Gửi bài:

Chương 17.2

Sophie nhìn chàng với cái miệng há hốc khi chàng ném đôi tất của nàng qua đầu chàng. Đôi tất chân của nàng không phải loại có chất lượng tốt nhất, nhưng chúng vẫn rất nhẹ, và chúng trôi nổi trong không khí như những cánh hoa bồ công anh cho đến khi chúng hạ cánh, một trên một cái đèn và một trên mặt sàn.

Và rồi, khi nàng vẫn đang cười khúc khích và ngó chiếc tất, tung bay phấp phới trên cái chao đèn, chàng lén lút trượt đôi bàn tay lên trên chân nàng cho đến khi bàn tay ấy chạm đến hết bắp đùi của nàng.

"Ta dám nói chưa ai từng chạm vào nàng ở đây," chàng xấu xa nói.

Sophie lắc đầu.

"Và ta dám nói nàng chưa bao giờ tưởng tượng ra điều này."

Nàng lắc đầu lần nữa.

"Nếu nàng không tưởng tượng ra điều này ..." Chàng nhẹ siết lấy đùi nàng, khiến cho nàng kêu thét lên và quằn cong người trên chiếc ghế sô pha. "... vậy ta chắc chắn rằng nàng sẽ không tưởng tượng ra điều này" Chàng lướt những ngón tay lên trên khi chàng nói, những đường con của móng tay chàng nhẹ sượt trên da nàng cho đến khi chàng chạm đến phần lông mềm mại trên vùng nữ tính của nàng.

"Ôi, không," nàng thảng thốt, hoảng loạn. "Chàng không thể - "

"Ô, nhưng ta có thể. Ta bảo đảm với nàng đấy."

"Nhưng – Ooooooh." Đột nhiên như thể não nàng đã bay thẳng ra ngoài cửa sổ rồi, bởi gần như là không thể nào suy nghĩ được bất kỳ điều gì khác trong khi nhưng ngón tay chàng mơn trớn nàng. Ừ thì, gần như bất kỳ điều gì khác. Nàng dường như có khả năng để nghĩ được rằng điều này thật cùng cực hư hỏng đến thế nào và nàng lại chẳng muốn chàng ngừng lại đến bao nhiêu.

"Chàng đang làm gì với em thế này ?" nàng hổn hển, mọi bắp thịt trong nàng thắt lại khi chàng di chuyển những ngón tay chàng một cách xấu xa.

"Mọi thứ," chàng đáp, bắt lấy môi nàng. "Bất kỳ điều gì nàng muốn."

"Em muốn – Ôi !"

"Thích thế không ?" Những từ ngữ của chàng lầm bầm phát ra trên má nàng.

"Em chẳng biết em muốn gì," nàng gấp gáp thở.

"Ta biết." Chàng chuyển đến tai nàng, nhẹ nhàng cắn vào thùy tai nàng. "Ta biết chính xác điều nàng muốn. Tin ta."

Và dễ dàng như thế. Nàng trao chọn bản thân cho chàng – không phải là nàng chưa gần kề đến điểm đó. Nhưng khi chàng nói, "Tin ta," và nàng nhận ra nàng đã là như thế, có gì đó nhẹ nhàng đổi thay bên trong nàng. Nàng sẵn sàng cho nó. Nó vẫn thật sai, nhưng nàng đã sẵn sàng, và nàng muốn nó, và rút cuộc, một lần trong đời, nàng sẽ làm một điều gì đó hoang dại, điên rồ, và hoàn toàn không phải tính cách nàng.

Chỉ bởi vì nàng muốn thế.

Như thể chàng đọc được ý nghĩ của nàng, chàng đẩy bản thân tách rời khỏi nàng vài inch và khum một bên má nàng với bàn tay to rộng của chàng. "Nếu nàng muốn ta ngừng lại," chàng nói, giọng chàng khản đặc nhức nhối, "nàng cần phải nói với ta ngay bây giờ. Không phải trong mười phút nữa, thậm chí một phút cũng không. Phải là ngay bây giờ."

Cảm động vì chàng thậm chí còn chấp nhận hỏi, nàng vươn người và khum lấy má chàng như cách chàng giữ nàng. Nhưng khi nàng mở miệng ra để nói, từ ngữ duy nhất nàng có thể thốt ra là, "Làm ơn."

Mắt chàng bừng sáng với khao khát, và rồi, nhưng thể có gì đó gãy ra trong chàng, chàng đổi thay chỉ trong tức khắc. Người tình dịu dàng, chậm rãi biến mất. Thế vào chỗ chàng là một người đàn ông bị kìm kẹp bởi ham muốn. Hai bàn tay chàng ở mọi nơi, trên chân nàng, quanh eo nàng, chạm trên mặt nàng. Và trước khi Sophie kịp biết, váy nàng đã bay mất, trên sàn cạnh ngay cạnh chiếc tất của nàng. Nàng hoàn toàn trần trụi, điều đó thật kỳ lạ nhưng không hiểu sao cũng thật đúng chỉ cần chàng vẫn còn chạm vào nàng.

Chiếc ghế sô pha khá hẹp, nhưng điều đó hình như cũng chẳng là gì khi Benedict giật mạnh ủng và quần của chàng ra. Chàng nằm trên một bên người nàng khi đôi ủng của chàng bay trong không trung, không thể ngưng chạm vào nàng, thậm chí cả khi chàng lột bỏ quần áo của mình. Mất hơi lâu để cởi hết mọi thứ, nhưng mặt khác, chàng có một ý niệm kỳ quặc nhất rằng chàng có thể sẽ chết ngay ở chỗ này nếu chàng dịch chuyển khỏi nàng.

Chàng đã nghĩ mình đã từng ham muốn phụ nữ trước đây. Chàng đã nghĩ mình đã từng khao khát. Nhưng điều này - điều này vượt qua cả hai. Điều này thuộc về tâm khảm chàng. Điều này ở trong linh hồn chàng.

Quần áo của chàng cuối cùng cũng đi, chàng lại nằm trên người nàng, chỉ dừng lại trong một giây phút run rẩy để nuốt trọn cảm giác có nàng bên dưới chàng, da chạm da, từ đầu đến chân. Chàng đang cứng như đá vậy, cứng hơn bất kỳ khi nào chàng có thể nhớ, nhưng chàng chiến đấu lại sự hối thúc ấy, và cố gắng tiến tới một cách từ tốn hơn.

Đây là lần đầu tiên của nàng. Nó phải thật hoàn hảo.

Nếu nó không hoàn hảo, thì ít nhất cũng phải thật tốt. Chàng luồn một bài tay vào giữa họ và chạm vào nàng. Nàng đã sẵn sàng – hơn cả sẵn sàng cho chàng. Chàng đưa một ngón tay vào trong nàng, cười thỏa mãn khi cả cơ thể nàng giật mạnh và siết lại quanh chàng.

"Nó rất – " Giọng nàng nghèn nghẹt, hơi thở nàng ngắt quãng. "Rất – "

"Lạ ?" chàng kết câu cho nàng.

Nàng gật.

Chàng cười. Chậm rãi, gầm gừ như một con mèo. "Nàng sẽ quen với nó thôi," chàng hứa. "Ta đang lên kế hoạch để nàng rất quen với nó."

Đầu Sophie ngửa ra sau. Điều này là điên rồ. Làm con người ta phát sốt. Có gì đó nhộn nhạo trong nàng, cuộn xoắn, rộn ràng, khiến nàng đảo điên. Nó là một thứ gì đó cần được thả ra, một thứ gì đó đang vồ lấy nàng, và dẫu vậy kể cái với tất cả những sức ép ấy, điều này vẫn thật quá đỗi tuyệt vời, như thể nàng đã được sinh ra chỉ để cho khoảnh khắc này.

"Ôi, Benedict," cô thở dài. "Ôi, tình yêu của em."

Chàng đông cừng - chỉ trong một phần mười của giây thôi, nhưng nó đủ dài để nàng biết rằng chàng đã nghe thấy nàng. Nhưng chàng không hề nói một từ nào, chỉ hôn lên cổ nàng và bóp lấy chân nàng khi chàng đặt mình vào giữa hai bắp đùi nàng và thúc vào cổng vào của nàng.

Môi nàng mở ra kinh hoàng.

"Đừng lo lắng," chàng nói trong một chất giọng vui cười, đọc trọn tâm trí nàng như mọi khi. "Nó sẽ được mà."

"Nhưng –"

"Tin ta đi," chàng nói, từ ngữ rì rầm trên môi nàng.

Từ từ, nàng cảm thấy chàng đi vào trong nàng. Nàng đang bị căng ra, bị xâm nhập, vậy mà nàng không thể nói điều đó là tồi tệ. Nó ... nó ...

Chàng chạm vào má nàng. "Em trông nghiêm trọng quá."

"Em đang thử quyết định xem điều này cảm thấy thế nào," nàng thú nhận.

"Nếu nàng có chỗ trống trong đầu để làm thế, vậy ta chắc chắn là đang làm không đủ tốt rồi."

Giật mình, nàng nhìn lên. Chàng đang cười với nàng, cái nụ cười tủm tỉm chưa bao giờ từng thất bại trong việc khiến nàng tan chảy.

"Đừng nghĩ quá nhiều nữa," chàng thầm thì.

"Nhưng nó quá khó để không – Ôi !" Và rồi mắt nàng đảo tròn lại khi nàng quằn quại bên dưới chàng.

Benedict vùi đầu mình vào cổ nàng để nàng không thể nhìn thấy biểu lộ vui thích của chàng. Dường như cách tốt nhất để chàng giữ nàng không phân tích khoảnh khắc đáng ra nên chỉ thuần cảm giác và xúc cảm là cứ tiếp tục chuyển động.

Và chàng làm thế. Tiếp tục tiến tới, trượt vào và trượt ra cho đến khi chàng chạm tới nàng màng chắn mỏng manh của nàng.

Chàng nhăn mặt. Chàng chưa bao giờ từng cùng với một trinh nữ trước đây. Chàng nghe nói là nó sẽ đau, nhưng chẳng có bất kỳ điều gì mà một người đàn ông có thể làm để xóa bỏ cơn đau cho người đàn bà, nhưng chắc chắn rằng nếu chàng dịu dàng, điều này sẽ dễ dàng cho nàng hơn.

Chàng nhìn xuống. Mặt nàng đỏ bừng, và hơi thở nàng gấp gáp. Mắt nàng đờ đẫn, mụ mị, đầy đam mê.

Nó bùng cháy lên ngọn lửa chính chàng. Chúa ơi, chàng quá muốn nàng đến nỗi mọi đốt xương trong chàng nhức nhối.

"Chuyện này có thể sẽ làm nàng đau," chàng dối. Nó sẽ đau. Nhưng chàng đang bị mắc kẹt giữa việc muốn cho nàng sự thật để nàng có thể chuẩn bị trước và việc cho nàng viễn cảnh dịu nhẹ hơn để nàng không quá căng thẳng.

"Em không quan tâm," nàng hổn hển. "Làm ơn, em cần chàng."

Benedict cúi người xuống cho một nụ hôn cuối cùng nung nấu đồng thời hông chàng đẩy xuống. Chàng thấy nàng hơi cứng lại quanh chàng khi chàng đâm qua màng trinh của nàng, vả chàng cắn – chàng thực sự cắn tay chàng để giữ bản thân không bùng nổ ngay giây phút này.

Nó như thể chàng là một gã choai choai tuổi mười sáu, chứ không phải một gã đàn ông kinh nghiệm đầy mình tuổi ba mươi.

Nàng khiến chàng trở nên thế này. Chỉ mình nàng.

Nghiến chặt răng trước thôi thúc nguyên thủy của mình, Benedict bắt đầu di chuyển bên trong nàng, ve vuốt chậm rãi trong khi điều chàng thực sự muốn làm là thả ra hoàn toàn.

"Sophie, Sophie," chàng lẩm bẩm, lặp đi lặp lại tên nàng, cố gắng nhắc nhở bản thân rằng lần này là cho nàng. Chàng ở đây là để thỏa mãn ham muốn của nàng, không phải của bản thân chàng.

Nó sẽ thật hoàn hảo. Nó phải thật hoàn hảo. Chàng cần nàng yêu điều này. Chàng cần nàng yêu chàng.

Nàng trào dâng bên dưới chàng, và từng cử động, từng sự quằn quại nàng tạo ra đều quất thẳng vào đam mê điên cuồng trong chàng. Chàng đang cố dịu dàng với nàng, nhưng nàng đang làm điều đó quá quắt khó để mà kìm nén. Đôi bàn tay nàng ở mọi nơi, trên hông chàng, trên lưng chàng, siết lấy bờ vai chàng.

"Sophie," chàng rên lên lần nữa. Chàng không kiềm lại được lâu hơn nữa. Chàng không đủ mạnh mẽ. Chàng không đủ cao thượng. Chàng không –

"Ohhhhhhhhhh !"

Nàng co giật chấn động bên dưới chàng, cơ thể nàng bật cong khỏi chiếc ghế khi nàng gào thét. Những ngón tay nàng bấu chặt vào lưng chàng, những móng tay cào cấu trên da chàng, nhưng không quan tâm. Tất cả những gì chàng biết là nàng đã tìm thấy sự giải thoát của mình, và điều đó tốt, và cuối cùng, chàng cũng có thể -

Nổ tung. Đơn giản là chẳng có bất kỳ lời nào có thể diễn ta điều này.

Chàng không thể ngừng cử động, không thể ngừng run rẩy, và rồi, sau một vài tích tắc, chàng ngã xuống, lờ mờ nhận ra rằng chàng có lẽ đang đè bẹp nàng, nhưng lại chẳng thể nào xê dịch được một cơ bắp nào.

Chàng nên nói gì đó, nói với nàng cái gì đó về việc chuyện này đã thật tuyệt vời đến thế nào. Nhưng lưỡi chàng thấy thật dày và môi chàng thật nặng nề, và trên tất cả, chàng chẳng thể nào mở mắt được. Những từ ngữ xinh đẹp sẽ phải đợi thôi. Chàng chỉ là một thằng đàn ông, và chàng phải lấy lại được nhịp thở đã.

"Benedict ?" Nàng thì thầm.

Chàng yếu ớt thả phịch bàn tay xuống người nàng. Đó là cử động duy nhất chàng có thể xoay sở để ra dấu rằng chàng có nghe thấy.

"Nó luôn như vậy sao ?"

Chàng lắc đầu, hy vọng rằng nàng có cảm nhận được chuyển động đó và hiểu ý chàng.

Nàng thở dài và dường như lún xuống lớp đệm sâu hơn nữa. "Em cũng nghĩ thế."

Benedict hôn lên má nàng, nơi duy nhất chàng có thể có sức với. Không, nó không luôn như thế này. Chàng đã từng mơ về nàng biết bao lần, nhưng điều này... Điều này...

Điều này còn hơn cả những giấc mơ.

Ngày đăng: 02/04/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?