Gửi bài:

Chương 37 - Chân nhân ưu tâm thùy nhân tri

Trong khi Ân Lê Đình đang gặp phải tử kiếp, ta không biết gì hết, cư nhiên rất vui vẻ ở nhà, qua lại trong phái Võ Đang, không biết rằng mình chỉ nghĩ đơn giản là vận mệnh có thể thay đổi lại thiếu chút nữa thì hại chết người. Nếu vận mệnh có thể dễ dàng tùy tiện thay đổi như ý thì làm sao còn có số phận nhân vật? Đã quên rằng thế giới võ hiệp này tiến triển theo ý tưởng của tác giả, mà trong truyện mọi hành động của nhân vật muốn thay đổi số mệnh đều là khảo nghiệm sinh tử, hoặc trở thành nhân vật chính hoặc thành vật hi sinh, có thể thành công cũng có thể thất bại.

Chẳng qua là thay đổi trình tự thời gian, Ân Lê Đình chịu đau đớn tra tấn chẳng qua đẩy lên sớm hơn, tuy không có Dương Bất Hối mà Kim lão Đại bồi thường cho hắn nữa lại vẫn có nhân duyên khác. Khó khăn để Ân Lục hiệp sớm rõ ràng chuyện Kỷ Hiểu Phù, có lẽ số phận Ân Lê Đình có được Bối Cẩm Nghi tính tình khác với các vị trong Nga Mi là người thay đổi.

Bối Cẩm Nghi cõng Ân Lê Đình đang hôn mê lê bước trở về Hồ Điệp cốc, bận rộn chữa thương cho hắn. Nàng tốt bụng, nhiệt tình, nhìn Ân Lê Đình đang hôn mê mày vẫn không thể giãn ra, chỉ đành cẩn thận chăm sóc cho hắn, chịu khổ sở cùng với hắn. Không ai biết, nàng bình thường đạm mạc ít lời, không ham tranh đấu, làm một người thầm lặng đã bị cảm xúc đau thương của hắn mê hoặc, muốn mày hắn được giãn ra, cười vui vẻ. Có lẽ Ân Lê Đình khi đang bị thương là thời điểm sức hấp dẫn của hắn lớn nhất, phải cảm tạ Kim lão đại phú cho hắn cái mị lực Tây Thi bệnh, bất quá người hiện tại ở cạnh hắn bây giờ không phải Dương Bất Hối, mà là người con gái khác, dịu dàng thiện lương, thấu tình đạt lý, xinh đẹp không thua kém Kỷ Hiểu phù.

*Trong nguyên tác, nhiều năm sau khi Dương Bất Hối đã lớn, khi Ân Lê Đình bị thương rất nặng đã ở bên chăm sóc (coi như đền bù thay cho mẹ), lúc đó Dương Bất Hối đã yêu Ân Lê Đình và tình nguyện chăm sóc cho hắn suốt đời.

Ân Lục hiệp xuống núi đã hơn nửa tháng mà chưa có tin tức gì, thực khiến cho người ta lo lắng. Ta ôm Lôi Tuyết ngồi trên một tảng đá trong rừng trúc phía sau núi Võ Đang, ưu phiền mà không dám nháo loạn, ngay cả Lôi Tuyết cũng yên lặng, bởi vì tiểu viện nơi Trương Tam Phong bế quan tĩnh tu ở ngay phía sau, sâu trong rừng trúc, thân cành dày đặc, lá xanh rụng đầy trên mặt đất.

Ngày thường thỉnh thoảng cũng nghe thấy tiếng chim, ngoài ra không còn tạp âm nào khác. Hôm nay ta lén đến đây cũng là vì muốn tìm một loại động vật: chuột trúc. Xung quanh Võ Đang cũng chỉ có nơi đây là rừng trúc, đành bất chấp mà quấy rầy Trương Tam Phong vậy. Cha tuổi đã cao, trước đây mấy năm chèo thuyền trên sông, tuy đều uống thuốc bổ dưỡng thân thể nhưng vẫn mắc phong thấp, chỉ có thể từ từ mà điều dưỡng.

Gần đây cha thường mất ngủ, ban đêm trở mình khẽ đấm lưng bóp chân, lén bắt mạch cho cha, ta biết cha bởi vì trên núi lạnh lẽo ẩm thấp, bệnh phong thấp tái phát, cha lại không chú ý giữ gìn cơ thể, người già đi rất nhanh, gần đây tóc bạc đi rất nhiều. Tuy ta theo học Mạc Thất hiệp, y thuật cũng tiến bộ nhiều, nhưng trong các phương thuốc của Tiêu Dao phái cần rất nhiều các loại dược liệu quý đặc biệt, ta kiếm không ra.

Suy nghĩ rất nhiều biện pháp, đều không được, sau ta thấy Lôi Tuyết ôm cái măng trúc non mập mới nghĩ đến một cách, chính là chuột trúc. Thịt chuột trúc có thể thúc đẩy sinh ra bạch cầu, dài tóc, tăng cường chức năng gan, phòng ngừa xơ cứng động mạch, chống lão hóa, nội tạng của chuột trúc cũng rất hữu dụng. Gan giúp mắt sáng, óc minh mẫn, cũng có thể trị liệu bệnh về mắt và tai, thận chữa bệnh về chân khí, phổi, tim, não chữa chứng hoảng hốt, bệnh về hệ thần kinh, chứng mất ngủ.., xương ngâm rượu trị phong thấp, thật sự toàn thân đều có tác dụng. Giá trị dược liệu của chuột trúc đến thời hiện đại mới được phát hiện và kiểm nghiệm chính xác bằng khoa học kỹ thuật hiện đại, ở cổ đại căn bản chỉ coi nó giống như chuột đồng phá lúa.

Chuột trúc chỉ sinh trưởng trong rừng trúc, ta dù sao cũng không dám nhận mình là người lương thiện, vì cha giết mấy con chuột thì tính là gì, cũng bất chấp Trương Tam Phong trách tội. Hai ngày trước ta đã lén vào đây bố trí mê dược bẫy rập, chỉ có điều đã chú ý tránh xa xa tiểu viện nơi Trương Tam Phong ngụ, đã bắt được không ít. Xử lý sạch sẽ, kết hợp với dược thảo chế thành thuốc viên có thể đủ cho cha dùng cả năm, dù sao thuốc để dưỡng sinh, nhiều thuốc thì dùng được nhiều năm, cứ làm nhiều nhiều nếu không mùa đông sẽ khó bắt.

Hôm nay ta mang theo Lôi Tuyết đi xem các bẫy, lượng chuột trúc đã được hơn nửa bao, đang muốn đến cái bẫy tiếp theo thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng sáo truyền đến. Tiếng sáo du dương và mềm mại, bên trong lại ẩn tàng tâm sự thầm kín. Nơi đây là chỗ Trương Tam Phong ở, là ông ta thổi sao? Cũng rất có thể chứ!

Chẳng những là võ học tông sư, thư pháp tuyệt đại, trong Ỷ Thiên Đồ Long ký bút họa võ công, hiện giờ tiếng sáo thổi so với âm nhạc trên phim còn hay hơn bội phần, tình cảm và tha thiết, thật là không thể xem thường, còn có cái gì mà ông ta còn không làm được nữa? Nghĩ vậy ta không khỏi nhẹ nhàng tiến đến, muốn xem phong thái Trương Tam Phong thổi sáo.

Ai biết vừa tiến đến gần liền thấy Mạc Thất hiệp một người tịch mịch đứng đó, tay nâng cây sáo bên miệng, ánh mắt nhìn sâu thẳm, trong mắt bi thống đều có thể nhìn rõ, bi thương ngay cả khỉ con cũng cảm giác được. Lôi Tuyết chi chi mấy tiếng, trên vai ta nhảy xuống, chạy lại leo lên vai Mạc Thanh Cốc, thân hình trắng muốt bám bên cạnh mái tóc đen của hắn, quấy nhiễu hắn thổi sáo.

"Chỉ Nhược sao lại đến đây?" Mạc Thanh Cốc ngừng thổi, ánh mắt xa xăm quay lại nhìn ta, khẽ mỉm cười hỏi.

Ta giơ cái túi to, cười chạy đến bên cạnh hắn, thầm nghĩ thử dọa hắn xem sao, liền bướng bỉnh đáp: "Đến trộm bảo vật trong rừng trúc a! Cha gần đầy không được khỏe. Cháu đang tìm một loại dược liệu theo đơn thuốc mẹ cháu lưu lại, dược liệu này có thể chữa rất nhiều bệnh tuổi già, có công hiệu chống nhanh già, bổ sung nguyên khí, khang kiện thân thể."

"Trong rừng trúc có loại dược liệu như vậy sao? Sao ta không biết nhỉ? Mở ra nhìn xem, là loại dược liệu bảo bối gì, nếu dễ tìm lại tốt như cháu nói, cần phải tìm cho sư phụ, sư phụ năm nay tuổi đã cao, cần bồi bổ thân thể thật tốt." Mạc Thanh Cốc tò mò rồi lại muốn mở ra nhìn xem.

Ta lặng lẽ cười trộm, muốn xem thì xem đi! Dù sao đừng bỏ chạy hay hôn mê là được. Ta cởi túi ra, đưa cho hắn, nhịn cười nói: "Thúc cứ xem đi, trong rừng trúc vẫn còn nhiều mà, bắt lại là được." Rồi cố ý lôi trong túi ra mấy con, đặt vào tay hắn.

"Là chuột, có thể dùng chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ, chậm già?" Mạc Thanh Cốc nhìn cái túi to toàn chuột là chuột, còn bị ta cố ý thả rơi xuống chân hắn, khóe miệng khẽ run rẩy, trán nhăn lại, nhìn rõ ràng trong mắt là cố kìm nén, khắc chế tay chân rụt lại, nhíu mi hỏi.

Nhìn thấy tay hắn lông tơ đã dựng đứng, biết hắn không giống như biểu hiện không thèm để ý bên ngoài, ta trộm cười, cố ý chậm rãi nói: "Thất thúc cũng nghe nói sao? Nhưng đây cũng không phải chuột thường, ở trong sách gọi là chuột trúc, có rất nhiều tác dụng, đầu tiên là da của nó rất mềm mại, so sánh có thể tựa như nhung, da nó khi đã xử lý tốt, có màu xám, là vật liệu tốt để may áo lạnh, thịt của nó có thể giúp tóc đen, dài, bổ sung máu trong cơ thể...."

Nói từng câu từng câu giải thích công hiệu thần kỳ của chuột trúc, thẳng cho đến khi gương mặt như bạch ngọc của hắn dần có chút tái xanh, ta mới kết thúc đề tài, thấy kết quả thu được mỹ mãn, giả bộ không nhìn thấy sắc mặt hắn khó coi đưa tay lấy lại con chuột trúc nhỏ trên tay hắn bỏ lại vào trong bao, buộc chặt miệng túi lại.

Mạc Thanh Cốc thấy rốt cục vật ghê sợ kia đã được cất đi, vội tránh sang bên cạnh mới thở ra một hơi: "Không ngờ thứ như vậy lại là một loại dược liệu tốt, thật sự là không ngờ, bất quá dược liệu tốt như vậy vẫn đem cho cha cháu đi! Sư phụ lão nhân gia công lực thâm hậu, không cần bồi bổ." Trong miệng nói như vậy, lòng lại nghĩ, nếu như đem cho sư phụ dùng thật, các sư huynh mà biết đem thịt chuột cho sư phụ dùng, còn không tức giận mà mắng ta hay sao, nghĩ vậy nên vội vàng cự tuyệt.

"Aa! Thất thúc không phải là sợ chuột chứ? Sợ thì thôi, có sao đâu. Từng này con chỉ đủ cho cha cháu dùng trong năm nay thôi, làm sao còn có mà đem cho người khác dùng nữa ạ! Có muốn cháu cũng không cho đâu." Ta cố ý cười nói, vờ như không chú ý đến Mạc Thanh Cốc nghe xong, sắc mặt biến thành đỏ bừng, biểu tình dị thường xấu hổ.

Mạc Thanh Cốc bất đắc dĩ nhìn tiểu nha đầu trước mắt cười đắc chí giống như con chuột nhỏ, không biết thế có phải tốt hay không nữa,. Trước đây khi mới lên núi mới chỉ cao ngang thắt lưng mình, hiện giờ đã cao ngang ngực, còn khiến mình trước kia tưởng rằng chỉ là một nha đầu rụt rè lễ phép, qua hai năm mới biết được, thì ra nha đầu tưởng như chín chắn trước mặt không hề ít lời.

Khi yên lặng, giống như hoa lan, tuy không thu hút mọi người chú ý nhưng không thể xem thường, khi cười rộ lên giống như ánh trăng, xinh đẹp mà không chói mắt, làm cho người ta muốn nhìn không chớp, muốn vĩnh viễn khiến nàng cười, khiến nàng vui vẻ, bị mấy con chuột dọa cũng không sao, tuy nhiên, không thể để nàng đắc ý mãi được: "Còn cười sao, lỡ như sư phụ nghe được, xem sư phụ xử phạt thế nào."

"Hừ, lão đạo trưởng sẽ không đâu, vừa rồi thúc thổi sáo sao không sợ, bây giờ mới nói, Thất thúc nói chẳng hợp lý chút nào." Ta vờ giận, chống tay ngang eo, không thèm nhìn hắn nữa.

Mạc Thanh Cốc nghe, tay đặt xuống sáo trúc cài bên hông, tịch mịch nói: "Trước kia hàng năm, vào ngày này các sư huynh đệ đều sẽ đến đây chúc mừng sinh nhật Ngũ sư ca, bởi vì Ngũ sư ca thích nhất là trúc, quê huynh ấy rất nhiều trúc, trúc lại là loài văn tĩnh, cao nhã, thà gãy chứ không cong, không sợ phong sương lạnh lẽo, là quân tử trong quân tử. Khi đó Đại sư huynh tặng bức họa chính tay huynh ấy vẽ, Nhị sư ca tự mình chuẩn bị tiệc khánh sinh, Tam sư ca cùng đấu kiếm, Tứ sư ca nghĩ câu đố tài tử, Lục sư ca nghĩ ra một trò chơi mọi người cùng vui vẻ, mà ta thì mỗi lần đều thổi sáo tặng huynh ấy một khúc nhạc mừng. Sau khi Ngũ sư ca qua đời, tất cả mọi người đều như trước đây mà bái tế huynh ấy, cảm thấy được hẳn là càng vui vẻ, cho nên hàng năm đều đến nơi đây mừng sinh nhật Ngũ sư ca, sư phụ cũng biết nên không trách tội."

"Thực xin lỗi Thất thúc." Nghe hắn nói thực thương tâm, bảy sư huynh đệ, cảm tình có với huynh đệ ruột thịt còn tốt hơn, "Lão đạo trưởng hàng năm bế quan, đều là mấy thúc thúc tự chiếu cố nhau phải không ạ? Sư huynh cảm tình như phụ thân cùng huynh trưởng, cho nên Trương Ngũ thúc rời đi thực đau lòng."

Cũng không ngờ hôm nay chính là sinh nhật Trương Thúy Sơn, nghĩ đến cảnh tượng Mạc Thanh Cốc miêu tả vừa rồi, bảy thanh niên tuấn mỹ cùng nhau chơi đùa, vẽ tranh thổi sáo, quân tử phiên phiên, vui vẻ náo nhiệt, môn phái khác sư huynh đệ đều đấu tranh nhau kịch liệt, bọn họ cảm tình còn thân thiết hơn ruột thịt, có lẽ khi Ân Tố Tố cướp Đồ Long đao trong tay Du Tam hiệp liền đánh vỡ cuộc sống bình yên vui vẻ của mấy sư huynh đệ.

Mạc Thanh Cốc nhìn ta sắc mặt hiện vẻ áy náy, cười khẽ, nhẹ nhàng xoa đầu, kéo tay ta, nhấc cái túi trên đất lên, cũng không ngăn Lôi Tuyết nghịch cây sáo của hắn, bước chân rời khỏi rừng trúc, vừa đi vừa nói: "Quá khứ cũng đã qua, không thể trở lại, tình cảm huynh đệ cũng không vì ai rời đi mà suy giảm, nha đầu không cần xin lỗi, trở về đi, bằng không sư phụ sẽ mắng."

....

Chỉ Nhược cùng Mạc Thanh Cốc vừa đi, rừng trúc liền xuất hiện một lão đạo trưởng mặc đạo bào, râu tóc bạc trắng, đúng là Trương Tam Phong, mắt nhìn theo bóng dáng hai người dắt nhau rời khỏi, ưu tư nghĩ. Mạc Nhi a Mạc Nhi, cũng đã lớn lên, không còn là đứa nhỏ nghịch ngợm như trước nữa, đáng tiếc vẫn là... Ai! Chu gia tiểu cô nương, bộ dáng tốt, tư chất cũng tốt, không học võ thật lãng phí, đứa nhỏ như vậy như thế nào lại là con của nhà thuyền phu bình thường?

Đứa nhỏ tâm địa cũng tốt, duyên phận với Võ Đang cũng sâu, chỉ sợ Mạc Nhi cũng chưa biết! Tình cảm quan tâm của hắn đến Thúy Sơn ngay cả với các sư huynh cũng chưa nói, lại nói cho một tiểu nha đầu, chỉ sợ Mạc Nhi đối với tiểu nha đầu không chỉ đơn giản như trưởng bối với vãn bối bình thường. Nhưng mấy đồ đệ kia đều thực vu hủ, nếu cứ để như vậy, chỉ sợ chờ đến mười năm Mạc Nhi cũng sẽ không phát hiện ra tình cảm này. Thói quen thực đáng sợ, ai! Vẫn là để lão đạo tính toán cho bọn họ đi!

Mục lục
Ngày đăng: 20/03/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Có thể bạn thích

Mục lục