Gửi bài:

Chương 17.3

Sophie không nghĩ điều này là có thể, nhưng nàng chắc vừa mới lơ mơ ngủ, ngay cả với sức nặng đến rùng mình của Benedict đang ép nàng xuống chiếc ghế, khiến nàng hơi khó để thở. Chàng dường như đã chìm vào giấc ngủ, và nàng thức khi chàng thức, bị đánh thức bởi luồng không khí lạnh đột ngột khi chàng nhấc mình ra khỏi cơ thể nàng.

Chàng đắp một cái chăn lên trên người nàng trước khi nàng có cơ hội để ngượng ngùng bởi sự lõa lồ của nàng. Nàng mỉm cười ngay cả khi nàng đỏ mặt, bởi chẳng có gì nhiều có thể xóa đi sự ngượng ngùng của nàng được. Tất nhiên không phải nàng hối tiếc chuyện vừa rồi. Nhưng một người đàn bà chẳng thể mất đi trinh tiết của mình trên một cái ghế sô pha mà lại chẳng cảm thấy một chút xấu hổ nào. Điều đó đơn giản là không thể nào.

Dù vậy, cái chăn là một hành động thật chu đáo. Không phải là một hành động gây ngạc nhiên, dù thế. Benedict là một người đàn ông chu đáo.

Chàng rõ ràng là chẳng hề chia sẻ tính nhũn nhặn của nàng, bởi chàng chẳng hề cố gắng che đi bản thân khi chàng bước qua phòng và nhặt lên những thứ đồ mà chàng đã cẩu thả ném đi. Sophie nhìn chằm chằm chẳng xấu hổ gì khi chàng kéo cái quần ống túm của mình lên. Chàng đứng đó thẳng người và đầy kiêu hãnh, và nụ cười chàng dành cho nàng khi chàng bắt gặp nàng đang quan sát thật ấm áp và trực tiếp.

Chúa ơi, sao nàng yêu người đàn ông này đến thế.

"Nàng cảm thấy thế nào ?" chàng hỏi.

"Ổn," nàng trả lời. "Tốt." Nàng cười ngượng nghịu. "Tuyệt vời."

Chàng nhặt cái áo của chàng lên và đưa một tay vào trong nó. "Ta sẽ gửi một ai đó qua để lấy đồ đạc của nàng về."

Sophie chớp mắt. "Ý chàng là sao ?"

"Đừng lo lắng, ta sẽ đảm bảo chắc chắn rằng anh ta phải thật kín đáo. Ta biết rằng điều này sẽ làm nàng xấu hổ bởi nàng biết gia đình ta."

Sophie nắm chặt lấy cái chăn, ước rằng cái váy của nàng không quá xa khỏi tầm với đến thế. Bởi nàng đột nhiên cảm thấy hổ thẹn. Nàng đã làm một việc mà nàng vốn luôn thề rằng nàng sẽ không bao giờ làm, và bây giờ Benedict giả sử rằng nàng sẽ là tình nhận của chàng. Và tại sao chàng lại không nghĩ thế chứ ? Đó là một giả định tự nhiên mà.

"Xin đừng gửi ai qua cả," nàng nói, giọng nhỏ nghẹn ngào

Chàng liếc nhìn nàng ngạc nhiên. "Nàng muốn tự mình nàng đi ?"

"Em muốn đồ đạc của em ở nguyên chỗ chúng ở," nàng nói nhỏ. Nói thế này dễ dàng hơn rất nhiều việc phải nói thẳng với chàng rằng nàng sẽ không trở thành tình nhân của chàng.

Một lần, nàng có thể tha thứ. Một lần, nàng thậm chí có thể nâng niu nó. Nhưng cả cuộc đời với người đàn ông không phải là chồng nàng - điều đó nàng biết nàng không thể làm.

Sophie nhìn xuống bụng nàng, thầm cầu nguyện rằng sẽ chẳng có đứa bé nào được đưa tới thế giới này một cách không hợp pháp cả.

"Nàng đang muốn nói gì ?" chàng hỏi, mắt chàng tập trung vào mặt nàng.

Đáng ghét. Chàng sẽ không cho phép nàng tìm đường thoát dễ dàng sao ? "Em nói rằng," nàng nói, nuốt xuống cục nghẹn vừa mới đắng ngắt trong cổ, "rằng em không thể là tình nhân của chàng được."

"Vậy nàng gọi chuyện này là gì ?" chàng hỏi trong chất giọng siết chặt, vung cánh tay về phía nàng.

"Em gọi nó là một quyết định lầm lạc," nàng nói, không nhìn vào mắt chàng.

"Ồ, vậy ra ta là một sai lầm ?" chàng bật ra, giọng chàng ngọt ngào gượng ép. "Tốt làm sao. Ta nghĩ rằng mình chưa từng là sai lầm của ai đó trước đây."

"Chàng biết rằng ý em không phải vậy."

"Có đúng là ta biết không ?" chàng giật phắt một chiếc ủng rồi đặt nó trên một tay ghế để chàng có thể xỏ nó vào. "Thẳng thắn thì, em yêu ạ, ta chẳng biết ý nàng là gì cả."

"Đáng ra em không nên làm điều này – "

Chàng quay ngoắt đầu để đối diện với nàng, đôi mắt rực lửa của chàng đối nghịch với nụ cười dịu dàng. "Bây giờ thì ta lại là một điều không nên ? Tuyệt vời. Thậm chí còn tốt hơn cả một sai lầm. Không nên nghe có vẻ hư hỏng hơn nhiều, nàng không nghĩ vậy sao ? Một sai lầm chỉ đơn giản là một lỗi lầm mà thôi."

"Không cần thiết phải làm như chuyện này là một việc tệ hại xấu xí như vậy."

Chàng nghiêng đầu sang bên như thể chàng thực sự suy xét những từ ngữ của nàng. "Đó là điều ta đang làm ư ? Ta lại nghĩ ta đang hành động cực kỳ thân thiện, cực kỳ thấu đáo đấy chứ. Nhìn này, không hò hét, không gắt gỏng ..."

"Em thà rằng chàng hét và gắt gỏng."

Chàng nhặt váy nàng lên và ném nó vào nàng, không hề nhẹ nhàng. "Thì, chúng ta không phải lúc nào cũng lấy được thứ chúng ta muốn, không phải sao, Cô Beckett ? Kẻ hèn mọn này hoàn toàn nhận thức được điều đó."

Nàng ôm lấy cái váy của mình và kéo nó xuống dưới cái chăn với nàng, hy vọng sẽ tìm ra cách để mặc nó vào mà không phải bỏ cái chăn ra.

"Sẽ là một mánh khóe khéo tuyệt vời nếu nàng tìm ra cách để thực hiện nó," chàng nói, ném cho nàng một cái lườm hạ cố.

Nàng quắc mắt. "Em sẽ không đòi hỏi chàng phải xin lỗi."

"Chà, thật là nhẹ nhõm. Ta ngờ rằng mình có thể tìm ra từ để nói đấy."

"Xin chàng đừng mỉa mai đến vậy."

Nụ cười của chàng đầy nhạo báng. "Nàng khó mà trong vị trí để mà yêu cầu ta bất kỳ điều gì."

"Benedict...."

Chàng chồm qua người nàng, nhìn nàng thô bạo. "Ngoại trừ, tất nhiên, việc cùng vào với nàng, điều mà ta vui lòng thực hiện."

Nàng không nói một từ.

"Nàng có hiểu," chàng nói, mắt chàng dịu đi, "cảm giác bị đẩy đi là như thế nào không ? Nàng cho rằng mình có thể từ chối ta bao nhiêu lần nữa trước khi ta ngừng cố gắng đây ?"

"Đó không phải là điều em muốn – "

"Thôi đi, đừng dùng cái cớ cũ rích đó nữa. Nó đáng chán lắm rồi. Nếu nàng muốn ở với ta, nàng sẽ ở với ta. Khi nàng nói không, đó là do nàng muốn nói không."

"Chàng không hiểu," nàng nói thật khẽ khàng. "Chàng luôn có thể làm bất kỳ điều gì chàng muốn. Một vài người trong số chúng ta không có cái sự xa hoa ấy."

"Ta thật ngốc làm sao. Ta nghĩ ta đang đề nghị nàng cái sự xa hoa ấy đấy."

"Sự xa hoa làm tình nhân của chàng," nàng chua chát nói.

Chàng khoanh tay lại, môi chàng bậm lại khi chàng nói, "Nàng sẽ không phải làm bất kỳ điều gì nàng chưa làm."

"Em bị cuốn đi," Sophie thật từ tốn nói, cố lờ đi sự thóa mạ của chàng. Điều này là điều nàng đáng phải chịu. Nàng đã ngủ với chàng. Tại sao chàng lại không nên nghĩ nàng sẽ là tình nhân của chàng chứ ? "Em đã phạm phải một sai lầm," nàng nói tiếp. "Nhưng điều đó không có nghĩa là em nên tái phạm lần nữa."

"Ta có thể đem đến cho nàng một cuộc sống tốt hơn," chàng nói, giọng thật thấp.

Nàng lắc đầu. "Em sẽ không là tình nhân của chàng. Em sẽ không là tình nhân của bất kỳ ai cả."

Benedict há hốc vì sốc khi chàng tiêu hóa những từ ngữ của nàng. "Sophie," chàng hoài nghi nói, "nàng biết rằng ta không thể cưới nàng."

"Tất nhiên em biết điều đó," nàng quát. "Em là một người hầu, không phải một con ngốc."

Benedict cố thử trong một khoảnh khắc đặt mình vào vị thế của nàng. Chàng biết rằng nàng muốn sự tôn trọng, nhưng nàng phải biết rằng chàng không thể cho nàng điều đó. "Điều đó cũng sẽ khó khăn với nàng nữa," chàng nhẹ nói, "kể cả nếu ta có cưới nàng. Nàng cũng sẽ không được chấp nhận. Giới thượng lưu có thể rất tàn nhẫn."

Sophie bật ra một tràng cười to trống rỗng. "Em biết," nàng nói, nụ cười của nàng cực kỳ không có chút hài hước nào. "Tin em đi, em biết."

"Vậy tại sao –"

"Làm việc này cho em nhờ," nàng ngắt lời, quay mặt đi để nàng không phải nhìn chàng. "Tìm ai đó để cưới. Tìm ai đó có thể được chấp nhận, người sẽ làm chàng hạnh phúc. Rồi để em yên."

Từng từ của nàng đâm sâu trong chàng, và Benedict đột nhiên nhớ tới hình ảnh người con gái trong đêm hội hóa trang. Nàng ấy thuộc về thế giới của chàng, tầng lớp của chàng. Nàng ấy có thể được chấp nhận. Và chàng nhận ra, khi chàng đứng đây, nhìn xuống Sophie, người đang thu mình lại trên chiếc ghế sô pha, cố không nhìn thẳng vào chàng, rằng Sophie mới là người con gái chàng luôn hình dung trong tâm tưởng, mỗi khi chàng nghĩ về tương lai. Mỗi khi chàng hình dung ra bản thân cùng vợ và con cái.

Chàng đã dành hai năm qua với một con mắt dán vào tất cả các cánh cửa, luôn luôn chờ đợi người con gái trong bộ đồ bạc ấy bước vào căn phòng. Đôi khi chàng cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, thậm chí là ngu ngốc, nhưng chàng chưa bao giờ từng có thể xóa đi hình ảnh nàng ấy khỏi những nghĩ suy của chàng.

Một giấc mơ thuần khiết – trong giấc mơ ấy chàng cùng nàng ấy kết hôn, và họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.

Đó là một giấc mơ ngớ ngẩn cho một người đàn ông với danh tiếng như chàng, một giấc mơ ngọt ngào và ủy mị, nhưng chàng lại không thể ngăn mình mơ. Đó là thứ đến từ việc lớn lên trong một gia đình lớn và tràn đầy yêu thương - khiến con người ta cũng muốn một gia đình như vậy cho riêng mình.

Nhưng người con gái trong buổi vũ hội hôm nào đã trở nên một ảo vọng lập lờ. Quỷ quái, thậm chí chàng còn chẳng biết tên nàng ấy. Và Sophie thì ở đây.

Chàng không thể kết hôn cùng nàng, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thể ở bên cạnh nhau. Đó có thể là một thỏa hiệp gây tổn thương, và hầu hết gánh nặng ấy sẽ đè nặng lên vai nàng, chàng phải thừa nhận điều đó. Nhưng họ có thể làm được. Và họ chắc chắn là họ sẽ có được hạnh phúc nhiều hơn là phải chia tách.

"Sophie," chàng bắt đầu, "Ta biết tình thế này không phải là – "

"Đừng," nàng ngắt lời, giọng nàng khẽ, chỉ vừa đủ để nghe.

"Chỉ cần nàng chịu lắng nghe – "

"Làm ơn. Đừng."

"Nhưng nàng không – "

"Dừng đi !" nàng bật ra, giọng nàng vút cao.

Nàng đang siết lấy hai bờ vai mình chặt đến nỗi hai bờ vai ấy gần như là sát vào tai nàng, nhưng Benedict vẫn cố gắng. Chàng yêu nàng. Chàng cần nàng. Chàng cần phải cho nàng thấy chuyện giữa họ là có thể. "Sophie, ta biết nàng không đồng ý nếu – "

"Em sẽ không để con em sinh ra là con hoang !" nàng hét, nhúc nhích để giữ cái chắn quấn chặt quanh mình khi nàng đứng bật dậy. "Em sẽ không làm thế ! Em yêu chàng, nhưng không nhiều đến mức đó. Em không yêu bất kỳ ai nhiều đến mức đó."

Mắt chàng hướng xuống phần bụng của nàng. "Có lẽ là quá muộn để nói điều đó, Sophie."

"Em biết," nàng lặng lẽ nói, "và điều đó đang ăn mòn ruột gan em ngay lúc này."

"Nàng hối tiếc, ta biết."

Nàng nhìn đi. "Em không hối tiếc những gì chúng ta đã làm. Em ước em có thể. Em biết em nên. Nhưng em không thể."

Benedict chỉ có thể nhìn nàng chằm chằm. Chàng muốn hiểu được nàng, nhưng chàng chẳng thể nào hiểu thấu được làm thế nào nàng có thể sắt đá đến thế về việc không muốn làm tình nhân của chàng và có đứa con của chàng nhưng cùng lúc lại không hề hối tiếc việc làm tình của họ.

Làm sao nàng có thể nói nàng yêu chàng ? Lời nói ấy khiến nỗi đau trong tim chàng lại càng loét rộng hơn.

"Nếu chúng ta không có một đưa bé," nàng nói, trong im lặng, "vậy em sẽ cho rằng bản thân mình vô cùng may mắn. Và em sẽ không trêu đùa với định mệnh lần nữa."

"Không, nàng chỉ đơn thuần là trêu đùa với ta thôi," chàng nói, nghe thấy sự châm chọc ánh lên trong giọng chàng và ghét bỏ nó.

Nàng lờ chàng, cuộn cái chăn lại sát quanh mình hơn nữa khi nàng nhìn vô định vào một bức tranh trên tường. "Em sẽ có một ký ức mà em sẽ mãi nâng niu. Và điều đó, em cho rằng, là lý do tại sao không thể hối tiếc những gì chúng ta đã cùng chia sẻ."

"Nó sẽ không giữ nàng ấm áp trong đêm."

"Không," nàng buồn bã đồng ý, "nhưng nó sẽ giữ những giấc mơ của em được trọn vẹn."

"Nàng là một kẻ hèn nhát," chàng buộc tội. "Một kẻ hèn nhát vì đã không theo đuổi những ước mơ của mình."

Nàng quay người. "Không," nàng nói, giọng nàng rõ ràng rành mạch kể cả dưới sức ép nặng nề bởi cái cách chàng nhìn nàng. "Cái em chịu đó là em là một đứa con hoang. Và trước khi chàng nói chàng không quan tâm, để em bảo đảm với chàng rằng em là người quan tâm đến điều đó. Và tất cả những người khác nữa. Không một ngày nào trôi qua mà không nhớ về sự sinh ra đáng khinh rẻ của mình."

"Sophie ..."

"Nếu em có một đứa con," nàng nói, giọng nàng rạn nứt, "chàng có biết em sẽ yêu con đến bao nhiêu không ? Hơn cả cuộc sống, hơn cả hơi thở, hơn bất kỳ điều gì. Sao em có thể làm tổn thương đến đưa con của chính em theo cách em đã từng phải chịu ? Sao em có thể bắt con phải chịu nỗi đau ấy ?"

"Nàng sẽ chối bỏ đứa con của nàng sao ?"

"Tất nhiên không !"

"Vậy con sẽ không phải chịu cùng nỗi đau đó," Benedict nói với một cái nhún vai. "Bởi ta cũng sẽ không chối bỏ đứa bé."

"Chàng không hiểu," nàng nói, từng từ từng từ kết lại bởi nước mắt.

Chàng giả vờ mình chưa hề nghe thấy nàng nói. "Ta có đúng không khi giả sử rằng nàng bị chối bỏ bởi cha mẹ nàng ?"

Nụ cười của nàng thắt chặt và mai mỉa. "Không chính xác là như vậy. Lờ đi sẽ là một sự diễn tả rõ nét hơn."

"Sophie," chàng nói, bước về phía nàng và ôm nàng vào vòng tay chàng, "nàng không phải lập lại sai lầm của cha mẹ nàng."

"Em biết," nàng buồn bã nói, không hề vùng vẫy khỏi cái ôm của chàng, nhưng cũng chẳng hề đáp lại nó. "Và đó là lý do tại sao em không thể là tình nhân của chàng. Em sẽ không lặp lại cuộc sống của mẹ em."

"Nàng sẽ không – "

"Người ta nói một người khôn ngoan sẽ học được từ sai lầm của chính cô ta," nàng ngắt. "Nhưng một người thực sự khôn ngoan sẽ học được từ sai lầm của người khác." Nàng đẩy người ra, rồi quay lại đối mặt với chàng. "Em nghĩ mình là một người thực sự khôn ngoan. Làm ơn đừng lấy điều đó ra khỏi em."

Có một nỗi đau tuyệt vọng gần như là hữu hình nhuốm đẫm đôi mắt nàng. Nó khiến tim chàng vỡ vụn, và chàng lảo đảo lùi lại một bước.

"Em muốn được mặc lại đồ," nàng nói, quay đi. "Em nghĩ chàng nên đi đi."

Chàng nhìn tấm lưng nhỏ bé cô đơn của nàng trong vài giây trước khi cất lên thành lời, "Ta có thể khiến nàng thay đôi ý định. Ta có thể hôn nàng, và nàng sẽ... "

"Chàng sẽ không làm thế," nàng nói, không cử động đến một ngón tay. "Điều đó không phải là chàng."

"Không, nó có đấy."

"Chàng có thể hôn em, và rồi chàng sẽ ghét chính bản thân chàng. Và điều đó chỉ mất có một giây thôi."

Chàng rời đi không nói thêm một lời nào, tiếng cách của cánh cửa thay cho lời tạm biệt, đánh dấu sự rời đi của chàng.

Phía trong căn phòng, đôi bàn tay run rẩy của Sophie thả rơi chiếc chăn mỏng manh, và nàng gục xuống ghế, mãi mãi nhuộm màu lớp vải đệm ấy với nước mắt của nàng.

Ngày đăng: 02/04/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?