làng, và họ sẽ nói với ngài đó là sự thật. Cô Stone và cả cô Ashton đã rời đây sáng hôm qua cách nhau một giờ. Trên đường đi mua sắm cho lễ cưới ở London—Chính Bà Ashton đã nói với tôi như vậy," Mr. Oldenberry liều mạng cam đoan. "Cô Stone đang ở với bà Archibald và cô Ashton thì ở cùng ông bà cô ấy," hắn ta thêm vào để chứng minh mình đã được thông tin đầy đủ thế nào.

Không thốt một lời, Clayton quay gót và đi về phía chiếc xe ngựa.

Mr. Oldenberry quay lại với dân làng đang tụ tập để xem đám cừu đang bị bắt lại. đứng lại đó để nghe lỏm cuộc nói chuyện của hắn với Westland.

"Các anh thấy cái vẻ mặt của ông ta khi tôi bảo ông ta rằng cô Ashton đang ở London mua đồ cưới không?" hắn ta hỏi họ, mắt ánh lên vẻ kinh sợ. "Và lần này thì tôi hoàn toàn cho là ông ta mê cô gái nhà Stone rồi."

"Đến điền trang nhà Stone," Clayton gắt lên với McRea và nhảy vào xe. Khi họ trờ lên cửa nhà Whitney, một người hầu chạy ra. "Cô Stone đâu?" Clayton hỏi, giọng nói băng giá của chàng làm rụt tay người hầu khi anh ta giơ tay ra để hạ cái bậc thang xuống.

"Ở London, thưa Đức ngài," người hầu đáp, và lùi lại.

Trước khi những con ngựa dừng hẳn lại trước chỗ ở hiện thời của mình, Clayton chồm ra mở cửa xe và nhảy bổ ra ngoài. "Thắng ngựa mới vào, và sẵn sàng rời đi London trong vòng 10 phút!"

Cơn thịnh nộ sôi lên trong lòng Clayton như là acid đang thiêu đốt, tàn phá tất cả những cảm xúc dịu dàng chàng dành cho nàng. Nghĩ thế trong khi chàng dong ngựa chạy về với nàng như một tên đại ngốc, còn nàng thì bận đi London mua váy cưới, cái váy mà – chàng tự nhắc cho mình nhớ với một cơn phẫn nộ tuôn trào- cái váy mà chàng phải trả tiền để mua!

"Chết tiệt trái tim nhỏ quỷ quyệt của nàng ta đi!" Chàng gầm gừ những lời này một cách tàn bạo khi chàng thay áo quần. (hehe, giận thế mà cũng còn lo làm đỏm nhỉ). Ngay khi chàng lấy được giấy phép, chàng sẽ lôi nàng ra trước bệ thờ, túm tóc mà lôi nếu cần.

Không, vì Chúa, chàng sẽ không lấy được giấy phép đặc biệt ấy! Thế quái nào mà chàng lại phải chờ nó chứ? Chàng sẽ kéo nàng đến Scotland tối nay và cưới nàng ở đó. Khi họ trở về, nàng sẽ có thể chịu đựng vụ rùm beng về cuộc trốn chạy như là một hình phạt cho sự bội phản của nàng.

Một cách cay đắng, chàng tự nguyền rủa mình vì đã từ chối niềm vui hưởng thụ thân xác nàng vì chàng đã chờ đợi và hy vọng nàng nhìn nhận rằng nàng muốn cưới chàng. Khốn kiếp cho những gì nàng muốn! Từ giờ trở đi mọi việc sẽ đi theo hướng chàng muốn. Từ giờ, Whitney có thể hoặc là xuôi theo ý chí của chàng hoặc là chàng sẽ buộc nàng theo – và chàng cóc cần biết nàng chọn cách nào để làm điều đó.
Chính xác 10 phút sau, chàng thay xong áo quần và lao ra khỏi nhà, chui lại vào xe ngựa. Clayton chịu đựng chặng đường dài quay về thành phố trong tình trạng bình tĩnh đến chết chóc và cơn giận dữ điên cuồng nén lại. Đã quá nửa đêm khi những con ngựa dừng lại trước cửa nhà Archibald đèn nến sáng choang, rõ ràng là nơi bữa tiệc đang tiếp tục diến ra.

"Đợi ở đây. Ta sẽ ra ngay bây giờ," chàng gắt vào mặt người đánh xe., và khi Clayton hiên ngang băng qua cửa trước, cơn thịnh nộ sôi sục trong lòng chàng chuyển thành một quyết định lạnh lùng và cứng rắn. Chàng đã bị một ranh con hỗn xược cắm sừng. Ranh con? Cô ta còn tồi tệ, tồi tệ hơn thế gấp vạn lần. Cô ta là đồ chó cái mưu mô và gian dối! Chàng nghĩ một cách đầy sát khí khi chàng lướt qua người quản gia đang hốt hoảng để đi về phía tràn âm nhạc và tiếng cười.

Không khí giá lạnh ban đêm làm dịu đi gương mặt nóng bừng của Whitney khi nàng trao nụ cười ngời sáng giả tạo cho mấy quý ông đang theo nàng ra ngoài ban công nhà Emily , nơi nàng chuồn ra để trốn khỏi phòng khiêu vũ đông đặc người. Bất chấp nụ cười rực rỡ của nàng, đôi mắt nàng buồn rười rượi khi nàng nhìn lướt qua đám đông trong phòng, tìm kiếm một cách vô vọng bóng dáng Clayton, dù nàng biết bây giờ đã quá trễ để chàng xuất hiện rồi. Có lẽ chàng không nhận được giấy mời của nàng; có lẽ chàng đã đi thẳng về nhà nàng mà không ghé lại London. Whitney run rẩy, ước chi nàng đừng viết cho dì Anne đề nghị dì tiến hành cuộc thăm viếng những người bà con đã bị hoãn lại trước đây, bởi vì Whitney đã kiểm soát được mọi việc ở London. Lẽ ra nàng phải đợi cho đến khi Clayton báo lại là đã nhận được tin nhắn của nàng.

Không, nàng quyết định một cách buồn thảm, rằng người thư ký của Clayton nắm vững lịch trình của chủ nhân ông ta. Không ích chi mà tự dối lừa mình nữa; Clayton đã ngạo mạn lờ lời mời của nàng đi. Cơn giận của nàng trở nên quá đau đớn. Nàng đã chải tóc buông trên đôi vai vì Clayton đã nói rằng chàng thích như thế nhất. Nàng đã thậm chí là ăn mặc một cách đặc biệt để làm chàng vui trong chiếc váy satin mầu ngà duyên dáng được tô điểm bằng rất nhiều những hạt ngọc trai. Nàng đã làm tất cả để vui lòng chàng, còn chàng thì chẳng buồn đến hay từ chối lời mời của nàng nữa.

Sắp oà khóc đến nơi, Whitney cố thuyết phục mình rằng nỗi thất vọng đau đớn này chẳng qua là do nàng cuối cùng đã thu thập hết can đảm của mình để nói với Clayton rằng nàng sẵn lòng cưới chàng khi nào chàng muốn, nhưng sự buồn nản nàng quạnh của nàng nảy sinh từ một điều gì đó sâu thẳm hơn là do nàng đã nhớ chàng. Nàng đã khao khát được thấy nụ cười của chàng, để có thể nói với chàng rằng nàng đã khuất phục trong trận chiến của ý chí sôi sục giữa chàng và nàng, và rồi khiến chàng ôm nàng trong vòng tay và hôn nàng. Nàng đã hy vọng đêm nay sẽ là một khởi đầu cho họ. Whitney chớp mắt và quyết định hưởng thụ phần còn lại của cái đêm tan vỡ của nàng.

Clayton gật đầu cộc cằn với một vài người khách chàng quen trong khi chàng chờ như một con báo, dõi chừng dấu vết của con mồi. Chàng thấy DuVille đi về phía cửa ban công, cầm theo hai ly rượu. Cặp mắt Clayton dõi theo anh chàng qua căn phòng, hàm chàng cứng lại thành một đường thẳng phẫn nộ khi chàng thấy Whitney đứng ngoài ban công, bao quanh bởi ít ra là nửa tá đàn ông.

Bằng phong thái tự nhiên dễ làm cho người ta nhầm lẫn, Clayton đi về phía họ. Đôi mắt chàng trở nên lạnh lùng khinh miệt khi chàng nhận thấy họ đang giả vờ chơi nhạc trong khi nàng nàng "đã đính ước" của họ thì đang có một cử chỉ bắt chước thật duyên dáng dễ thương vờ như đang dẫn dắt họ bằng cây gậy vô hình của nàng. Vai trò này, Clayton nghĩ một cách độc địa, rõ là phù hợp với nàng - dẫn dụ đàn ông. Chàng sắp sửa bước ra ngoài cửa bên cạnh cánh cửa mà DuVille đã đi thì một bàn tay níu chặt đặt lên cánh tay chàng.

"Thật là một ngạc nhiên dễ chịu khi thấy ngài ở đây," Margaret Merryton nói.

Tất cả sự chú ý của Clayton đang tập trung vào Whitney. Chàng bắt đầu kéo tay chàng ra, nhưng những ngón tay của Margaret xiết chặt lại.

"Thật nhục nhã cho cô ta phải không?" cô ả nhận xét, dõi theo cái nhìn chằm chằm của chàng.

Ba mươi tư năm theo sát những quy tắc xã giao không thể làm ngơ hoàn toàn được, vì thế Clayton quay lại, mặc dù vẫn rất giận dữ, để nhìn nhận người phụ nữ đang nói với chàng –có khác là chàng quá giận dữ nên phải mất vài phút để xác định ra bà cô này là ai. Quá giận để có thể che dấu việc không nhận ra người quen, Clayton chằm chằm nhìn một cách ngây dại vào đôi mắt màu tím nhiều chuyện trong khi chúng chuyển từ sự ngưỡng mộ sang căm ghét nhục nhã. Tiếng cười vang lên từ ban công và đầu Clayton giạt về phía tiếng động.

Tay Margaret nắm chặt cánh tay chàng một cách dữ dội khi ả nhìn về phía Whitney Stone, và niềm tự hào bị thương tổn làm giọng ả khản đặc,

"Nếu ngài muốn có nàng ta đến thế thì hãy đi mà túm lấy nàng ta đi. Ngài không cần phải lo về DuVille hay Paul Sevarin. Không ai trong số họ sẽ cưới nàng ta đâu."

"Sao lại thế?" giật tay chàng lại, Clayton hỏi.

"Bởi vì Paul vừa khám phá ra điều mà ông DuVille đã biết mấy năm nay-chả ai trong số họ là người đầu tiên của nàng ta cả!"

Cô ả nhìn thấy gương mặt Clayton trắng bệch ra và cơ mặt giần giật, hai hàm nghiến lại. Quay gót đi, ả rít lên đứt quãng qua vai mình:

"Nếu ngài quan tâm, một tên chăn ngựa đã là người đầu tiên đấy. Đó là lý do nàng ta bị gởi đến Pháp."

Một điều gì đó làm Clayton choáng váng, xé tan tành tất cả cảm xúc của chàng khỏi sự kiểm soát hợp lý. Vào một thời điểm khác, chàng hẳn sẽ gạt phắt mọi câu chữ của Margaret đi, vì chàng khá quen với sự ghen tị của nữ giới để mà nhận ra nó khi bắt gặp. Đây lại là cái ngày chàng đã nhận ra rằng Whitney đã chơi xỏ chàng, rằng nàng là một kẻ dối lừa xảo trá.

Chàng đứng lại, chờ cho DuVille rời đi, rồi thì chàng bước xuống, túm lấy tay nắm cửa và giật mạnh cánh cửa ra. Chàng bước ra ban công ngay sau lưng Whitney vừa đúng lúc một trong những tên hâm mộ say khướt của nàng quỵ xuống trên đầu gối.

"Thưa quý cô Stone," chàng trai trẻ đùa giỡn, những lời anh chàng nói hơi lè nhè một chút. "Ta nhận ra rằng hai "Nhạc công" tài năng như quý cô và ta phải... phải hợp thành một ban song tấu mãi mãi. Liệu ta có thể có được niềm vinh hạnh có cánh tay... à bàn tay của quý cô trong..." Bỗng nhiên anh ta dừng lại và nghẹn ngắc, cái nhìn báo động của anh ta găm vào một cái gì đó sau lưng Whitney.

Rũ ra vì cười trò hề vui nhộn của chàng trai, Whitney liếc nhìn ra sau vai mình, và quay nửa người về phía Clayton. Hạnh phúc vỡ oà trong nàng và nàng cười vui sướng với chàng, nhưng sự chú ý của Clayton đông cứng trên anh chàng Carlisle tội nghiệp, người vẫn đang quỳ một bên chân xuống.

"Đứng dậy!" Clayton gầm lên. Chàng nói thêm với một sự phẫn uất đầy miệt thị, "Nếu anh có ý hỏi xin Cô Stone nhúng một tay vào cuộc hôn nhân với anh, anh sẽ phải chờ cho đến khi cô ấy mọc ra tay khác. Hiện tại cô ta chỉ có hai tay, mà cô ấy thì đã thế chấp cả hai rồi." Với những lời đó, chàng xiết lấy cổ tay nàng như một cái gọng kìm và rồi quay gót, lôi nàng đi theo chàng.

Whitney chạy, cố gắng theo kịp chàng trong khi chàng đi vòng qua ban công rộng và đi xuống bậc thềm để ra chỗ cỗ xe của chàng đang đợi dưới một cột đèn đường.

"Ngừng lại, ngài làm tôi đau này!" nàng thở hổn hển, lộn nhào trong cái gấu váy của nàng và té ngồi xuống trên đầu gối. Clayton xốc nàng dậy với một sự ép buộc thô bạo đến nỗi một cơn đau xuyên từ cổ tay nàng lên tận bả vai, sau đó chàng hét lên ra lệnh cho người đánh xe , tóm lấy ngang eo nàng và tống nàng vào trong xe.

"Sao ngài dám!" Whitney hét lên, giận dữ và bối rối vì bị lôi đi một cách nhục nhã khỏi nhà Emily, và rồi nàng ngạo ngược bắt đầu. "Anh nghĩ anh là ai chứ?" Ngựa lồng lên vì bị ghìm cương và cỗ xe lắc lư dữ dội, làm Whitney loạng choạng ngã vào lưng ghế.

"Ta nghĩ ta là ai ư?" Clayton giễu cợt. "Sao chứ, ta là chủ của cô. Bằng chính lời cô nhé, cha cô đã bán cô, và ta đã mua cô."

Whitney nhìn chàng chằm chằm, tâm trí nàng hoàn toàn rối loạn. Nàng không thể hình dung tại sao Clayton tức giận đến thế trước lời đề nghị vờ vịt của Carlisle trong khi chàng cắt ngang lời đề nghị nghiêm túc của người anh họ Cuthbert của nàng, và đã cười cợt thoải mái về điều đó. Nàng đã tin rằng đêm nay phải là đêm hoà giải ngọt ngào giữa họ, và hoá ra bây giờ lại thật là chưng hửng tệ hại khi nàng thấy mình trở thành mục tiêu cơn phẫn nộ của Clayton chứ không phải là của niềm nhiệt thành thương mến.

Ngay cả như thế, nàng vẫn sung sướng một cách ngớ ngẩn vì chàng đã không lờ đi lời mời của nàng. Thực sự là nàng không thể phiền trách chàng vì chàng nổi giận khi chàng khám phá ra một quý ông khác đề nghị hỏi cưới nàng. Rất rất dịu dàng, nàng nói, "Ông Carlisle đã khá là láu lỉnh, anh thấy đấy, và lời đề nghị của anh ta chỉ là đùa thôi...Anh ta... "

"Im đi!" Clayton gầm lên. Đầu chàng quay ngược về phía nàng, và lần đầu tiên, trong ánh đèn lập loè của cỗ xe, Whitney thực sự nhìn thấy sự giận dữ hoang dại, thiêu đốt đang toả ra từ người đàn ông bên cạnh nàng. Quai hàm đẹp đẽ của chàng căng thẳng trong cơn thịnh nộ, miệng chàng kéo thành một đường thảnh cấm kỵ, không thương xót, và vẻ mặt chàng tràn đầy một nỗi căm ghét giá băng. Đôi mắt chứa đầy sự khinh bỉ của chàng chòng chọc nhìn nàng... và rồi chàng quay đầu đi, như thể chàng không chịu được hình ảnh của nàng.

Chưa bao giờ trong đời Whitney chứng kiến một cơn giận đáng sợ như vậy, cũng chưa bao giờ có ai nhìn nàng với cái vẻ khinh miệt cay độc như vậy, ngay cả cha nàng cũng chưa. Nàng đã quá hy vọng được thấy tiếng cười, hay hơi ấm, hay tình yêu trong đôi mắt xám luôn tìm kiếm tâm hồn đồng điệu ấy, đôi mắt xuyên thấu ấy đêm nay; nàng đã chẳng bao giờ có thể hình dung chàng lại nhìn nàng với sự căm ghét độc địa, đáng sợ như vậy. Cơn xốc của nàng dần dần biến thành nỗi đau, và rất chậm chạp, những nỗi sợ mơ hồ hình thành trong tim nàng. Nàng im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến khi ánh sáng thành phố bắt đầu lụi tàn đi và những vệt bóng tối đơn độc kéo dài ra. "Ông đưa tôi đi đâu?" nàng lưỡng lự hỏi. Chàng im lặng lạnh lùng. "Clayton?" nàng gần như đã van xin. "Chúng ta đi đâu đây?"

Clayton quay lại và nhìn xuống gương mặt xinh đẹp đang hoảng sợ của nàng. Chàng những muốn đặt tay quanh cổ họng trắng muốt thanh mảnh của nàng và siết nghẹt nàng vì đã làm tấm thân nàng ô uế cùng những người đàn ông khác, vì đã phản bội tình yêu và lòng tin của chàng, và cuối cùng là vì giờ này lại gọi chàng là "Clayton" , khi chàng đã biết nàng là một người đàn bà phản trắc, dối lừa, người đã chia xẻ thân xác chín muồi, nẩy nở cho bất kỳ con lợn dâm ô nào bảo nàng làm vậy. Chàng làm tan nát tâm trí mình vì những ý nghĩ nàng cặp với những tên đàn ông khác và, không trả lời nàng, chàng tàn nhẫn nhìn đi chỗ khác.

Whitney cố chống lại nỗi sợ đang báo động bằng cách tập trung xác định xem họ đang ở đâu và đang đi theo lối nào. Hướng Bắc! nàng nhận ra khi họ rời đường chính. Họ đang hướng về phía bắc. Giờ thì nàng phát hoảng. Thở hắt ra một hơi, nàng nuốt xuống chút tự hào còn sót lại và nói, "Em đã định nói với anh rằng em sẵn lòng cưới anh. Không cần phải đưa em đi Scotland để mà cưới em đâu. Em sẽ... "

"Không cần phải cưới cô?" Clayton ngắt lời với một tiếng cười hộc lên cay đắng. "Ta nghe rồi. Tuy nhiên, ta không có hứng trốn đi làm đám cưới đâu, ta cũng chẳng định bắt ngựa chạy xa hơn nữa. Chúng đã đi qua một nửa nước Anh hôm nay để đuổi theo nàng rồi."

Bất thần chiếc xe rẽ sang hướng tây, vào một con đường êm, nhưng cũng ít người đi lại hơn, cùng lúc với những lời chàng nói dội vào lòng nàng. Nếu chàng đã rong ruổi suốt ngày trên đường để "đuổi theo" nàng, vậy chắc hẳn chàng đã về làng và nghe thấy lời đồn đại về đính ước giữa nàng và Paul. Với giọng van vỉ, Whitney đặt tay lên cánh tay chàng. "Em có thể giải thích về Paul. Anh thấy là.... -"

Những ngón tay chàng kẹp chặt xuống bàn tay mảnh dẻ của nàng trong một cái vặn xiết đau nhói. "Ta mừng là nàng đã hăng hái đụng chạm vào ta," gầm gừ đầy châm biếm, "bởi vì chỉ chốc lát thôi, nàng sẽ có cơ hội để làm chính xác điều đó."

Chàng gỡ bỏ bàn tay nàng ra một cách tởm lợm rồi thả rơi nó trên đùi nàng. "Tuy nhiên, vì đây không phải là nơi nàng trưng ra tình cảm quyến luyến của nàng, nàng sẽ phải kiểm soát dục tình của nàng cho đến lúc đó"

"Kiểm soát ... cái gì của em-?" Whitney nói hổn hển, và nàng thốt lên đầy hy vọng, "Anh đang đùa phải không?"

Môi chàng cong lên giễu cợt "Ta không say, vì thế nàng đừng lo là ta sẽ không thể làm..." Chàng nhấn mạnh từ cuối cùng, làm cho nó nghe có vẻ thật đáng ngại. Rồi gần như là vui thích, chàng nói thêm, "Giờ nàng nên ngủ. Nàng còn có một đêm dài kiệt sức trước mắt đấy."

Hoảng sợ vì sự cay độc và tổn thương bởi sự chán ghét trong ánh mắt mỗi khi chàng nhìn nàng, Whitney rời mắt khỏi chàng. Nàng không có chút ý tưởng nào về những điều chàng nói. Nàng đang ở trên bờ vực của nỗi hoảng loạn, và chàng ngồi đó bảo nàng kiểm soát dục tình của nàng, cam đoan với nàng là chàng có thể "làm". Trong bóng tối của cỗ xe, sự thô lậu khiếm nhã trong nhận xét của chàng cuối cùng cũng xuyên thấu tâm trạng bất an của nàng, và đôi mắt nàng mở trừng trừng vì sợ hãi. Giờ thì nàng đã hiểu kế hoạch của chàng!

Whitney tìm kiếm trong màn đêm mờ sao dấu hiệu của một ngôi làng, một ngôi nhà, bất kỳ nơi nào nàng có thể lẩn trốn. Có vài ngọn đèn bên đường phía trước- một trạm thư tín hay một quán rượu, nàng nghĩ. Nàng không biết liệu nàng sẽ bị thương ra sao nếu nàng nhảy từ trên xe ngựa xuống, và nàng chẳng quan tâm..., miễn sao nàng còn có thể đứng dậy và chạy . . . chạy đến những ngọn đèn bên đường.
Cắn chặt bờ môi dưới run rẩy, Whitney lần tay thật cẩn trọng theo chiếc váy của nàng đến phía tay nắm để mở cửa. Nhìn trộm lần cuối hình dáng cứng như đá của người đàn ông ngồi bên, nàng cảm thấy như có điều gì She stole a final, parting look at the granite profile of đang chết trong lòng. Buộc đôi mắt mình nhắm lại, nàng cố gắng gạt đi những giọt nước mắt nóng bỏng, có thể làm nàng mù cả mắt khi nàng lao ra khỏi chiếc xe. Nàng lần ngón tay theo rìa cửa xe bọc da đến khi chúng nắm được tay nắm cửa kim loại lạnh buốt. Vài giây nữa trôi qua cho đến khi họ đếnngang cánh cổng mở của một quán rượu, bầy ngựa chậm lại khi lên dốc. Whitney xiết chặt những ngón tay. . .

Nàng la lên khi tay Clayton kẹp chặt cánh tay nàng, giật nàng ra khỏi cửa xe.

"Đừng nôn nóng thế chứ, em yêu. Một quán rượu bên đường chả phải là một chỗ thích hợp cho chúng ta cặp nhau lần đầu đâu. Hay em thích những quán rượu cho các cuộc hẹn hò nho nhỏ của em?" Bằng một cú vặn gắt gao nơi cổ tay, chàng quăng nàng sang chiếc ghế bên kia. "Phải thế không?" chàng lặp lại một cách tàn nhẫn.

Với cả trái tim tan vỡ, Whitney nhìn khoảng cách mỗi lúc một xa giữa chiếc xe và cái quán rượu, và cùng với nó hy vọng đào tẩu của nàng cũng tiêu tan. Nàng có lẽ là không thể làm chàng bất ngờ lần nữa, cũng không thể thắng chàng về sức mạnh.

"Cá nhân ta cho là," Clayton tiếp tục hầu như là thân thiện, "ta luôn luôn thích tiện nghi của ngôi nhà "xám xịt" của ta hơn là sự sạch sẽ đáng ngờ và những tấm vải trải giường mòn vẹt người ta thường thấy ở những nơi như thế."

Những lời nhạo báng lạnh lùng của chàng cuối cùng đã xô vỡ sự kiềm chế mong manh của nàng. "Anh- anh là một thằng khốn!" nàng oà ra.

"Nếu nàng nói vậy," chàng đồng ý một cách thờ ơ."Và nếu ta là như thế, điều đó sẽ làm cho ta rõ thích hợp để qua đêm cùng giường với một ả phóng đãng!"

Whitney nhắm nghiền mắt lại và ngả đầu dựa vào lưng ghế, cố gắng một cách điên cuồng để kiểm soát xúc cảm của mình. Clayton điên tiết vì Paul, và bằng cách nào đó nàng phải giải thích. Cố nhịn nhục, nàng thì thầm vào đêm tối, "Bà Sevarin đáng bị nguyền rủa vì những đồn đại mà anh nghe được. Bất chấp anh nghĩ gì, ngay khi Paul về, em đã bảo anh ta rằng em không thể cưới anh ta. Em đã không thể ngăn chặn được tiếng đồn ở nhà, nên em đã lên London -"

"Tiếng đồn theo em lên tận đó, em yêu," chàng thông báo bằng giọng êm ái. "Bây giờ thì đừng có làm ta chán ngấy bằng những giải thích lôi thôi nữa."

"Nhưng-"

"Im miệng," Clayton cảnh cáo với sự bình thản chết người, "bằng không ta sẽ đổi ý về chuyện chờ đến khi chúng ta có một cái giường tiện lợi, ta sẽ túm lấy nàng ngay tại đây."

Một mối đe doạ khủng khiếp mới len lỏi bủa vây xung quanh trái tim Whitney.

Họ đã đi được gần hai tiếng khi cỗ xe chậm lại và đi qua một cánh cổng nào đó. Sự kiệt sức đến mê mụ đã làm tê liệt trí óc nàng dần dần biến mất và Whitney cứng người nhìn qua cửa sổ vào những ngọn đèn của một ngôi nhà lớn hiện ra lờ mờ ở phía xa.

Lúc họ tiến sát ngôi nhà, trái tim nàng đập cuồng loạn đến nỗi nàng thấy nghẹn thở. Clayton leo xuống, rồi với tay kéo nàng ra khỏi cỗ xe. "Tôi không vào nhà đó đâu," nàng la lên, đau đớn vặn vẹo trong tay chàng.

"Giờ đã hơi trễ cho nàng bắt đầu bảo vệ đức hạnh của nàng rồi," chàng nhạo báng, đu nàng lên trong đôi cánh tay chàng. Tay chàng bấu vào đùi và thắt lưng nàng khi chàng mang nàng vào ngôi nhà chiếu sáng lờ mờ và đi lên cầu thang cuốn dài như vô tận.

Một người nữ tì tóc đỏ chạy bổ ra ban công và Whitney há miệng la lên, sau đó nàng chán nản khóc nức nở khi những ngón tay của Clayton đâm đau nhói vào da thịt nàng.

"Đi ngủ đi!" chàng quát lên với người phụ nữ đang nhìn họ đi qua với đôi mắt mở to vẻ không tin nổi.

"Làm ơn, làm ơn ngừng lại!" Whitney điên cuồng van xin khi chàng đá cánh cửa phòng ngủ để mở nó ra và lướt vào. Tâm trí nàng lơ mơ nhận thấy đồ đạc tráng lệ trong phòng và ngọn lửa cháy trong một cái lò sưởi vĩ đại chạy ngang căn phòng, nhưng vật bắt nàng chú mục vào là một cái giường ngủ bốn cột trên một cái bục mà Clayton đang mang nàng tới.

Chàng ném nàng không thương tiếc xuống giữa giưòng, rồi quay gót băng ngang căn phòng đi về phía cửa.

Trong một khoảng khắc thư thái, Whitney tưởng chàng định rời đi. Thay vì thế chàng vươn tay và sập cái chốt cửa bằng một cú dập kinh khủng sau cùng.

Tê liệt cả người, nàng nhìn chàng đi qua chiếc giường, băng qua phòng về phía lò sưởi. Chàng ném mình vào một trong những chiếc ghế sofa đối diện lò sưởi, và từng phút từng phút trôi qua khi chàng ngồi đó , nhìn nàng như thể nàng là một sinh vật kỳ lạ bị giam giữ, một cái gì đó hiếu kỳ, méo mó và đáng ghét trong mắt chàng.

Sự im lặng cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi mệnh lệnh chàng đưa ra với một giọng nói lạnh băng xa lạ. "Lại đây, Whitney."

Whitney giật nẩy cả người. Nàng lắc đầu và lùi dần trên giường về phía những chiếc gối. Ánh mắt nàng bay đến những ô cửa sổ, sau đó đến chỗ những cánh cửa khác. Liệu nàng có thể đến được một trong những cánh cửa đó trước khi chàng giữ nàng lại?

"Em có thể thử," Clayton nhận xét. "Nhưng ta hứa là em sẽ không bao giờ làm thế."

Nén lại một tiếng nấc hoảng sợ, Whitney ngồi thẳng băng, chống chọi lại nỗi hoảng loạn đang dâng lên cổ họng nàng. "Về chuyện Paul-"

"Nhắc tên anh ta một lần nữa xem," Clayton xổ ra giận dữ, "ta sẽ giết nàng đấy, lạy Chúa!" Và rồi chàng trở nên lịch sự một cách đáng sợ. "Em có thể có Sevarin nếu hắn vẫn còn muốn em. Nhưng chúng ta có thể thảo luận tất cả điều đó sau. Bây giờ, tình yêu của anh, em có định tự mình đi qua đây với anh, hay để anh đến giúp em vậy?"

Chàng nhướng mày tăm tối nhìn nàng, cho nàng một phút để nghĩ về điều đó. "Thế nào?" chàng đe doạ, nhổm mình dậy từ chỗ ngồi của chàng.

Từ chối van xin hay cho chàng thêm sự thoả mãn trong việc khuất phục nàng, Whitney đứng dậy khỏi chiếc giường. Nàng cố giữ đầu ngẩng cao, để trông có vẻ tự hào và đầy khinh bỉ, nhưng đầu gối nàng run như cầy sấy. Cách chàng hai bước, đôi chân run rẩy của nàng không thể bước được nữa. Nàng đứng đó, nhìn chàng với đôi mắt long lanh nước.

Chàng đứng vụt dậy. "Xoay lại!" chàng quát. Trước khi Whitney có thể thốt lên một tiếng chống đối, chàng túm lấy vai nàng và xoay phắt nàng lại. Với một cú giật đầy hằn học, chàng xé toạc áo nàng xuống lưng và âm thanh của vải bị xé rít lên trong tai nàng, trong khi những chiếc nút áo bọc sa tanh rơi tán loạn trên tấm thảm, lấp lánh dưới ánh sáng của ngọn lửa. Chàng quay lưng nàng về phía chàng và mỉm cười đầy ác ý. "Ta sở hữu cả chiếc áo này," chàng nhắc cho nàng nhớ.

Chàng an vị trở lại trong chiếc ghế của chàng, duỗi đôi chân dài ra, và trong mấy giây ngắm nhìn Whitney đang vụng về cố gắng giữ vạt trước trơn tuột của chiếc áo sa tanh trên ngực nàng. "Buông nó ra!" chàng ra lệnh.

Vạt áo sa tanh tuột khỏi những ngón tay nàng và chàng ngắm một cách bình thản khi tấm vải sa tanh màu ngà tuyệt hảo tuột xuống đôi hông và đôi chân thanh tú của nàng, nằm thành một đống dưới chân nàng.

"Phần còn lại?" chàng hỏi một cách ôn tồn.

Lặng người đi trong nỗi nhục nhã, Whitney do dự, rồi nàng vụng về bước ra khỏi chiếc váy lót cứng, đứng trước mặt chàng chỉ trong chiếc áo lót mỏng manh.

Chàng chờ nàng cởi bỏ, Whitney biết - bởi vì chàng dự định đem sự trần trụi của nàng ra làm nỗi ô nhục cuối cùng của nàng. Chàng định trừng phạt nàng vì chuyện đồn đại về Paul bằng cách làm nàng khiếp sợ như thế này. Được thôi, nàng đã khiếp sợ và bị hạ nhục đủ rồi, đã bị trừng phạt vì bất kỳ điều gì nàng làm hay nàng nghĩ sẽ làm. Trong một sự nổi loạn thầm lặng, nàng bắt đầu bước lùi lại.

Clayton đã đứng dậy trước khi nàng có thể bước bước thứ hai. Tay chàng vươn ra và xoắn lấy làn vải mỏng nơi cổ chiếc áo lót của nàng, kéo căng nó trên bộ ngực chìa ra của nàng. Ngực nàng dâng cao và phập phồng trong những hơi thở nhanh vấp váp. Nàng nhìn xuống bàn tay mạnh mẽ, cắt sửa gọn ghẽ đặt trên bầu ngực nàng , cũng là bàn tay ngày nào đã ve vuốt nàng với một niềm đam mê dịu ngọt. Bỗng nhiên bàn tay chàng xiết lại và bằng một cú giật mạnh, chàng xé làn vải mỏng ra làm đôi, vứt nó ra khỏi thân thể nàng. "Vào giưòng," chàng lạnh lùng ra lệnh.

Cố gắng tuyệt vọng để che đậy sự trần truồng, Whitney lao lên chiếc giường to bốn cọc và nhanh chóng kéo tấm ra giường lên tận cằm, như thể nó có thể bảo vệ nàng khỏi chàng được. Trong cảnh nhạt nhoà phi thực, nàng thấy Clayton cởi bỏ áo khoác của chàng. Chàng cởi nút áo và kéo nó ra, và nàng nhìn một cách mơ hồ những bắp thịt cuồn cuộn trên đôi vai và cánh tay mạnh mẽ của chàng. Khi tay chàng chạm tới thắt lưng quần, Whitney quay ngoắt đầu vào tường và nhắm tịt mắt lại. Bước chân chàng lún xuống giường, và nàng mở mắt, thấy chàng đang gay gắt với vẻ đầy đe doạ ở phía trên nàng.

"Đừng che đậy em khỏi mắt ta!" Chàng túm lấy tấm vải trải giường và giật chúng ra khỏi nắm tay co quắp của nàng. "Ta muốn nhìn cái mà ta đã hào phóng bỏ tiền mua." Nỗi đau vò xé nét mặt chàng khi ánh mắt chàng lướt qua thân thể trần truồng của nàng, rồi thì quai hàm chàng cứng lại.

Trong một cơn sợ hãi làm run rẩy cả người, Whitney nhìn vào gương mặt cứng cỏi, tàn nhẫn của chàng trong khi tâm trí đang bị đoạ đày của nàng tràn đầy những ký ức dịu dàng khác về chàng. Nàng thấy chàng cúi xuống trên người nàng vào cái ngày nàng ngã ngựa, gương mặt chàng trắng bệch vì sợ hãi. Nàng thấy chàng nhìn sâu vào mắt nàng thật dịu dàng cái ngày nàng hôn chàng bên bờ suối –" Chúa ơi, em thật ngọt ngào", chàng đã thì thầm như vậy. Nàng nghĩ đến cái đêm chàng đã dạy nàng đánh bạc với những quân cờ và đồng xu. Nàng nhớ cái cách chàng đã đứng bên nàng chỉ mới mấy đêm trước tại nhà Rutherfords và tự hào giới thiệu nàng là vị hôn thê của chàng.

Dì Anne đúng rồi; Clayton thực đã yêu nàng. Tình yêu và sự chiếm hữu đã đẩy chàng làm những chuyện khủng khiếp thế này với nàng- nàng đã khiến chàng phải làm thế, bằng cách chối bỏ tình cảm của nàng dành cho chàng trong một thời gian lâu như thế, bằng cái quyết tâm mù quáng muốn cưới Paul, Chàng đã dàn xếp để nàng không có lựa chọn nào khác ngoài cưới chàng chứ không phải Paul. Chàng yêu nàng,  và đáp lại nàng đã làm cho người đàn ông kiêu hãnh này trở thành đối tượng cho xã hội dèm pha.

Chiếc giường lún xuống dưới sức nặng của chàng khi chàng nằm dài xuống cạnh nàng. Và nỗi sợ của Whitney đã nhường chỗ cho một sự hối hận sâu thẳm. Đôi mắt nàng đau đớn vì những giọt nước mắt không tuôn ra được, nàng quay mặt về phía chàng và rụt rè đặt những ngón tay run rẩy của nàng lên cạnh hàm cứng nhắc của chàng. "Em – em xin lỗi," nàng thổn thức thì thầm. "Em thật là tiếc."

Mắt chàng nheo lại, rồi chàng cúi về phía nàng, trọng lượng của chàng tì cả lên một bên cùi tay, bàn tay còn lại trượt trên cánh tay trần của nàng rồi mạnh bạo ôm lấy vú nàng. "Cho ta xem," chàng mời gọi, mân mê đầu vú nàng bằng ngón tay cái của mình. "Cho ta xem nàng hối tiếc đến chừng nào."

Bỏ qua sự lên tiếng ồn ào của lương tâm, Whitney ngoan ngoãn để cho những ngón tay của chàng mang những xúc cảm bùng lên từ ngực nàng tới tận đáy lòng nàng. Nàng không cưỡng lại. Nàng đã chuẩn bị  để cho chàng thấy là nàng hối hận- nàng đã chuẩn bị để cho chàng làm điều này với nàng. Miệng chàng cúi xuống trên miệng nàng, tách đôi môi nàng ra trong một nụ hôn sâu mê đắm, và Whitney cố hôn lại chàng với tất cả tình yêu và sự ăn năn trong trái tim đau đớn của nàng. "Em thật đáng yêu, người yêu ngọt ngào của ta," chàng thầm thì trong lúc đôi bàn tay chàng bắt đầu mạnh bạo khám phá cơ thể nàng.

"Nhưng ta cho là em đã nghe thấy điều đó trước rồi." Miệng chàng vạch một đường nóng bỏng từ cổ nàng xuống đến hai đầu vú mầu hồng trên bộ ngực vun đầy của nàng, lưỡi chàng nghịch ngợm, đưa qua đưa lại rồi xoay vòng... Đột ngột, chàng ngậm chặt đôi môi vào núm vú nàng, kéo mạnh, và Whitney rên lên hổn hển với một cảm giác vui thú ngạc nhiên. Ngay lập tức tay chàng đưa xuống dọc đùi nàng, rồi ngược lên giữa chúng để phủ lên đám lông tơ mềm mại, và nàng nẩy người lên vì bản năng. Chàng làm ngơ điều đó, đôi tay đòi hỏi của chàng tách nàng ra và rồi khám phá tận sâu trong nàng, làm nàng kích động và tan chảy ra vì những cảm giác rần rật chạy theo những mối dây thần kinh sơ khai của nàng. Vùi mặt vào cổ nàng, chàng tiếp tục những cử động khơi gợi của bàn tay ở nơi nhạy cảm nhất của nàng, những ngón tay khéo léo của chàng chuyển động chắc chắn và chuẩn xác để nấn ná lại và vuốt ve kích thích những điểm chính xác nơi mà chàng có thể làm những làn sóng dữ dội của khát vọng bùng lên trong nàng. Whitney cong người lên bất lực dưới những nhu cầu bỏng cháy thiêu đốt mà chàng nhóm lên trong nàng, trong khi một nỗi sợ hãi không tên bắt đầu xâm chiếm nàng. Có điều gì đó khang khác, sai trái, trong cái cách chàng hôn nàng và chạm vào nàng! Đối với một người đàn ông đang yêu không vụ lợi, không đòi hỏi, nụ hôn của chàng thiếu mất sự nồng nhiệt nung nấu, những vuốt ve âu yếm của chàng không đủ khát khao da diết...

Những ngón tay chàng chuyển động trong nàng và nàng rên lên trong cổ họng. "À ra nàng thích thế, phải không?" chàng chua chát thì thầm, rồi chàng dừng lại. "Ta không muốn nàng hưởng thụ chuyện này nhiều quá thế, em yêu ," chàng đột nhiên giải thích và chuyển toàn bộ sức nặng của chàng lên trên nàng, len đầu gối vào giữa hai chân nàng. Chàng tóm lấy hông nàng, nhấc nó lên, cùng lúc đó dư âm cay độc trong giọng nói của chàng cũng xuyên qua niềm khoái lạc mê mụ đang nhấn chìm nàng. Đôi mắt nàng mở lớn. Nàng nhìn thấy cái vẻ chua cay, khắc nghiệt của chàng vừa lúc chàng lùi ra rồi đâm xuyên hết chiều dài của chàng vào trong lối vào trinh nữ chật hẹp của nàng. Cơn đau bỏng rát xé toạc nàng và nàng hét lên, vùi mặt vào trong lòng tay, cảm thấy lưng đau nhói. Phía trên nàng một tiếng rủa độc địa bùng ra từ trong lồng ngực Clayton. Chàng rút ra, và nàng hoảng loạn cứng người lại, gắng gượng chịu đựng chờ cho một cơn đau khốn khổ khác tới khi chàng lại đi vào nàng lần nữa. . .

Nhưng cơn đau chẳng bao giờ tới; chàng giữ ở ngoài, bất động.

Whitney yếu ớt buông tay khỏi gương mặt nàng. Qua màn nước mắt mờ đục, nàng nhìn thấy chàng ở trên nàng. Clayton ngả đầu ra sau, mắt chàng nhắm chặt, gương mặt chàng bao phủ bởi một nỗi thống khổ xác thịt. Khi nàng nhìn vào gương mặt hoang tàn ấy, cơ thể nàng giật lên trong những tiếng nức nở cố nén, cho đến khi sự khốn khổ phải nén chúng lại vượt quá mức chịu đựng của nàng. Nàng muốn được ôm ấp, muốn được nuông chiều, và thật trớ trêu làm sao, nàng tìm kiếm sự nuông chiều ấy từ chính người làm nàng đau khổ. Run bắn người trong một tiếng khóc đơn độc, hoảng loạn, Whitney vươn tay ôm xiết đôi vai mạnh mẽ của Clayton và kéo chàng xuống phía nàng. Bằng tất cả sự dịu dàng đau đớn, Clayton ôm nàng vào trong tay, và nằm xuống cạnh nàng.

Không nói một lời, nàng quay mặt vào khuôn ngực trần của chàng và khóc, khóc cho cạn hết cả con tim nàng trong những tiếng nức nở đau đớn, những tiếng nức nở làm rung chuyển tấm thân mảnh dẻ của nàng điên cuồng đến nỗi Clayton nghĩ chúng sẽ xé nàng tan tành ra mất. Chàng nằm đó, ôm tấm thân trần vừa bị cưỡng đoạt của nàng trong lòng, vuốt ve mái tóc mềm như lụa rối bời của nàng, trong khi chàng tự dằn vặt mình bằng âm thanh những tiếng khóc cố nén của nàng, xỉ vả mình bằng những giọt nước mắt tuôn chảy từ đôi mắt nàng làm ướt đầm khuôn ngực chàng.

"Em... em đã bảo Paul là em – em không cưới anh ấy," Whitney khóc oà ra. "Tiếng đồn không – không phải là lỗi của em."

"Không phải vì thế đâu, bé con," Clayton thầm thì, giọng chàng thô tháp những cảm xúc. "Anh sẽ chẳng bao giờ làm thế này với em vì điều đó."

"Thế thì tại sao?" nàng nấc lên.

Clayton hắt ra một hơi thở tan nát. "Anh nghĩ em đã ăn nằm với hắn. Và với những người khác."

Đột nhiên tiếng khóc của Whitney im bặt. Chộp lấy tấm khăn trải giường che lên bộ ngực trần, nàng chống người lên trên khuỷu tay và chằm chằm nhìn chàng bằng đôi mắt xanh đầy vẻ khinh ghét. "Ôi anh đã như thế sao!" nàng kêu lên, và giật mình ra khỏi vòng tay chàng, lăn người sang phía khác để quay mặt vào tường. Nỗi hoang mang khủng khiếp nàng cảm nhận trong chiếc xe ngựa đã tan đi cùng với niềm tin rằng chàng yêu nàng. Nỗi nhục nhã lại loé lên, nàng hiểu chàng làm điều này là để hạ nhục nàng thôi; niềm kiêu hãnh quái đản của chàng đòi hỏi sự trả thù không bút nào tả xiết này vì một tội ác tưởng tượng nào đó. Sự tức tối dâng lên trong nàng khi nàng nhận ra rằng nàng đã dâng hiến cho chàng không một chút đắn đo. Chàng không lừa gạt nàng, nàng đã lừa gạt chính bản thân nàng. Chàng không đánh cắp sự trinh bạch của nàng, chính nàng đã dâng nó cho chàng! Nàng đã dâng nó cho chàng! Đắm chìm trong nỗi hổ thẹn và căm ghét bản thân, nàng cố kéo tấm chăn phủ giưòng nặng trĩu lên để che phủ chính mình.

Clayton thấy vậy, chàng với tay để kéo tấm chăn thật dịu dàng phủ lên tấm thân trần đáng yêu của nàng. Đã quá muộn màng khi nhận ra chàng đã làm cho vết thương lòng nàng đau đớn thêm bằng những lời lăng mạ, chàng đặt tay mình lên vai nàng, gắng quay nàng lại với chàng thật nhẹ nhàng. "Nếu em cho phép," chàng khẩn nài, "anh mong được giải thích-"

Khiếp sợ, nàng gạt tay chàng đi. "Tôi mong là anh sẽ cố! Nhưng hãy làm thế bằng cách viết thư, bởi vì nếu anh còn léo hánh đến gần tôi hay gia đình tôi lần nữa, Tôi sẽ giết anh, tôi thề tôi sẽ giết anh!" Bản chất của lời đe doạ can trường này đã bị giảm nhẹ bởi những tiếng nức nở nghẹn ngào khi đó, những tiếng nức nở dường như mãi mãi chẳng bao giờ dứt cho đến khi nàng chìm vào một giấc ngủ nặng nề.
Đức ông cao quý Clayton Robert Westmoreland, Công tước Claymore, hậu duệ sau 500 năm của một giòng dõi quý tộc, chủ nhân ông của những điền trang và tài sản mênh mông không thể nào kể hết, đang nằm bên cạnh người phụ nữ duy nhất chàng từng yêu, chẳng thể làm gì để hoặc là dỗ dành nàng hoặc là giành lại nàng.

Chàng nhìn chằm chằm lên trần nhà, mường tượng ra nàng như cách đây mấy tiếng đồng hồ, đang tạo ra quanh nàng một nhóm người vui vẻ, những người phải-là-nhạc-công.

Làm sao chàng lại có thể làm điều này với nàng được chứ, khi mà tất cả mọi mong muốn của chàng là nâng niu và chiều chuộng và bảo bọc nàng? Thay vào đó chàng lại lạnh lùng và đầy toan tính lấy đi sự ngây thơ của nàng. Và khi làm thế, chàng đã đánh mất nhiều hơn là nàng mất, vì chàng đã xoay xở để mất đi thứ duy nhất chàng từng thực tâm mong có- chính là cô gái bướng bỉnh, xinh đẹp đang nằm bên chàng.

Chàng thật là kinh tởm.

Chàng nhớ tất cả những điều lỗ mãng, thô bỉ chàng đã nói với nàng trong cỗ xe và trong căn phòng này. Mỗi một từ hạ tiện chàng nói ra, mỗi một động chạm làm nàng thương tổn đang diễu qua tâm trí chàng, mang đến cho chàng một cơn đau dày xé, thế nên chàng tự trừng phạt mình bằng cách suy đi xét lại từng chút những điều xấu xa chàng đã làm hay đã nói với nàng.

Lúc tảng sáng, nàng quay mình nằm lại. Clayton nghiêng tới và dịu nhẹ gạt đi một mớ tóc nâu khỏi gò má mịn màng của nàng, rồi nằm lại để ngắm nàng say ngủ. Bởi chàng biết đây có thể là lần cuối Whitney nằm cạnh bên chàng.

Nàng tỉnh giấc vào sáng hôm sau, lờ mờ nhận thấy một cảm giác uể oải giữa hai chân, trên đùi và trên thắt lưng nàng. Đôi mí mắt nàng run rẩy mở ra và nàng lăn người nằm ngửa lại. Tâm trí nàng mơ màng, chậm chạp khi nàng nhìn qua đôi mắt ngái ngủ hé mở cảnh tượng xung quanh. Nàng đang nằm trong một chiếc giưòng tráng lệ đặt trên bệ cao. Căn phòng ngủ bao la có cỡ bằng mười căn phòng ngủ rộng nhất ở nhà nàng, và đò đạc trong đó thì thật huy hoàng. Nàng hấp háy mắt nhìn tấm thảm màu xanh rêu dày trải một cách sang trọng suốt cả sàn nhà rộng. Cả bức tường bên trái nàng là những khung kính trải rộng, phía đối diện là một chiếc lò sưởi lát đá cẩm thạch, to đến nỗi nàng có thể đứng thẳng trong vòm cửa lò. Hai bức tường còn lại khảm gỗ hồng sắc và treo đầy những tấm thảm tráng lệ. Mệt lử, Whitney nhắm mắt và lại bắt đầu trôi vào chốn yên bình của giấc ngủ. Kỳ cục là nàng lại có thể ngủ trong một căn phòng đầy vẻ đàn ông như thế.

Mắt nàng trợn lên và nàng ngồi phắt dậy trên giưưòng. Giường của ông ta! Phòng ông ta! Ai đó mở cửa và nàng co rúm lại, níu chặt tấm vải lụa trải giường trên bầu ngực trần của nàng. Người hầu gái tóc đỏ nhỏ bé mà Whitney đã nhìn thấy ngoài ban công đêm trước đi vào, mang theo chiếc áo dài mầu ngà và chiếc áo lót được sửa lại của nàng. Bà cẩn thận treo chúng phía trên cánh cửa dẫn vào phòng thay đồ. Khi bà quay người lại để bước đi, bà nhìn thấy Whitney đang tất tưởi vội vàng với vẻ cảnh giác ở trên giừơng, bà nhặt lên chiếc áo ngoài viền đăng ten thanh lịch máng trên tay ghế. "Xin chào, thưa cô," người hầu nói khi tiến lại gần giưòng, và Whitney cay đắng nhận ra người hầu gái chẳng hề tỏ ý ngạc nhiên khi thấy một người phụ nữ trần truồng trên giưòng của chủ nhân- rõ ràng là điều này chả có gì là bất bình thường cả.

"Tên tôi là Mary," người hầu gái nói bằng giọng dân địa phương Ai len khi bà đưa tay về phía chiếc áo đăng ten. "Tôi giúp cô dậy nhé?"

Xấu hổ đến trân cả người, Whitney nắm lấy cánh tay đưa ra của nàng và loạng choạng leo xuống giường. "Lạy Chúa lòng lành!" Mary lắp bắp, dán mắt vào vết máu trên tấm khăn trải giưòng bằng lụa. "Ông ấy đã làm gì cô vậy?"

Whitney kìm nén trận cười hoang dại làm rung cả người nàng trước sự ngờ nghệch của câu hỏi ấy. "Ông ấy huỷ hoại ta!" nàng nấc lên.

Mary chằm chằm nhìn vết máu như bị thôi miên. "Ông ấy sẽ phải trả một cái giá khủng khiếp cho điều này vào ngày phán xét. Chúa sẽ không tha thứ chuyện này dễ dàng đâu.-ông chủ thói nào tật ấy, và biết rõ.., và cô là một xử nữ!" Người hầu gái đưa mắt ra khỏi tấm khăn trải giường và dẫn Whitney tới chỗ bồn tắm cẩm thạch nối giữa các phòng ngủ.

"Ta mong Chúa đừng tha thứ cho ông ta!" Whitney rên lên với giọng nói vỡ vụn, bước vào bồn nước ấm. " Ta hy vọng ông ta bị đốt cháy dưới địa ngục. Ta ước gì ta có một con dao để ta có thể moi tim ông ta ra!" Mary bắt đầu thoa xà phòng lên lưng nàng, nhưng Whitney lấy miếng vải từ tay bà và bắt đầu chà xát mọi nơi trên thân thể nàng, những nơi mà Clayton đã đụng đến. Bỗng nhiên tay nàng đông cứng. Nàng thật là quá chừng điên không khi ngoan ngoãn leo vào bồn tắm trong khi lẽ ra phải ăn mặc xong xuôi rồi và lập kế hoạch đào tẩu rồi? Nàng nắm chặt cổ tay người hầu gái, mắt mở to van nài. "Mary, ta phải đi trước khi ông ta trở lại. Làm ơn giúp ta tìm đường ra khỏi đây đi. Bà không thể tin nổi ông ta đã làm ta đau đến thế nào đâu, những điều - những điều khủng khiếp- mà ông ta nói với ta. Nếu ta không đi khỏi, ông ta sẽ - ông ta sẽ bắt ta làm thế nữa." Người hầu gái nhìn Whitney bằng đôi bắt bối rối, thương xót và ân cần lắc đầu. "Đức Ông không có ý mong muốn vào phòng này hay giữ cô lại đâu. Chính đức ông đã bảo tôi chăm sóc cô. Xe ngựa đã chờ cô ngoài cửa trước rồi, và tôi được lệnh đưa cô xuống đó khi cô mặc áo xong."

Clayton đứng bên cửa sổ lầu hai phía trên lối cổng chính vào nhà chờ cho bóng dáng nàng hiện ra lần cuối. Chờ để làm cuộc chia ly cuối cùng của chàng. Những cành cây chao nghiêng và xạc xào trong gió, nghiêng xuống tận vai nàng khi nàng bước ra một ngày phong sương và thê thiết giống như tâm hồn chàng vậy. Tà áo dài bay lất phất theo bước chân nàng khi nàng lê bước xuống cỗ xe đang đợi sẵn, và gió ùa vào tóc nàng, vầy vò tóc nàng dữ dội.

Ở bậc thang cuối cùng, Whitney đứng lại và trong một khoảng khắc nghe tâm hồn đau đớn, Clayton nghĩ nàng sắp sửa quay đầu lại và nhìn lên phía chàng. Chàng đưa tay ra một cách vô vọng, khát khao muốn chạm ngón tay vào gò má mịn mềm như lụa của nàng. Nhưng tất cả những gì chàng đụng tới là tấm kính cửa lạnh lẽo mà thôi. Và như thể là cảm nhận được chàng đang nhìn, Whitney ngẩng cao mái đầu nàng như nàng thường làm một cách vương giả, hất mái đầu nàng một cách thách thức, và không hề nhìn lại, nàng bước vào trong xe.

Chiếc ly rượu brandy Clayton đang cầm vỡ tan trong bàn tay co quắp của chàng, và chàng nhìn xuống những giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ những ngón tay.

"Tôi hình dung Đức Ông sẽ bị đầu độc vì máu bây giờ đấy," Mary, người đang đứng bên cạnh lối đi, dự đoán với đôi chút thoả mãn trong đó.

"Thật không may, ta nghi ngờ điều đó," Clayton đáp lại một cách dửng dưng.

Whitney co rúm vào một góc của cỗ xe, những suy nghĩ của nàng quẩn quanh choáng váng giữa hổ thẹn, đau đớn hay giận dữ. Nàng nghĩ về những điều thô bỉ chàng nói với nàng, cái cách trần trụi như thể đang làm một giao dịch bán mua mà tay chàng cử động trên da thịt nàng, khơi dậy sự đáp ứng mà nàng không mong muốn từ cơ thể phản trắc của nàng một cách thạo đời.

Cơn giận cay đắng dâng lên tận cổ làm nàng không thở nổi. Nàng ước chi nàng chết đi cho rồi – không, nàng ước chàng chết đi! Đêm qua mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng kinh hoàng mà nàng phải chịu. Michael Archibald chắc chắn sẽ bắt Emily bảo nàng về nhà nàng, vì chàng sẽ không cho phép một phụ nữ có vấn đề về đức hạnh giao thiệp với vợ chàng. Ngay cả khi Whitney có thể thuyết phục chàng rằng nàng bị buộc phải qua đêm với Clayton, nàng cũng vẫn cứ hư hỏng, vẫn cứ không thích hợp để được xã hội thượng lưu chấp nhận.

Cố nén xuống một cơn buồn nôn, Whitney ngả đầu ra sau. Bằng cách nào đó, nàng phải nghĩ ra một cái cớ nghe được để nói với gia đình Archibalds ngõ hầu giải thích tại sao nàng lại đi vắng suốt đêm. Bằng không nàng sẽ bị tống cổ ra khỏi tình bạn với người bạn thân thiết nhất của nàng, bị trục xuất khỏi mối thân quen với những người lịch sự. Nàng sẽ phải sống cuộc đời mình trong nỗi hổ thẹn nàng đơn chỉ có cha nàng làm bạn.

Sau gần một giờ đồng hồ, rốt cuộc Whitney dàn xếp được một lý do để nói với Michael and Emily; nghe có vẻ bấp bênh, song nó có thể chấp nhận được nếu họ không hỏi thêm gì. Giờ thì nàng cảm thấy đỡ sợ, nhưng lại thấy nàng độc hơn, yếu ớt hơn gấp bội. Không có ai để nàng có thể tìm kiếm sự an ủi và thấu hiểu.

Nàng có thể viết thư cho dì Anne đang ở thăm một người họ hàng tận Lincolnshire, và xin bà đến London. Nhưng bà có thể làm gì ngoài việc bắt Clayton cưới nàng ngay lập tức? Quả là một hình phạt cho hắn, Whitney nghĩ một cách mỉa mai. Hắn ta sẽ có chính xác thứ mà hắn muốn, và nàng thì bị ép buộc phải cưới người đàn ông mà nàng căm hận cho đến khi nào nàng còn sống. Nếu Whitney từ chối lấy Clayton, dì Anne tự nhiên sẽ phải quay qua chú Edward nhờ giúp đỡ. Khi chú Edward biết được những gì Clayton đã làm, có lẽ chú sẽ buộc Clayton để chú rửa hận, nghĩa là một cuộc đấu súng, giá nào cũng phải tránh vụ đấu súng đi thôi. Thứ nhất, đấu súng hiện giờ là trái pháp luật; thứ hai, Whitney hoảng sợ tin rằng tên vô lại đó sẽ giết chết chú nàng.

Khả năng thay thế cho chú Uncle Edward là đòi công lý trước toà, nhưng mà phiên xử và những tai tiếng rùm beng trong xã hội sẽ huỷ hoại Whitney hết cuộc đời.

Và thế là, nàng ngồi đây, đành phải gánh chịu nỗi đau và sự hổ thẹn một mình, chẳng có cách nào để rửa mối hận của nàng với tên ác quỷ kia được! Nhưng nàng sẽ làm gì đó, nàng tự nhủ một cách phấn chấn. Lần tới khi chàng đến gần nàng, nàng sẽ sẵn sàng. Lần tới chàng đến bên nàng ư? Đôi tay Whitney bỗng mướt mồ hôi, và mồ hôi cũng túa ra trên trán nàng . Nàng sẽ là... (thiếu từ gì đó ở chỗ này mọi người ạ) nếu có bao giờ chàng đến gần bên nàng lần nữa. Nàng sẽ giết chết chính mình nếu nàng lại để cho chàng động vào nàng! Nếu chàng cố nói với nàng, nếu chàng chạm vào nàng, nàng sẽ kêu toáng lên và chẳng bao giờ có thể dừng lại!

Mỗi một người hầu trong nhà Archibald có vẻ như đều đang lảng vảng ngoài hành lang, lấm lét nhìn Whitney với cái vẻ lên án bí ẩn khi nàng bước vào nhà. Nàng đi một cách can đảm qua người quản gia, ba người giúp việc, và nửa tá hầu gái... với mái đầu ngẩng cao và chiếc cằm hếch lên. Nhưng khi nàng đóng cửa phòng ngủ lại sau lưng, nàng ngã quỵ xuống ngay đó, toàn thân run rẩy và chiếc cằm thì lập cập. Clarissa xuống chỗ nàng một phút sau đó, xù lên y như một con nhím phát rồ, sầm sập đóng mở mấy cái ngăn kéo, phì phò lẩm bẩm nào là "con gái mất nết", nào là "bôi gio trát trấu lên tên tuổi gia đình."
Whitney che dấu sự mất thể diện của nàng đằng sau cái vẻ sắt đá và giật bỏ chiếc áo dài lụa màu ngà đáng ghét, ngượng ngập vồ lấy một cái váy khi cặp mắt của Clarissa xoi mói tấm thân trần của nàng một cách nghi ngờ.

"Người mẹ khốn khổ của cô chắc hẳn không thể nằm yên ở dưới mồ," Clarissa tuyên bố, thõng tay xuống hai bên hông.

"Đừng nói những điều kinh khủng đó," Whitney khổ sở nói. "Mẹ đang yên nghỉ vì bà biết con chẳng làm điều gì đáng hổ thẹn."

"Ồ, chỉ là quá tồi tệ khi mà đám gia nhân nhà này không ai biết điều đó," Clarissa đáp, sưng sỉa lên vì giận. "Họ nhâng nhâng nháo nháo như ông hoàng bà chúa kia kìa. Và ai ai cũng đang thậm thọt thì thào về cô cả!"

Câu chuyện của Whitney với Emily chiều tối hôm đó còn bẽ bàng hơn nữa. Emily chỉ ngồi đó, chăm chú nghe câu chuyện không đâu vào đâu của Whitney về việc ngài công tước đã đưa nàng đến một bữa tiệc khác bên kia thành phố ra sao, và khi đã quá muộn, bà chủ không tên nọ đã khăng khăng bắt Whitney ngủ lại thế nào. Sau khi nàng giảng giải xong, Emily gật đầu chấp nhận là cô hiểu hoàn toàn, không thắc mắc, nhưng gương mặt xinh đẹp thật thà của cô phản ánh rằng cô cực kỳ xốc. Đó quả là một lời buộc tội tồi tệ hơn bất kỳ lời buộc tội nào cô từng đã nói.

Emily đi thẳng vào phòng làm việc của chồng cô và kể lại câu chuyện cho chàng. "Anh thấy không," cô nói bằng một giọng tin tưởng trong khi lo lắng dò xét gương mặt của Michael, "hoàn toàn vô tội và không có gì tai tiếng cả. Anh tin lời giải thích của cô ấy, phải không Michael?" cô van vỉ.

Michael dựa ngửa ra ghế và nhìn người vợ trẻ của chàng đầy cân nhắc, "Không," chàng lặng lẽ nói, "anh không tin." Anh vươn tay kéo Emily ngồi xuống trên đùi. Anh dò xét cái vẻ quẫn trí trên mặt nàng một lúc lâu, rồi nói một cách tử tế, "Nhưng anh tin em. Nếu em nói nàng ấy vô tội, anh sẽ tin là như thế."

"Em yêu anh, Michael," Emily đơn giản nói, người cô chùng xuống vì thanh thản. "Whitney sẽ chẳng bao giờ làm điều gì thấp kém, em biết điều đó!"

Whitney đã sợ bữa ăn tối, nhưng Emily và chồng nàng có vẻ như hoàn toàn thoải mái và tự nhiên. Thực tế là Michael thậm chí còn thúc giục nàng ở lại với họ cho đến sau ngày cưới của Elizabeth, còn hơn một tháng nữa mới tới. Chàng có vẻ thật chân thành, và Emily thì quá mong muốn nàng ở lại, đến nỗi Whitney đã nhận lời một cách sung sướng và biết ơn. Điều cuối cùng nàng muốn là đi về nhà đối mặt với cha nàng và những điều tiếng về vụ đính ước giữa nàng và Paul.

Nhưng đêm đó, khi nàng nằm trong giường, nỗi cô độc và tuyệt vọng dâng lên như sóng triều trong lòng nàng. Nàng ước dì nàng có mặt để bảo nàng phải làm gì, nhưng tận trong tim nàng biết không có điều  gì Anne hay bất kỳ ai có thể làm để giúp nàng được cả. Nàng sẽ phải chịu đựng điều này một mình thôi.

Từ giờ trở đi, nàng sẽ luôn luôn chỉ có một mình. Nàng chẳng bao giờ có thể có chồng hay con được nữa, vì không một người đàn ông tử tế nào lại muốn lấy nàng. Nàng hư hỏng, nhơ nhớp và đã qua tay kẻ khác. Nàng đã luôn muốn có con mà giờ thì không thể. Nỗi đau đang lên làm tắc nghẹn cổ nàng.

Dầu vậy nàng chẳng muốn có chồng, nàng tự nhủ một cách cay đắng. Nàng sẽ chẳng bao giờ có thể quan tâm đến một người đàn ông khác hay chịu được sự động chạm từ đôi tay của họ. Trong suốt đời nàng nàng đã chỉ muốn lấy hai người: Paul, yếu đuối và nông cạn, và Clayton , một con thú. Paul chỉ làm nàng thất vọng, nhưng Clayton thì đã tàn hại nàng, Hắn đã khéo léo kiếm đường vào con tim nàng rồi sau đó xài xể nàng và ném nàng đi mất, đẩy nàng về nhà không một lời xin lỗi!

Những giọt nước mắt tuôn xuống đôi gò má và nàng điên cuồng gạt chúng đi. Clayton Westmoreland đã làm nàng khóc lần cuối cùng rồi đấy nhé! Khi họ gặp lại lần sau, nàng sẽ cứng rắn và bình thản. Nàng đã nghĩ ngợi về hắn xong xuôi rồi, nàng sẽ chẳng bao giờ nghĩ về đêm qua nữa.

Bất chấp quyết định của nàng, những ngày sau đó là những ngày đau khổ nhất trong đời Whitney. Mỗi khi người quản gia xuất hiện để thông báo một người thăm viếng, trái tim Whitney lại nhảy dựng lên hãi sợ rằng người khách là Công tước Claymore. Nàng muốn bảo Emily nói rằng nàng không ở nhà khi chàng đến.

Nhưng nàng làm thế sao được chứ khi chàng là người quen của Michael, và nàng chỉ là khách trong nhà Michael thôi? Hơn nữa, Emily sẽ muốn biết vì sao, và điều đó lại sẽ mở ra đề tài về Clayton, cái đề tài mà Emily đã cố gợi lại mấy lần rồi. Whitney chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc khép mình lại và cố gắng xoa dịu thần kinh mỗi lần có một người khách ghé đến thăm nhà Archibald.

Nàng ít khi đi cùng Emily ra khỏi nhà vì bị ám ảnh bởi cái niềm tin không lành mạnh rằng nàng sẽ phải đối mặt Clayton nếu nàng đi. Mỗi ngày qua sự căng thẳng của nàng càng lên cao cho đến khi nàng cảm thấy nàng chắc phải phát điên lên mất với sự chờ đợi bất lực, nỗi sợ hãi và căm hận này.

Nhưng nàng vẫn giữ lời nàng hứa với bản thân mình một tuần trước. Nàng khăng khăng từ chối nghĩ đến cái đêm định mệnh ghê tởm kia. Và nàng không khóc.

Ngày đăng: 24/04/2013
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...