Gửi bài:

Chương 29 - Chỉ Nhược định tâm học liễu thể

Tống Thanh Thư chỉ lo cùng Lôi Tuyết chơi đùa, ta với những người khác cũng không quen thuộc, không có đề tài gì để nói chuyện, đành vô thố ngồi chờ đợi, qua một hồi lâu Mạc Thất hiệp mới đến. Một hồi luyện võ, hắn trên trán mồ hôi đã lại hơi lấm tấm, y mị phiêu phiêu, tự nhiên tiêu sái tiến vào phòng học. Mọi người đang nói chuyện ồn ào lập tức yên lặng, ngay cả Tống Thanh Thư cũng thả Lôi Tuyết ra, giữ bộ dáng im lặng.

Mạc Thanh Cốc tiến vào, tùy ý nhìn thoáng qua thấy tất cả đều đến đông đủ, chân mày giãn ra, ôn hòa nhìn mọi người. Bên dưới, các học trò lại vội vàng không ngừng sửa sang lại bài tập của mình, ta một mình ngồi ở cuối cùng, đang cầm sách đọc, nghe thấy thư phòng bỗng dưng yên lặng mới ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mạc Thất hiệp đã đến.

Mạc Thất hiệp sau khi vào liền tiến đến ngồi sau bàn lớn phía trên, thấy mặt bàn sạch sẽ, giấy và mực đều đã được chuẩn bị tốt, biết các sư điệt bình thường chẳng bao giờ làm được như vậy, ngẩng đầu hướng phía ta ngồi bàn cuối mỉm cười, trong mắt hiện lên niềm tạ ý, mở miệng nói: "Chỉ Nhược, cháu không cần ở trong này cùng bọn họ, có thể ra ngoài thư phòng tìm sách đọc tạm, chờ ta giao bài tập cho bọn họ xong sẽ xem xét bố trí khóa trình cho cháu."

"Dạ, Mạc Thất thúc, cháu ra ngoài trước." Lòng ta cảm thấy ngạc nhiên với an bài của Mạc Thanh Cốc, nhưng rồi lại thấy như vậy mới đúng phong phạm của Võ Đang, vừa chú trọng đến lễ giáo vừa chú ý trình độ, hơn nữa ta cũng một nửa là khách, làm sao có thể để ta một cô bé gái học cùng với nhiều đứa con trai như vậy.

Ta vừa nghĩ vừa rời khỏi phòng học lớn, ra ngoài thư phòng, biết Mạc Thất hiệp phải dạy học cho bọn họ còn mất nhiều thời gian, đành từ trên giá sách ngoài thư phòng tìm một cuốn sách sử, ngồi xuống ghế thái sư sau bàn lớn tập trung tinh thần đọc.

Không biết đã bao lâu, quyển sách trên tay đã hết một phần ba, một tiếng ho khan nhẹ nhàng khiến ta chú ý, rời khỏi cuốn sách ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Mạc Thất hiệp một thân áo trắng đứng bên cạnh ta, gương mặt như bạch ngọc đang mỉm cười nhìn. Sắc mặt ta không khỏi đỏ ửng lên, Võ Đang Thất hiệp lực sát thương thật quá lớn, nếu như ta thật sự là một tiểu cô nương không hiểu nhân thế thì tốt, sẽ không bị vẻ đẹp tuyệt đại phong hoa này khiến cho tâm hồn bất ổn.

Nhưng tuy bên ngoài là một cô bé mười tuổi, bên trong tâm lý của ta lại đã là một người trưởng thành, ta vừa miên man suy nghĩ, động tác đã bối rối đứng dậy khỏi chiếc ghế lớn, đỏ bừng nghiêm mặt nói: "Mạc Thất thúc đã xong rồi sao, cháu tưởng thúc còn phải bận một hồi nữa cho nên mới tùy tiện tìm một cuốn sách đọc, không chú ý đến thúc. Mạc Thất thúc ngồi xuống đi, cháu đi pha trà cho thúc."

"Cháu cứ ngồi đi, không cần để ý. Ta cũng vừa mới xong thôi, gặp cháu xem chăm chú như vậy mới không đành lên tiếng. Trà thì không cần, ở bên trong ta vừa uống rồi. Mà cháu đang đọc sách gì vậy? Đọc đến đâu rồi?" Mạc Thất hiệp hình như thấy ta bất an, ôn hòa nói.

Ta cuối cùng cũng áp chế được tâm trạng bất an, tuy Mạc Thất hiệp nói ta cứ ngồi, nhưng quanh bàn này chỉ có một cái ghế, làm sao có thầy đứng mà trò ngồi được, đành phải đứng trả lời: "Cũng không có gì cả, chỉ là nhận được mấy chữ mà cha đã dạy thôi ạ."

"A, là vậy sao! Vậy từ giờ cháu bắt đầu với Tam Tự kinh đi! Trước tiên cháu cứ xem trước, có gì không hiểu thì hỏi ta. Cháu thông minh như vậy, chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh!" Mạc Thất hiệp thấy ta không ngồi xuống cũng không nói gì thêm, nghe ta trả lời xong trở lại giá sách chọn lấy một quyển, đặt lên bàn khẽ cười nói.

Ta biết Tam Tự kinh có từ thời Nam Tống, bao gồm hơn một ngàn chữ, đến Nguyên mạt đã truyền bá hơn một trăm năm, dùng phổ biến trong toàn dân, chẳng những ba chữ một câu, đọc rất dễ nhớ dễ thuộc, nội dung đều là giáo dục của Hoa Hạ, lịch sử, thiên văn, địa lý, luân lý, đạo đức cùng một số truyền thuyết dân gian, truyện ngụ ngôn.. sinh động mà lời ít ý nhiều, rất thích hợp cho trẻ em học tập.

Hiện đại cũng có bản dịch Mãn văn, Mông văn, tiếng Anh, tiếng Pháp, rất có ích cho học tập, nhưng hiện đại lại không chú trọng đến lịch sử, điển tích, ngoại trừ học văn thì không yêu cầu phải học cái này. Ta thấy Mạc Thất hiệp bảo ta đọc, cũng không giận Mạc Thất hiệp đem bài tập dễ học cho tiểu hài tử cho ta học, cầm lấy cuốn sách cẩn thận xem.

Hơn một ngàn chữ, rất nhanh ta đã đọc xong, lúc này mới phát hiện Tam Tự kinh này so với bản của thời hiện đại có rất nhiều chỗ khác nhau, nhiều chữ ý tứ và lai lịch không rõ ta đành đến hỏi Mạc Thất hiệp. Mạc Thất hiệp không chút hiềm khí, đối với mỗi vấn đề ta hỏi đều thực tận tâm giảng giải kỹ càng.

Vậy mới biết văn hóa cổ đại bác đại tinh thâm, chỉ hơn một ngàn chữ sau khi giải thích ra lại có thể kể ra hàng ngàn câu chuyện xưa, ngắn ngủi sáu chữ cũng là một câu chuyện có ý nghĩa giáo dục, hơn nữa mỗi chữ đều có một vài cách giải thích, mỗi loại lại có ý nghĩa gì, ở hiện đại cũng không có giảng giải kỹ.

Ta cũng biết, cho dù ta đã tốt nghiệp đại học thì cũng chỉ có học lại từ đầu mới chân chính hiểu biết và hòa nhập vào văn hóa cổ đại, nếu muốn đem tuyệt học y thuật Tiêu Dao phái chuyển hóa thành tri thức của chính mình còn cần phải cố gắng nỗ lực học tập nữa.. Liền như vậy, một người dạy thật sự, một người học thật sự, thời gian cũng rất nhanh trôi qua.

Mạc Thất hiệp ngoài thời gian vào phòng học kiểm tra bài của bọn Tống Thanh Thư, liền vẫn kiên nhẫn trong thư phòng giảng giải cho ta, cho đến khi ta hoàn toàn hiểu hết mới thôi. Mạc Thất hiệp còn rất thích thái độ ham học của ta, không biết liền hỏi, toàn tâm toàn ý dạy, thấy ta đem toàn bộ Tam Tự kinh học xong rất cao hứng.

Nhưng cho đến khi nhìn ta dùng bút lông viết chữ lên giấy xiêu xiêu vẹo vẹo, không ra một chút dáng vẻ nào, Mạc Thất hiệp mày nhíu lại, đem mấy bài xem xong, nghiêm khắc nói: : "Chỉ Nhược, tuy nói nữ tử vô tài mới là đức, nhưng nếu cháu đã có ý muốn học tập thì cách viết chữ lại càng không thể qua loa đại khái, phải biết rằng bút tự của mỗi người đều đại biểu cho nhân cách phẩm chất. Chữ viết không có chút phong cốt, xiêu vẹo thế này sẽ bị người ta cười nhạo, cháu cần chăm chỉ luyện tập thật nhiều nữa."

"Dạ, Chỉ Nhược biết, chỉ là cha cháu chữ nghĩa có hạn, không thể dạy Chỉ Nhược cái này. Trong nhà cũng mời không nổi phu tử, Chỉ Nhược dù muốn học cũng không có chỗ để học." Ta lần đầu tiên thấy Mạc Thất hiệp nghiêm khắc như vậy, còn thật sự biểu hiện ra bộ dáng, lời nói không lưu tình chút nào khiến cho người trưởng thành như ta cũng thấy xấu hổ, nếu như ta là tiểu hài tử bình thường chỉ sợ đã bật khóc.

Mạc Thất hiệp nghe ta trả lời, chân mày đang nhíu mới giãn ra, nhìn ta dáng vẻ xấu hổ, trong mắt ẩn ẩn nước, mắt hiện lên một tia xin lỗi nói: "Chỉ Nhược, vừa rồi là Thất thúc quá lời, đem cháu giống như bọn Thanh Thư nghịch ngợm không chịu học, quên mất hoàn cảnh của cháu. Đừng buồn nữa, về sau có ta dạy, cho dù thư họa không bằng mọi người nhưng cũng sẽ tuyệt đối không kém. Nói cho Thất thúc nghe, cháu muốn học thể chữ nào?"

"Mạc Thất thúc vừa rồi nói rất đúng, có thể dạy Chỉ Nhược giống như với đệ tử Võ Đang, Chỉ Nhược cao hứng còn không kịp nữa, không có buồn, chỉ là thấy chữ viết xấu như vậy nên xấu hổ, chỉ hy vọng được Thất thúc dạy cho, Chỉ Nhược không cầu thư họa được như mọi người, chỉ muốn có thể thành thục, không phải xấu hổ mất mặt trước người khác là được. Các loại chữ hay thư họa thế nào Chỉ Nhược cũng không rõ lắm, nhưng trước đây khi còn chèo thuyền trên sông Hán Thủy từng nghe qua phu tử nói qua, sơ Đường tứ đại gia Âu Dương Tuân, Ngu Thế Nam, Trử Toại Lương, Tiết Tắc danh truyền thiên cổ, sau này cũng có Nhan thể, Liễu thể, nghe nói uy nghiêm chính đại, nét chữ hùng hồn, đại khí vang danh là Nhan thể, mảnh mai nhưng cương quyết, dứt khoát, điểm họa thanh tú là Liễu thể, Chỉ Nhược là nữ nhân, học không đến đại khí vang danh như Nhan thể, chỉ hy vọng có thể học được vẻ gọn gàng thanh tú bề ngoài của Liễu thể liền thỏa mãn." Ta thấy Mạc Thất hiệp nói lời xin lỗi, bộ dáng lo lắng an ủi ta, đáy lòng càng thêm xấu hổ, không biết vì sao lo lắng Mạc Thất hiệp coi nhẹ ta, cho ta là nữ tử nông cạn không hiểu biết, liền trả lời bằng ngữ khí khiêm tốn nhưng âm thầm hàm chứa kiến thức hiểu biết.

Mạc Thất hiệp nghe ta đánh giá các loại thể tự, quả thật có con mắt cảm thụ nhận xét, không nghĩ tới ta chỉ nhờ khách qua lại trên sông nói chuyện mà có thể ghi nhớ hiểu biết nhiều như vậy, hơn nhiều so với các sư điệt chính tay mình dạy, tuy rằng Võ Đang dù sao cũng là môn phái võ lâm, đệ tử thế hệ thứ ba phần lớn chỉ chú trọng võ học, đối với văn học hầu như không để tâm lắm, nhưng sư huynh đệ của mình kiêm tu cả hai đường văn võ, tu dưỡng một thân hạo nhiên chính khí, võ công cũng dung hợp nhân cách, thành tựu ít nhiều, hơn nữa có Ngũ sư huynh chẳng những võ công cao cường, công phu thư họa cũng nổi danh, trên giang hồ được mọi người gọi là Ngân Câu Thiết Hoạch, ý nói hắn thư họa tài tình.

Một đứa trẻ không có ai dạy dỗ lại có thể giải thích như vậy, quả thật vô cùng thông minh. Hắn lại không biết rằng cho dù đến hiện đại cũng chẳng có mấy người siêu việt như vậy, mấy vị cổ nhân kia phong cách truyền lưu thiên cổ, ta giải thích cũng dựa vào trí nhớ mang theo từ hiện đại.

"Được, nếu Chỉ Nhược một lòng muốn học Liễu thể, Thất thúc sẽ dạy Liễu thể cho cháu. Học Liễu thể trước tiên cháu cần nhớ kỹ, Liễu thể nét sổ gầy ngạnh, cốt lực tù kính, kết thể nghiêm nhanh, có sự cao quý, học viết Liễu thể cũng có khẩu quyết, cháu xem này, đây là khẩu quyết Liễu thể, trước ba thức, một thức ba câu, chín khẩu quyết." Mạc Thất hiệp vừa nói vừa viết thử, đúng là khẩu quyết học viết Liễu thể, cái gì mà dưới là thiên phúc giả phàm họa giai mạo, trên là tái giả có hạo giai thác, ngang là phiết đoản không cần nại...

Ta đứng bên cạnh Mạc Thất hiệp, nhìn kỹ cách viết và nét chữ, quả nhiên đều đều mạnh mẽ, nét chữ nghiêm nhanh, nhìn bài tập, có hơn bảy mươi chữ phải viết, vì bắt chước Mạc Thất hiệp, ta tập trung tinh thần chăm chú viết một hơi, viết xong mới nhẹ nhàng thở ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng khi so sánh với chữ viết mẫu của Mạc Thất hiệp, cho dù là đứa trẻ hai tuổi chắc cũng thấy khác một trời một vực, chữ ta tùng tán vô lực, nét mực không đều, bút họa thô ráp, lần này mặt của ta lại tiếp tục đỏ bừng xấu hổ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Mạc Thất hiệp thấy chữ ta viết, nhướng mày, thấy ta bộ dáng xấu hổ không thôi cũng không nói gì, bước ra đứng ngay sau ta, khẽ cúi người tay vòng qua lưng ta, cầm lấy bút đặt vào tay phải ta, tay cầm tay nói: "Chỉ Nhược nhớ kỹ cách cầm bút viết: đẩy – ngón cái từ ngang thân bút hướng ra phía ngoài đẩy, nhấn – ngón trỏ từ ngang thân bút hướng vào trong nhấn xuống, móc – ngón giữa từ ngang thân, nét chặn – ngón vô danh giáp từ sườn bút hướng ra ngoài, nhấc lên – ngón út phụ trợ ngón vô danh, cầm bút lấy sức ngón tay thay cho cả bàn tay uốn đẩy, quản bút phải thẳng mới tốt, cầm bút không thể quá một đốt ngón tay, quá một đốt nét viết sẽ không tự nhiên, dùng sức vừa phải, quá nhanh quá chậm đều không được...."

Không thể không nói Mạc Thất hiệp dạy học rất nghiêm túc, thấy ta trình độ còn kém, tùy ý điều chỉnh tư thế cầm bút đều theo đúng cách cơ bản, lúc này không còn ôn hòa mỉm cười, gương mặt thật sự nghiêm túc, không chút cẩu thả, một chút sơ sẩy cũng giúp ta tu chỉnh.

Nhưng gương mặt hắn gần như vậy, đối với người hai mươi mấy tuổi như hắn, lúc đầu ta chỉ có ấn tượng hắn ở suất khí tuổi trẻ, hiện giờ cảm thụ đỉnh đầu có hơi thở ấm áp của hắn, bàn tay hắn cầm tay ta do luyện kiếm mà thô ráp nổi chai, ta mới cảm giác được hắn không phải tuổi trẻ bồng bột mà so với ta còn trưởng thành, thật sự ổn trọng hiệp nghĩa, cho dù ta có tuổi như ở hiện đại so với hắn cũng vẫn chỉ là một đệ tử bé nhỏ mà thôi.

Mục lục
Ngày đăng: 20/03/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Có thể bạn thích

Mục lục