Gửi bài:

Chương 1 - Nhất hướng xuyên qua thành phôi thai

Ngủ đã bao lâu, tại sao không ai đánh thức ta? Đây là nơi nào? Vì sao ta không mở mắt ra được? Ta là ai? Sao lại ở đây? Ý thức mơ hồ dần tỉnh táo, ta nhớ ra mình là Chu Ôn Ôn, là một dược sĩ, đồng thời làm thêm công việc bán thời gian trên mạng là thiết kế thời trang , nhưng ta bị làm sao vậy? Vì sao toàn thân không có chút khí lực, ngay cả chân tay cũng không có cảm giác.

Tựa như một cái trứng chim tròn tròn.

Ý thức ta bỗng thanh tỉnh, sợ hãi, bỗng nhớ ra kí ức trước đây, ta tan ca tối lái xe về nhà, đang đi trên đường, bỗng nhiên một đứa bé vọt qua, ta vội chuyển tay lái, xe đụng vào hàng rào bảo hộ ven đường vang rầm lên một tiếng lớn, ta mơ hồ nhận ra đầu đau đớn có lẽ do va chạm mạnh, trước mắt một màu đỏ máu, rốt cuộc mất đi ý thức.

Hiện tại tỉnh lại, ta đây bị làm sao vậy, tay chân của ta đâu rồi, vì sao không một chút cảm giác, chẳng lẽ là bị thương rất nghiêm trọng? Chết tiệt, đứa nhỏ kia hại ta thật thảm, nhưng là dù cho tứ chi tê liệt cũng không phải là không mở nổi mắt. Vì sao trước mắt đều tối đen, thậm chí không thể cảm nhận ánh mắt, ta đây làm sao vậy? Bị thương nghiêm trọng hẳn là đau đớn đến thống khổ, vì sao ta không cảm thấy đau đớn chút nào, ngược lại cảm giác thực ấm áp, thực thoải mái, có phải ta đã chết rồi không?

Cho dù chết, không phải Âm phủ có Đầu trâu, Mặt ngựa, Phán quan, Diêm vương? Sao không thấy bóng quỷ hồn nào, ngược lại nơi này không sáng, không tối, không có không khí, không có âm thanh, một nơi yên tĩnh đến kì dị. Rốt cuộc đây là đâu? Ta cố gắng cảm thụ bốn phía, hình như là bị nước bao quanh, nhưng không có sóng cuộn, không có chấn động, thực ấm áp như trong vòng tay của mẹ.

A! Mẹ. Lòng ta chấn động, không cảm giác được thân thể, không có thanh âm, chỉ có nước, chẳng lẽ ta còn đang trong bụng mẹ? Ta đây hiện tại chẳng lẽ là một bào thai còn chưa phát triển đầy đủ sao? Tại sao lại như vậy? Không phải người chết sau khi xuống Địa phủ phải uống canh Mạnh Bà mới có thể đi đầu thai chuyển thế?

Ta chẳng những không thấy Địa phủ lẫn âm hồn, ngay cả canh Mạnh Bà cũng không có uống, phải chăng trên đời thực chất không có, nhưng nếu không thì linh hồn của ta tại sao còn tồn tại, còn trọng sinh? Bỗng nhiên ta nhớ tới một quyển sách đã từng nói người khi mới sinh ra đều mang theo trí nhớ từ kiếp trước, chẳng qua sau khi sinh tóc mọc ra cơ thể phát triển liền quên đi tiến thế.

Quên quá khứ, ta không muốn. Ta không thể quên cha mẹ đã vất vả nuôi dạy ta thành người, không thể quên những cố gắng của chính mình, không thể quên thầy cô, bạn bè, người thân đã quan tâm ta, yêu thương ta. Dù cho đã chết đi, bắt đầu một sinh mệnh mới cũng không thể quên từng ấy kỉ niệm, ta phải làm thế nào, như thế nào mới bảo trụ được những kí ức đáng trân quý. Chu Ôn Ôn, ngươi học y lâu như vậy, không ai so với ngươi hiểu rõ hơn cơ thể người, ngươi nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp bảo toàn tất cả, ta tự cổ vũ chính mình.

Ta nhớ lại quá khứ của mình. Trước đây thời điểm nhỏ nhất từng nhớ lại được là lúc năm tuổi, sau đó dần dần lớn lên trí nhớ cùng kinh nghiệm sống sẽ dần dần tích lũy, nói cách khác là trước đó kí ức tiền thế sẽ mất đi, thời điểm bốn năm tuổi trí nhớ sẽ bắt đầu thu nhận tri thức mới, ta đây nên làm thế nào mới có thể bảo hộ chính mình ở thời điểm đó không mất đi trí nhớ cũ?

Nhớ rõ từng xem qua rất nhiều tiểu thuyết xuyên không, nhiều người từ trong bào thai đã tu luyện thần công sau đó xưng bá thiên hạ. Tuy chỉ là tiểu thuyết văn chương không phải sự thực nhưng không thể phủ nhận trong đó cũng có đạo lí. Trước đây khi còn học y từng nghe giảng, thời kì phôi thai, nước ối quanh bào thai chứa cực kì nhiều chất dinh dưỡng, còn có những chất thần bí xúc tiến tế bào phôi thai phân chia, lớn dần cho đến khi bào thai hoàn toàn hoàn chỉnh chào đời, như vậy có thể ta nên nghĩ cách hấp thu loại chất này nhiều hơn khiến cơ thể sớm phát triển đầy đủ, nhưng rồi nghĩ lại, chính là cơ thể có hoàn chỉnh cũng không thể ngăn cản trí nhớ biến mất.

Suy nghĩ nhiều, ta bỗng nhiên có cảm giác mệt mỏi, nghĩ muốn ngủ một giấc nhưng ý thức cực lực ngăn cản, không thể ngủ, ta còn chưa nghĩ ra biện pháp, vạn nhất ngủ luôn cho đến lúc sinh ra làm sao bây giờ, cái gì cũng không nhớ, chỉ có thể làm một đứa trẻ không biết gì, không thể ngủ được. Có lẽ bây giờ sở dĩ có trí nhớ là do ta có linh hồn, có lẽ thế, một bào thai nho nhỏ thì làm gì đã có đại não mà suy nghĩ, có lẽ là linh hồn đang duy trì hết thảy trí nhớ.

Vì sao linh hồn có thể nhớ rõ quá khứ nhưng khi sinh ra lại quên hết tất cả? Có lẽ linh hồn sau khi sinh ra từ từ suy yếu, cho đến khi một lần nữa tạo thành một linh hồn mới. Chính là linh hồn suy nhược đều có lí do, con người sống lâu tiêu tốn thức ăn, còn linh hồn thì tại sao lại tiêu hao đi được?

Ngẫm nghĩ phôi thai trong bụng mẹ chậm rãi lớn lên, ta bỗng nhiên có một suy đoán rằng, thứ thúc đẩy tế bào phôi thai sinh trưởng, phân chia chính là vật chất thần bí trong nước ối chính là cần lực lượng từ linh hồn mới có thể thành hình, ở trong bụng mẹ có vật chất từ nước ối duy trì nên tiêu hao rất ít, khi sinh ra, thân thể đại não tứ chi ngũ quan đều phát triển vẫn cần đến loại vật chất này, không có dịch thể trong bụng mẹ duy trì chỉ có thể dùng lực lượng từ linh hồn tự hành chuyển hóa, cho nên mới nội trong một hai năm ngắn ngủi quên mất trí nhớ tiền thế, bởi vì lực lượng của linh hồn khi thân thể sinh trưởng đều đã tiêu hao hết.

Sau khi con người lớn lên, trí óc phát triển, trong quá trình sinh ra lớn lên lực lượng kì lạ nào lại hình thành linh hồn mới? Khoa học nghiên cứu chỉ ra rằng bộ não là vô cùng thần bí, chưa từng có ai nghiên cứu hết ra được hoàn toàn những bí ẩn của nó, như vậy linh hồn con người có phải sinh ra từ bộ não?

Ta đây phải bảo vệ trí nhớ của mình liền phải bảo vệ linh hồn, nhưng làm thế nào mới có thể làm được? Ta cứ suy nghĩ rồi tự hỏi, cảm thấy rất mệt mỏi, rất muốn ngủ, có phải linh hồn khi ngủ say lực lượng liền bị hấp thu, như thế nào mới có thể hữu hiệu bảo tồn linh hồn?

Ta không có khả năng lợi hại như nhân vật tiểu thuyết, cái gì mà võ công cái thế, luyện cái gì tiên thiên chân khí, ta bây giờ ngay cả kinh mạch cũng đều không có, cho dù có võ công bí tịch thì cũng làm sao mà luyện. Càng huống chi ta phải làm lực lượng linh hồn mạnh lên, não bộ, tứ chi, lục phủ ngũ tạng đều không phát triển, không thể được.

Bỗng nhiên nghĩ tới Phật giáo bí truyền có phương thức truyền thừa, linh đồng chuyển thế, nghe nói rất nhiều cao tăng Phật giáo sau khi viên tịch có thể thông qua phương thức kỳ lạ biết được chình mình sẽ chuyển thế tại nơi nào, hơn nữa linh đồng chuyển thế khi mới sinh hoặc mười tuổi có thể nhớ ra ký ức kiếp trước, bọn họ có lẽ có biện pháp đặc thù bảo trì linh hồn chính mình khi trọng sinh, sinh trưởng không bị suy yếu, phương pháp kia nhất định cùng Phật giáo có quan hệ, hoặc là có một loại phương pháp tu hành đặc thù bảo trì được linh hồn không tịch diệt, mà ta hiện tại rất muốn biết được cái phương pháp kia là gì.

Phật giáo, bí truyền Phật giáo có phương pháp tu hành kì lạ gì? Chu Ôn Ôn ngươi phải nghĩ ra, nhất định có thể nghĩ ra. Cao tăng Phật giáo bình thường đều là tu hành khổ hạnh, có điều nhiều người cũng tu hành khổ hạnh, cũng có thể nói khổ tu có thể tăng cường linh hồn lực lượng, tăng cường tinh thần lực.

Đúng rồi, tăng cường tinh thần lực, rất nhiều tiểu thuyết xuyên qua dị giới đều có nói qua, tăng cường tinh thần lực đều là chính mình phải nghĩ muốn, bản thân mình mong muốn là một hình thức thay đổi ý thức, thông qua trạng thái yên lặng sâu mà tăng cường đạo hạnh. Vậy đơn giản hơn, biện pháp khi xem tiểu thuyết ta đều nhớ rất rõ, nghĩ lại chính là ngồi khoanh chân, năm ngón tay hướng lên trời, hiện tại không có tay cũng không có chân, động tác này liền miễn đi.

Chủ yếu là ý niệm vận động như thế nào? Điều khiển ý thức yên lại, trầm xuống, cái gì cũng không nghĩ, điều gì cũng không cầu, cố gắng cảm giác xung quanh, khiến ý thức lấy tĩnh cảm thụ động, lấy cái động ngoài bản thể khiến ý thức càng thêm tĩnh.

Ta có thể cảm giác huyết mạch chính mình thong thả đập, xuyên thấu qua thân thể có thể cảm giác vùng nước bao bọc cơ thể vừa ấm áp, vừa tĩnh lặng, giống như một đầm nước không chút dao động nhưng lại mang đến sinh cơ cho vạn vật. Ta dần dần đắm mình, tất cả ý thức tạm thời lắng xuống.

Vô lo vô nghĩ vô yêu vô hận vô tham vô sân vô si....... Chỉ có tĩnh, tựa như giấc mộng, không có tiềm thức dao động, tỉnh mà không tỉnh, ngủ mà không ngủ, không cảm thấy thời gian trôi qua, không cảm thấy cơ thể lớn lên, chỉ có từng lớp từng lớp ý thức tinh thần lặng lẽ khôi phục, chẳng những không hao tổn mà ngược lại chậm rãi càng lúc càng đầy thêm.

Mục lục
      Chương sau
Ngày đăng: 21/03/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Có thể bạn thích

Mục lục