Gửi bài:

Chương 2

Tin tức về việc con gái của Martin Stone đang đóng gói hành lý sang Pháp được truyền đi khắp vùng như ngọn lửa bùng lên trong đám cỏ khô. Ở một vùng quê buồn tẻ nơi mà tầng lớp quí tộc thường sống cách biệt và kín đáo thì Whitney lại một lần nữa trở thành chủ đề bàn tán ưa thích của họ.

Trên con đường trải sỏi, trong các ngôi nhà dù giàu hay nghèo, phụ nữ ở mọi lứa tuổi tập trung nhau lại cùng nhau tán chuyện. Để tăng thêm hương vị và sự chú ý, họ thảo luận mọi hành động phiêu lưu trong suốt cuộc đời đầy tai tiếng của Whitney. Bắt đầu là chuyện cô đã thả một con cóc trong buổi đi lễ chủ nhật tại nhà thờ năm cô mới 8 tuổi, rồi đến chuyện mùa hè năm ngoái cô đã bị ngã lộn cổ từ trên cây xuống khi đang theo dõi Paul Sevarin trong khi anh ta đang tán tỉnh một quí cô ở bên dưới.

Chỉ sau khi những sự kiện đó được gợi lại từng chi tiết họ mới cho phép mình tiếp tục phỏng đoán lí do Martin Stone cuối cùng cũng gửi con gái tới Pháp.

Nói chung, họ chắc rằng đứa trẻ bất trị này có thế đã đẩy người cha tội nghiệp của cô đi quá xa khi cô xuất hiện trong chiếc quần của đàn ông. Bởi vì cô có quá nhiều khiếm khuyết nên họ lại tiếp tục tranh cãi lí do thực sự khiến cha cô hành động đột ngột như thế. Nhưng nếu có một lý do mà họ cùng nhau đồng ý thì chính là anh chàng Paul đó.

Sevarin sẽ thở phào nhẹ nhõm khi cô gái không còn làm vướng chân anh nữa.

Trong suốt 3 ngày sau đó, hàng xóm của Martin Stone lần lượt đến nhà ông, bề ngoài là thăm viếng Quý bà Gilbert và tạm biệt Whitney. Buổi tối trước khi họ lên đường đến Pháp, Anne Gilbert ngồi trong salon, chịu đựng một trong những cuộc thăm viếng xã hội đó của 3 quí bà và con gái của họ. Nụ cuời của bà mang tính hình thức hơn là thân thiện khi bà lắng nghe những người phụ nữ này với sự giận dữ chẳng cố che giấu là mấy khi họ tỏ ra là những người đến chúc phúc trong khi để lộ sự vui sướng độc ác khi thuật lại chi tiết một số hành vi bồng bột của Whitney. Đằng sau vẻ quan tâm thân ái của mình họ nhấn mạnh rằng theo ý kiến cá nhân của họ Whitney sẽ nhanh chóng tự làm mình mất mặt ở Paris, sẽ huỷ hoại sự đúng mực của Anne và có thể huỷ hoại sự nghiệp ngoại giao của Edward.

Bà đứng lên khi cuối cùng bọn họ cũng chịu rời đi và gật đầu chào tạm biệt họ, sau đó bà ngồi phịch xuống ghế mắt sáng lên với một quyết tâm giận dữ. Bằng cách liên tục chỉ trích con gái trước mặt người khác, Martin đã biến chính con mình thành mục tiêu cười cợt của cả làng. Tất cả những gì Martin cần làm là nhanh chóng mang Whitney rời xa những con người hẹp hòi, hằn học và để cô toả sáng tại Paris nơi mà xã hội sẽ không khắc nghiệt như thế này.

Ở cửa ra vào người quản gia sửa giọng hô lớn "Ông Sevarin đến, thưa phu nhân."

"Hãy đưa ông ấy vào đây" Anne nói, thận trọng che dấu sự ngạc nhiên dễ chịu của mình rằng đối tượng niềm đam mê trẻ con của Whitney đã đến để chào từ biệt cô. Tuy nhiên sự hài lòng của Anne trôi tuột đi khi Sevarin bước vào phòng khách tay trong tay với một quí cô tóc vàng rất đáng yêu. Khi mà tất cả mọi người trong vòng 15 dặm vuông đều biết là Whitney tôn thờ anh ta, Anne không nghi ngờ việc Paul Sevarin cũng biết điều đó và bà nghĩ anh ta thật độc ác khi mang một phụ nữ trẻ theo cùng khi đến chào tạm biệt cô gái hâm mộ anh ta.

Bà nhìn anh ta ngang qua phòng tiến về phía mình, mong muốn tìm ra điều gì đó để chỉ trích anh ta nhưng chẳng có gì cả. Paul Sevarin cao và đẹp trai, có vẻ hấp dẫn của một quí ông giàu có và được nuôi dạy tốt. "Chào buổi tối Ông Sevarin," Bà nói với vẻ lạnh lùng hình thức. "Whitney ở trong vườn."

Như thể anh ta đoán ra lí do sự xa lánh của bà, mắt của Paul lấp lánh nụ cười khi chào bà " Tôi biết điều đó, nhưng tôi hi vọng bà có thể tiếp chuyện Elizabeth trong khi tôi chào tạm biệt Whitney"

Ngạc nhiên Anne nhẹ nhàng nói, " Rất vui lòng."

Whitney nhìn bụi hồng đầy khổ não. Dì của cô trong phòng khách, không nghi ngờ gì là bà đang được "thết đãi" hàng lô chuyện trong quá khứ của cô cháu gái và những dự đoán độc ác về tương lai của cô.

Emily đã tới London cùng cha mẹ còn Paul thì...thậm chí không đến chào tạm biệt cô. Không phải cô thực sự mong chờ anh tới, rất có thể lúc này anh đang tụ tập với bạn bè và nâng cốc chúc mừng sự ra đi của cô.

Như thể cô gọi hồn anh, giọng nói sâu lắng, đầy nam tính của anh vang lên từ bóng tối phía sau cô, " Xin chào, cô bé xinh đẹp."

Whitney lảo đảo xoay người. Anh đang đứng dựa vai vào một thân cây chỉ cách cô có vài inch. Dưới ánh trăng chiếc sơ mi cổ cồn trắng như tuyết của anh nổi bật bên duới chiếc áo khoác sẫm mầu gần như không nhận thấy. Anh nói khẽ " Anh hiểu là em đang rời bỏ chúng tôi."

Không thể thốt lên lời, Whitney gật đầu. Cô đang cố khắc trong kí ức từng đường nét khuôn mặt đẹp trai của anh dưới ánh trăng". Cuối cùng cô thốt lên "Anh sẽ nhớ em chứ?"

"Tất nhiên là anh sẽ nhớ em." Anh cười. "Thưa quí cô, mọi thứ sẽ trở nên nhàm chán nếu thiếu vắng em."

" Đúng vậy, em có thể hình dung điều đó." Whitney cụp mắt xuống thì thào, "Khi em đi rồi, ai sẽ lao khỏi cây để phá huỷ chuyến đi picnic của anh, làm gẫy xe của anh..."

Paul ngắt những lời tự buộc tội của cô, " Không ai cả."

Whitney nhìn anh thẳng thắn, " Anh sẽ chờ em chứ?"

Anh trả lời thoái thác, "Anh sẽ ở đây khi em quay trở lại, nếu đó là những gì em định nói".

Whitney khăng khăng trong tuyệt vọng. "Anh biết là không phải vậy. Ý của em là anh có thể không cưới ai khác cho đến khi em..."Whitney nín bặt vì xấu hổ. Cô băn khoăn, tại sao cô luôn lặp lại điều này với anh? Tại sao cô không thể dễ thương hơn và tán tỉnh anh như những cô gái lớn tuổi hơn thường làm?

"Whitney," Paul nói một cách chắc chắn " Em sẽ đi xa và quên luôn cả tên anh. Một ngày nào đó, em sẽ tự hỏi tại sao em lại yêu cầu anh chờ em."

Cô đau khổ thú nhận, " Em đang băn khoăn về điều đó rồi."

Thở dài vì giận dữ và thông cảm, Paul chạm nhẹ vào cằm của cô, buộc cô nhìn thẳng vào anh, anh nói với nụ cười miễn cưỡng "Anh sẽ ở đây, nóng lòng chờ xem em lớn lên thế nào."

Bị mê hoặc, Whitney nhìn chằm chặp vào khuôn mặt tươi cười, đẹp trai hoàn hảo rồi thì cô lại lặp lại sai lầm cuối cùng của mình: Bốc đồng, cô nhón chân, vòng tay quanh cổ và đột ngột hôn lên khoé môi của Paul. Khẽ chửi thề, Paul kéo tay cô xuống và đẩy ra xa. Những giọt nước mắt tự khinh ghét bản thân dâng đầy trong mắt Whitney. " Em xin lỗi Paul. Em...Em không bao giờ nên làm điều đó."

Anh đồng ý, "Không, em không nên làm điều đó". Anh thò tay vào túi, giận dữ rút ra một chiếc hộp nhỏ và lẳng nó vào tay cô "Anh mang tới cho em một món quà chia tay."

Tinh thần của Whitney lên cao vút " Anh mang quà cho em ư? Ngón tay cô run run khi mở nắp hộp và vô cùng sung sướng khi nhìn thấy một chiếc mặt dây chuyền nhỏ được lồng trong một sợi dây chuyền vàng mảnh "Ôi Paul" cô thì thầm, mắt sáng lên " Đây là một món quà quí giá và xinh đẹp nhất – em sẽ trân trọng nó suốt đời"

Anh thận trọng nói "Chỉ là một vật kỉ niệm. Chẳng có gì hơn cả."

Whitney không nghe thấy anh nói gì khi cô tôn kính chạm vào sợi dây. "Anh đã chọn nó cho em ư?"

Paul thực sự dao động. Sáng nay anh đã đi vào làng để chọn một món đồ nữ trang nhỏ cho Elizabeth. Trong khi ở đó, người chủ tiệm đã vừa cười vừa nhắc rằng Cô Stone sẽ đi Pháp và hẳn là Paul muốn kỉ niệm sự tự do của mình. Thực tế là Paul có ăn mừng. Vì thế trong cơn bốc đồng Paul nhờ người chủ tiệm chọn một món gì đó phù hợp với một cô bé 15 tuổi. Cho đến tận khi Whitney mở chiếc hộp cách đây 1 giây, Paul vẫn không biết trong hộp có gì. Giờ anh phải nói gì với cô đây?. Nếu may mắn, Dì và chú của cô có thể tìm cho cô một người Pháp sẵn lòng cưới cô, thích hợp nhất là một người đàn ông dễ bảo người sẽ không phàn nàn khi nào thì Whitney chĩa móng chân sắt vào anh ta. Đúng ra Paul nên an ủi cô, thúc cô đến Pháp để tìm cơ hội cho mình. Thay vào đó, anh giữ chặt hai tay bên mình và nói " Anh tự mình chọn nó như một món quà giành cho một người bạn."

" Nhưng em không muốn chỉ là một người bạn của anh" Whitney vỡ oà, sau đó cố kiềm chế cô nói " Mặc dù ý nghĩ làm bạn cũng tốt...nhưng chỉ bây giờ thôi"

"Trong trường hợp đó", anh nói, khuôn mặt ánh lên vẻ hài hước, "Anh cho là sẽ hoàn toàn phù hợp để hai người bạn trao nhau nụ hôn từ biệt."

Với nụ cười lấp lánh vì ngạc nhiên và sung sướng, Whitney nhắm mắt và chúm môi nhưng miệng của anh chỉ khẽ chạm vào má cô. Khi cô mở mắt ra thì Paul đã sải chân bước ra khỏi khu vườn.

" Paul Sevarin" cô thi thầm đầy quyết tâm " Em sẽ thay đổi hoàn toàn ở Pháp và khi em trở về nhà anh sẽ cưới em."

Khi họ đã lên tàu ở cảng Portsmouth và vượt qua eo biển Măng sơ, Whitney đứng trên lan can nhìn chăm chăm về phía bờ biển nước Anh đang lùi dần lại phía sau. Gió thổi bay vành mũ của cô, làm tuột sợ duy băng và làm tóc cô xoa tung trên má. Cô nhìn về phía quê hương và cố hình dung cảnh vật sẽ thế nào khi cô quay trở lại. Tất nhiên tin tức chuyến trở về của cô sẽ được đăng tải lên các báo: Họ sẽ công bố rằng, "Cô Whitney Stone, người gần đây được coi là biểu tượng sắc đẹp của Paris tuần này sẽ trở về quê hương Anh quốc ". Một nụ cười mờ nhạt dần nở trên môi Whitney...Sắc đẹp của Paris...

Cô hất những lọn tóc bất trị, lèn tóc vào vành chiếc mũ trẻ con của mình và khẳng định một lần nữa chuyến trở về Anh quốc.

Eo biển Măng sơ dường như mờ dần khi cô bé tiến lên sàn tàu nhìn về hướng nước Pháp - và Tương lai của cô.

Ngày đăng: 24/04/2013
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...