Gửi bài:

Chương 46 - Hắn muốn nói cái gì?

Tương Nhược Lan thấy Cận Thiệu Khang mặc triều phục thì biết hắn phải về phủ nha. Con đường này chẳng những đi qua Thu Đường viện mà cũng đi thông ra cửa lớn. Chỉ là hắn cứ đi phía sau khiến nàng không tự nhiên nên dứt khoát để hắn đi trước đi.

Cận Thiệu Khang chạy về phía trước, hắn không muốn để ý đến nàng nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà nhìn nàng.

Nàng hơi cúi đầu, tóc đen chải búi đơn giản lộ ra cái cổ cao thon, eo lưng thắt lại rất đẹp, đến mông hơi bó lại nhưng quần lại suông từ đó xuống chân khiến người ta có cảm giác quyến rũ mà không mất phần ưu nhã.

Lập tức, hắn có cảm giác chính mình rất quái lạ, hắn đang miên man nghĩ gì thế? Vì sao không tự chủ được mà lại chú ý đến nàng?

Bất tri bất giác đi đến bên cạnh nàng, mũi ngửi thấy mùi hoa lan thơm thoang thoảng, tự nhiên khiến tim hắn cũng đập nhanh hơn.

Tương Nhược Lan cúi đầu, mắt thấy đôi giày màu đen của hắn từ từ lướt qua, nhưng đột nhiên, hắn lại ngừng lại. Trang phục cao quý, kim tuyến bạc thêu hình mây dưới ánh mặt trời phát ra tia sáng, hoa mĩ vô cùng.

Bên tai lại vang đến giọng nói trầm thấp của hắn:

- Không nghĩ Tương Nhược Lan lại có tâm tư nhanh nhẹn như thế. Miệng nói đầy lí lẽ thật đúng là khiến người ta thấy bất ngờ.

Hắn có ý gì? Tương Nhược Lan ngẩng đầu nhìn hắn, thản nhiên nói:

- Hầu gia chưa bao giờ hiểu rõ Nhược Lan nên tự nhiên sẽ thấy bất ngờ.

Cận Thiệu Khang nhìn nàng. Khuôn mặt nàng dưới ánh mặt trời tỏa sáng, đôi mắt đen láy càng thêm trong suốt khiến nàng có một vẻ đẹp bất ngờ mà người ta bình thường không nhìn thấy.

Không biết thế nào, tâm tình Cận Thiệu Khang đột nhiên thả lỏng:

- Ý của ngươi là bổn hầu nên hiểu rõ ngươi?

Tương Nhược Lan bị tắc lời không biết nên nói ra sao?

Cận Thiệu Khang thấy nàng há mồm cứng lưỡi, thoáng tươi cười lên, nhưng chỉ trong nháy mắt lại biến mất. Hắn nói:

- Làm cho Liễu Nguyệt cũng phải đứng về ngươi, tăng độ tin cậy của lời nói, ngươi rất thông minh.

Tương Nhược Lan gắt gao nhìn hắn, trong lòng cảnh giác:

- Ta không hiểu ý Hầu gia, cái gì mà Liễu Nguyệt phải đứng về phía ta, ta không bức bà ấy.

Cận Thiệu Khang hơi chuyển mắt, đôi mắt nâu như lóe sáng, bức người:

- Ngươi hỏi bà như thế, bà là đại nha hoàn bên người mẫu thân đương nhiên chỉ có thể trả lời như vậy. Bất kể đáp án này có phải là thật tình hay không! Tương Nhược Lan, xem ra ngươi đã coi chúng ta là kẻ ngu rồi.

Trong lòng Tương Nhược Lan rùng mình, nói như vậy, thái phu nhân cũng nhìn ra?

- Vậy sao khi ấy Hầu gia không nói?

Cận Thiệu Khang quay đầu đi nhìn hồ nước lấp lánh không xa:

- Nhưng nói đi nói lại, lời của ngươi cũng không phải không có đạo lí!

Hắn đi về phía trước, chậm rãi nói:

- Ngươi có thể trong thời gian ngắn học tốt quy củ, dạy dỗ hạ nhân bên người đương nhiên cũng không phải chuyện khó. Muốn làm Hầu phu nhân cũng không đơn giản như thế...

Hắn quay đầu nhìn nàng, mắt lóe sáng:

- Lúc ấy ngươi muốn Hoàng thượng tứ hôn có từng nghĩ đến?

Nói xong, hắn quay đầu đi về phía trước, càng bước càng xa.

Tương Nhược Lan nhìn bóng lưng hắn mà như lạc vào mây mù. Hắn rốt cuộc muốn nói cái gì?

Lập tức lại thoái mái nghĩ, quản hắn nói gì làm gì, hắn chẳng phải là người đáng để mình quan tâm.

***

Hồng Hạnh bị đánh xong được đưa về Thu Đường viện. Nhìn mông, đùi nàng ta máu me be bết, Phương mụ mụ không ngừng khóc.

Trong phòng Hồng Hạnh, Phương mụ mụ cẩn thận cởi quần áo nàng ra, rửa dáy, bôi thuốc cho nàng. Thỉnh thoảng, Hồng Hạnh khóc lớn, đau đến nước mắt ròng ròng.

Phương mụ mụ đau lòng nói:

- Hồng Hạnh. Con kiên nhẫn chút đi, bôi thuốc sẽ nhanh khỏi, thuốc này là tiểu thư ban cho, là thuốc tốt.

Nhắc tới Tương Nhược Lan, Hồng Hạnh khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng nói:

- Mẫu thân! Con thấy tiểu thư từ khi lập gia đình đã thay đổi.

Phương mụ mụ sửng sốt ngừng tay:

- Nói thế là thế nào?

Hồng Hạnh vừa khóc vừa nói:

- Con chính là vì tiểu thư mới đánh Ngọc Liên. Nếu là trước đây, tiểu thư sẽ không để con bị đánh. Nhưng lần này, bất luận con nhìn nàng như thế nào nàng cũng không nhìn con lấy một lần để mặc con bị những người đó tha đi. Con biết, nàng muốn khiến thái phu nhân và Hầu gia yêu thích, vui vẻ.

Phương mụ mụ vội bịt miệng nàng lại, đi tới cửa sổ nhìn quanh một chút, thấy không có ai mới dí trán nàng nói:

- Hạnh Nhi. Con không thể nói vô lương tâm thế được. Ta đã sớm dặn con không được hành động lỗ mãng. Nơi này không thể giống trước kia nhưng con vẫn không nghe lời ta. Lần này nếu không nhờ tiểu thư thì kết quả thế nào con cũng rõ. Từ trước đến nay tiểu thư vẫn hậu đãi hai mẹ con ta. Con dù cùng tiểu thư lớn lên nhưng đừng quên bổn phận của mình. Lần sau còn làm loạn thế này ta là người đầu tiên không tha cho con.

Nói xong cầm bình thuốc dí vào tay nàng, tức giận đi ra ngoài.

Hồng Hạnh nhìn bóng lưng Phương mụ mụ, bĩu môi lẩm bẩm:

- Chỉ biết là mẫu thân sẽ giúp nàng, còn không biết ai mới là con mẫu thân đây.

Nha hoàn, nha hoàn, đúng, cuối cùng cũng chỉ vì ta là nha hoàn mới có thể mặc người thao túng vận mệnh của mình. Nếu ta thành chủ tử, sinh con đẻ cái ai dám nói đánh là đánh nói bán là bán.

Nàng giật giật người, dưới thân lại truyền đến trận đau đớn. Nàng đau đến cả mặt vặn vẹo, tức giận vò đầu bứt tóc.

Xế chiều, thái phu nhân sai Đỗ Quyên đến hầu hạ nàng, thấy Tương Nhược Lan liền hành lễ. Tương Nhược Lan thấy nàng chừng 15, 16 tuổi, tính tình nhìn qua rất trầm tĩnh, lớn không bằng Hồng Hạnh, Ánh Tuyết nhưng đã rất trưởng thành, đoan trang.

Sau khi Đỗ Quyên đi ra, Tương Nhược Lan nói với Ánh Tuyết:

- Đỗ Quyên đã tới đây, sau này coi nàng như người bên mình, không cần gạt nàng chuyện gì cả.

Ánh Tuyết có chút do dự:

- Nhưng nàng là do thái phu nhân...

Tương Nhược Lan cười nói:

- Chúng ta có gì cần gạt thái phu nhân, cứ phóng khoáng miễn để người ta có lòng nghi ngờ.

Ánh Tuyết mỉm cười:

- Nô tỳ hiểu rồi.

Ngày thứ hai, theo lệ, Tương Nhược Lan đến thỉnh an thái phu nhân, đến nơi thì Triệu di thái thái, Vu Thu Nguyệt đã ở đó. Mọi người không nhắc gì đến chuyện hôm qua mà chỉ uống trà, nói chuyện phiếm.

Đang nói vui vẻ, thái phu nhân đột nhiên chuyển đề tài, nhìn Tương Nhược Lan cười nói:

- Nhược Lan, lần trước Lưu phu nhân đến phủ chúng ta bị phát bệnh, theo lí thì chúng ta cần đến hỏi thăm một chút. Phái hạ nhân đến không đủ biểu hiện thành ý của chúng ta, ta nghĩ đi nghĩ lại, ngươi đã từng cứu Lưu phu nhân nên ngươi đi là thích hợp nhất. Ta đã chuẩn bị lễ vật rồi, chút nữa ngươi đến Lưu phủ một chuyến!

Mục lục
Ngày đăng: 04/10/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục