Gửi bài:

Chương 147 - Đánh vỡ

Cận Thiệu Khang bởi vì lo lắng cho mẫu thân, cũng bởi vì Tương Nhược Lan mà không rời đi. Hắn đứng ở ngoài cửa, gió lạnh từng trận thổi tới, hắn như là không có tri giác mà đứng yên bất động.

Trong phòng, hỏa lò càng đốt càng cháy, độ ấm càng lúc càng cao.

Tương Nhược Lan xoa bóp cho thái phu nhân nửa canh giờ, đến nỗi đầu đầy mồ hôi.

Thủ pháp của Tương Nhược Lan Liễu Nguyệt không thể so sánh được, thái phu nhân cảm giác thư thái không ít, nhưng mặc dù như thế, sự oán giận của bà với Tương Nhược Lan không bớt một phân.

Cận Yên Nhiên thấy sắc mặt mẫu thân khá lên một chút thì cũng ngừng khóc, đứng một bên lẳng lặng nhìn.

Xoa bóp xong, Tương Nhược Lan ngồi thẳng lên, chỉ cảm thấy eo và bả vai đều đau nhức không thôi, nàng thở dài một hơi. Liễu Nguyệt ở bên đưa một chiếc khăn tới:

- Phu nhân lau mồ hôi.

Tương Nhược Lan nhận lấy, lau mồ hôi trên trán. Bên cạnh, Cận Yên Nhiên thấy thế, tiến lên nhẹ giọng nói:

- Đại tẩu, vất vả cho ngươi rồi!

Thái phu nhân nghe được, hừ lạnh một tiếng quay đầu lại, vừa định châm chọc hai câu, nhưng lại thấy người Tương Nhược Lan đầy mô hôi, sắc mặt tái nhợt, há miệng mà thở, hiển nhiên khi nãy xoa bóp rất vất vả. Miệng bà giật giật nhưng cũng không nói gì, quay đầu lại.

Liễu Nguyệt hỏi:

- Phu nhân, bây giờ có phải có thể mặc quần áo cho thái phu nhân rồi?

Tương Nhược Lan lắc đầu nói:

- Chỉ xoa bóp không thì chỉ có thể tạm thời không đau nhưng đêm nay chỉ e không ngủ được

Cận Yên Nhiên tiếp lời nói:

- Vậy phải làm gì bây giờ? Cạo gió?

Trong mắt nàng, Tương Nhược Lan cạo gió là rất thần kỳ

Tương Nhược Lan không nhịn được cười cười nói:

- Với bệnh phong hàn, giác hơi sẽ có hiệu quả hơn cạo gió.

- Giác hơi?

Cận Yên Nhiên không rõ hỏi lại. Thái phu nhân cũng tò mò mà quay đầu lại

Tương Nhược Lan cười cười, cầm lấy cái thùng gỗ nhỏ một bên, lấy ra mấy ống giác bằng trúc lần trước nàng dặn Phương mụ mụ làm

Cận Yên Nhiên và thái phu nhân đều tò mò nhìn nàng.

Tương Nhược Lan để cho thái phu nhân xuống, một tay cầm ống giác tay cầm mồi lửa, đốt lửa vào ống, rồi nhanh chóng gắn vào lưng thái phu nhân, trên vai trên lưng liên tiếp gắn vào tám chiếc ống trúc

Trong ống giác lửa đã dập tắt, ống trúc gắt gao dính vào da thịt thái phu nhân khiến thái phu nhân cảm giác nóng. Thái phu nhân chưa bao giờ thấy qua việc giác hơi, trong lòng có chút hoảng, lập tức hô lên:

- Đau quá, Nhược Lan, ngươi cố ý làm thế, ngươi muốn hành hạ lão thái bà này?

Ngoài cửa, Cận Thiệu Khang nghe mẫu thân kêu lên vốn định vọt vào nhưng lại lập tức dừng bước. Bởi vì hắn biết Tương Nhược Lan tuyệt sẽ không là người như thế, mặc dù trước kia nàng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng bây giờ nàng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như thế.

Trong phòng, Cận Yên Nhiên thấy mẫu thân hô đau thì hơi hoảng, nàng sờ sờ vào ống trúc, nhưng cảm giác những ống trúc đó như là dính chặt vào người mẫu thân, cầm vào cũng không rơi xuống, không khỏi có chút hoảng sợ.

- Đại tẩu, ngươi đang làm cái gì vậy, đó rốt cuộc là cái gì, tại sao mẫu thân kêu đau!

Tương Nhược Lan nhìn hai mẹ con thái phu nhân đang hoảng, nhẹ nhàng nói:

- Mẫu thân, Yên Nhiên, ta biết thời gian này, trong lòng các ngươi rất chán ghét ta, nhưng các ngươi ngẫm lại xem. Ta vào Hầu phủ lâu như vậy đã từng chính thức thương tổn đến ai? Tương Nhược Lan ta dù điêu ngoa thế nào cũng quyết không làm chuyện bất hiếu hành hạ mẫu thân!

Nàng dừng lại rồi nói:

- Giác hơi này có thể hấp thụ hàn khí trong cơ thể ra, mẫu thân, tin ta lần này, đêm nay ngươi có thể thấy được hiệu quả.

Những lời này khiến Cận Yên Nhiên ngượng ngùng cúi đầu, nhưng một lát sau, nàng ngẩng đầu lên, nhìn Tương Nhược Lan nói:

- Đại tẩu, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy đã làm thương tổn ca ca ta?

Tương Nhược Lan không nói gì, trong mắt bọn họ đương nhiên là nàng sai. Lúc đầu nàng chọn con đường này, hậu quả đó nàng để đã dự liệu, cũng chẳng có gì oán hận. Nàng ngồi xuống bên giường, chăm chú nhìn lưng thái phu nhân.

Có lẽ là đau đớn trên người giảm bớt, có lẽ là vì những lời Tương Nhược Lan nói, tâm tình thái phu nhân cũng bình tĩnh xuống. Bà nằm trên giường, không quay đầu lại, nhẹ giọng hỏi:

- Nhược Lan, ngươi còn muốn tùy ý đến khi nào? Ta cũng là đàn bà, ta không phải không hiểu ý nghĩ của ngươi, nhưng chúng ta là đàn bà, là đàn bà phải chấp nhận số mệnh. Ta thấy, Hầu gia đã đặt ngươi ở trong lòng, làm đàn bà, còn có cái gì cầu mong hơn nữa? Ngươi nhìn Thiệu Đường xem... Quế Cầm (Vương thị) coi hắn thành bảo bối? Hầu gia còn tốt hơn Thiệu Đường nhiều. Ngươi thấy hắn có bao giờ mắt qua mày lại với nha hoàn trong phủ. Hoa Thanh và Nhược Lâm là năm đó ra đưa cho hắn. Nhược Lan, ngươi cứ thế này sẽ khiến Hầu gia lạnh lòng. Tính cách Hầu gia ta hiểu rõ, chỉ cần lòng hắn lạnh xuống, ngươi sẽ không thể làm ấm lên được nữa! Đến lúc đó, ngươi hối hận cũng đã muộn!

Tương Nhược Lan lẳng lặng nghe, nhưng không lên tiếng.

Cận Yên Nhiên cũng nói:

- Đại tẩu, lúc đầu nếu không phải ngươi cầu thánh chỉ, có lẽ lúc này ca ca ta cùng Thu Nguyệt tẩu tẩu sống rất vui vẻ (lại chém). Nhưng nếu ngươi cứng rắn muốn gả cho ca ca ta, bây giờ sao lại làm thành như thế. Độc sủng? Thân là đàn bà có ai không mong được độc sủng, nhưng ai cũng biết đó là hy vọng xa vời. Tựa như Trữ vương, bây giờ đã có ba trắc phi, bốn thị thiếp, ta nếu giống ngươi mà làm loạn như thế, chẳng phải là tự mình tìm chết!

Nói tới đây, Cận Yên Nhiên buồn bã cúi đầu:

- Nếu Trữ vương có thể đối tốt với ta bằng nửa phần ca ca ta đối với ngươi thì ta đã rất thỏa mãn rồi, sao còn để cho hắn thương tâm khổ sở. Đại tẩu ngươi còn như vậy, ta thật sẽ không tha thứ ngươi.

Sửa sang lại tất cả cho thái phu nhân, Tương Nhược Lan ra khỏi Tùng Hương viện, đi về phía Thu Đường viện.

Liên Kiều đi trước xách đèn lòng, chiếu sáng một chút đường phía trước, mông mông lung lung, như là chẳng biết đi tới phương nào.

Tương Nhược Lan cứ đi cứ đi, đột nhiên có cảm giác mê man. Con đường của mình sẽ đi tới đâu?

Nơi này là cổ đại, ý nghĩ của thái phu nhân và Cận Yên Nhiên mới là đúng, nghĩ như vậy mới có thể sinh tồn. Nhắc lại, mình cũng coi như là may mắn, gặp được Cận Thiệu Khang lại có Thái hậu chống lưng mới có thể kiên trì đến bây giờ. Nếu đụng tới người như Cận Thiệu Đường thì chắc chắn mình đã sứt đầu mẻ trán.

Nàng vẫn luôn muốn hòa ly nhưng chưa bao giờ nghĩ đến sau khi hòa ly thì sẽ thế nào. Đây là thế giới nam tôn nữ ty, nếu nàng không thể tin tưởng Cận Thiệu Khang thì còn ai đáng để nàng tin? Ai có thể làm phu quân của nàng, bây giờ nam tử đều cưới rất sớm, mình hòa ly rồi thì những nam tử tuổi thích hợp mấy ai không có thiếp thất thông phòng. Chẳng lẽ gả cho đứa trẻ 12, 13 tuổi?

Tương Nhược Lan nghĩ vậy, không khỏi rét lạnh người. Thái hậu quyết sẽ không để mình lấy kẻ tiện dân không lấy nổi vợ. Chẳng lẽ thật sự cuối cùng chỉ có thể chung thân không lấy chồng? Đã như vậy không bằng ở trong Hầu phủ làm quả phụ, ít nhất sẽ không phải chịu áp lực dư luận, ít nhất Cận Thiệu Khang sẽ không làm tổn thương nàng.

Vậy còn hòa ly cái gì!

Tương Nhược Lan phiền não lắc lắc đầu, tựa hồ nghĩ tới nghĩ lui cũng không thông.

- Nhược Lan!

Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc.

Tương Nhược Lan dừng bước, quay đầu lại đã thấy thân ảnh cao lớn của Cận Thiệu Khang đứng ở trong bóng đêm dày đặc kia.

- Hầu gia.

Nghe được giọng nói của Tương Nhược Lan, Cận Thiệu Khang chậm rãi đi về phía trước, mãi khi tới gần Tương Nhược Lan mới thấy rõ khuôn mặt hắn.

- Vừa rồi ta vào xem mẫu thân, bà đã ngủ rồi, hôm nay có thể ngủ ngon, thật vất vả cho nàng.

Cận Thiệu Khang nói, giọng nói nhàn nhạt không nghe ra bất cứ tâm tình gì.

Tương Nhược Lan cúi đầu:

- Hầu gia không cần khách khí, đây là việc Nhược Lan phải làm.

Hắn tới đây là để cảm ơn mình?

Hai người nhất thời không nói gì, đều không biết nên nói cái gì thì tốt.

Liên Kiều xách đèn lồng đứng ở xa xa chờ bọn họ.

Không khí một mảnh yên tĩnh, một khắc này dường như gió cũng ngừng thổi, yên tĩnh đến đáng sợ, yên tĩnh đến xấu hổ.

- Hầu gia, không có việc gì thì ta về trước.

Tương Nhược Lan xoay người. Không nhớ rõ đã đọc ở đâu, nhìn bóng lưng người không bằng để người nhìn bóng lưng mình. Ai quay lưng trước thì đó là người thắng.

Nhưng bây giờ nàng là người thắng, sao nàng không cảm thấy vui?

Lòng hắn đã nguội lạnh? Giống như thái phu nhân nói, hắn đã buông tay? Cho nên mới có thái độ bình tĩnh như thế mà nói chuyện với nàng.

Lòng Tương Nhược Lan đột nhiên có chút khó chịu.

Đột nhiên, phía sau, tiếng bước chân vang lên, một giây sau, hắn đã đi tới sau lưng nàng, gắt gao kéo lấy tay nàng như là dùng hết sức lực mà nắm giữ.

Nhưng nàng cũng không cảm thấy đau.

- Nhược Lan, nàng chán ghét ta như vậy, ngay cả nói thêm với ta một câu cũng không muốn?

Hắn nhỏ giọng nói. Lúc nói chuyện, cánh tay nắm tay nàng hơi run rẩy.

Cách đó không xa, Liên Kiều cầm đèn lồng không biết nên làm thế nào cho phải. Cận Thiệu Khang nhìn nàng quát:

- Ngươi đi trước đi!

Liên Kiều như được đại xá, nhanh chóng rời đi, cũng xách theo đèn lồng luôn.

Bốn phía dần dần tối sầm xuống, hai người đều chìm vào bóng đêm. Xung quanh bóng cây bao phủ, gió thổi lao xao.

Giọng hắn trầm thấp vang lên trong bóng đêm:

- Nàng thật sự chán ghét ta như vậy? Nàng chỉ cần nói một câu, sau này...

Hắn như hạ quyết tâm:

- Sau này ta sẽ không tới làm phiền nàng nữa!

- Không có, ta chưa từng chán ghét Hầu gia!

Tương Nhược Lan trong lòng quýnh lên vội nói.

Tay hắn căng thẳng, kéo nàng lại gần hơn một chút, giọng nói có chút vội vàng:

- Thật sao?

Như là có chút khó tin hỏi lại:

- Vậy gần đây nàng làm sao vậy?

Bóng đêm yên tĩnh như là bức tường bảo vệ tốt nhất, giờ khắc này, Tương Nhược Lan đột nhiên không hề do dự, quyết tâm nói hết tất cả.

- Hầu gia, bởi vì ta rất mâu thuẫn. Buổi tối hôm đó, những lời ngươi nói, thật ra ta đều nghe được...

- Tối hôm đó...

Cận Thiệu Khang suy nghĩ một chút, lập tức hiểu:

- Thì ra đêm đó nàng giả vờ ngủ, nhưng nàng mâu thuẫn cái gì?

- Hầu gia trước kia từng nói tim Nhược Lan là băng tuyết, có đôi khi ta nghĩ, nếu lòng của ta thật sự lạnh lùng như vậy thì thật tốt. Ta có thể nhìn tất cả những việc Hầu gia làm mà không để vào lòng, ta cũng không cần phiền lòng như bây giờ.

Cận Thiệu Khang chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập, toàn tâm toàn ý mong chờ, sự chờ mong này khiến tim hắn có chút đau đớn.

Giọng của hắn hơi run rẩy:

- Nhược Lan... nàng nói cái gì, ta không hiểu.

Mục lục
Ngày đăng: 02/10/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục