Gửi bài:

Chương 39: Quân thần

Tả Thương Lang trở lại Ôn phủ, Ôn Hành Dã đang tưới hoa, thấy nàng trở về, nói: "Đạt Hề Cầm người này tài học như thế nào, ta cũng không rõ ràng lắm, nhưng vô luận như thế nào, hắn vẫn là Bắc Du hàng thần. Hiện thời bệ hạ dù chưa quở trách, nhưng rõ ràng cũng không có ý định sử dụng. Để Dĩ Hiên cùng Dĩ Nhung bái anh ta làm thầy, sẽ không chọc giận gì bệ hạ chứ?"

Tả Thương Lang nói: "Đạt Hề Cầm là ngươi đa mưu túc trí nhất Bắc Du, mặc dù Bắc Du diệt vong, nhưng không phải do sai lầm của hắn. Hiện thời hắn ở Đại Yến, đúng là lúc cần một chỗ dựa, hắn so với bất luận kẻ nào càng hy vọng Dĩ Hiên, Dĩ Nhung có công tích. Địa vị của hắn như thế không hề cao, bệ hạ sẽ không để ý, có thể yên tâm."

Ôn Hành Dã liền gật gật đầu: "Ngươi là mẫu thân bọn nhỏ, ngươi vì bọn nó an bài, ta vốn cũng không lo lắng."

Nói xong, ông tiếp tục tưới hắn hoa. Lồng chim treo dưới tàng cây, chim chóc líu ríu.

Ngày hôm sau chính là tiết thanh minh, hàng năm thanh minh trong cung đều có đại điển thờ cúng. Năm nay chính là năm đầu tiên sau khi Mộ Dung Viêm lên ngôi nhất định phải làm long trọng.

Nhưng mà Bái Ngọc Giáo chủ trì tế điển cũng không tới. Thánh nữ A Phi cùng hộ pháp Nhiếp Thiểm lấy lý do "Giáo chủ chưa định" nên chưa dám lĩnh ngự chỉ. Mộ Dung Viêm phái lễ quan chủ trì nghi thức tế lễ, còn thỉnh cao tăng tại Pháp Thường Tự đến niệm kinh cầu khẩn.

Chuyện này mơ hồ lộ ra chút manh mối khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi.

Cô Xạ Sơn, Dương Liên Đình cũng khó dấu nổi lo âu trong lòng: "A Phi, bây giờ không phải là lúc có thể tùy hứng. Liền tính bệ hạ có chỗ không phải, nhưng bây giờ Đại Yến dù sao cũng đã nằm trong tay y. Bái Ngọc Giáo nếu như lại tiếp tục có tâm tư khác, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm."

A Phi còn không mở miệng, Nhiếp Thiểm liền nói: "Dương đại phu trước không ở trong giáo, có một số việc ngươi không biết rõ. Giáo chủ lúc trước tại thế, cũng chưa bao giờ cùng Mộ Dung Viêm có quan hệ gì. Nhưng vì cái gì Mộ Dung Uyên lại tìm được thư từ Mộ Dung Viêm viết cho ngài ấy? Mộ Dung Viêm từ đầu đã muốn hại chết giáo chủ! Kẻ vô sỉ như vậy, sao có thể được Bái Ngọc Giáo chúng ta thuần phục?"

Dương Liên Đình nói: "Nhiếp hộ pháp, ta biết rõ đối với cái chết của giáo chủ ngươi luôn canh cánh trong lòng, nhưng mong ngươi suy nghĩ một chút, giáo chủ trước đây vạch trần thân phận của ta với Yến vương, mục đích cuối cùng là gì? Ông ta không phải là cũng chỉ vì muốn thuần phục Yến vương, bảo đảm an toàn cho mọi người!

Hiện tại giáo chủ đã không còn, nhưng mà mấy trăm giáo chúng Bái Ngọc Giáo vẫn còn ở đây, ngươi muốn dẫn bọn họ đi về phía tử lộ sao?"

Nhiếp Thiểm lập tức liền nổi giận, vỗ bàn: "Dương Liên Đình! Ngươi liên tục khuyên chúng ta thuần phục Mộ Dung Viêm, mục đích của ngươi là cái gì vậy? Lúc trước nếu như không phải là ngươi ở Cô Xạ Sơn dưỡng thương, Mộ Dung Uyên sao có thể lại hạ sát thủ độc ác với giáo chủ như vậy?! Mộ Dung Viêm lấy cớ khởi binh, cũng bởi vì án oan của Dương gia nhà các ngươi! Còn có, sau khi Mộ Dung Viêm lên ngôi, lập tức liền giải oan cho Dương gia. Theo ta thấy, ngươi chính là tay sai của Mộ Dung Viêm!!"

Dương Liên Đình nói: "Nhiếp hộ pháp, ta coi giáo chúng như huynh đệ tỷ muội, tuyệt không có ý gia hại!"

Nhiếp Thiểm quay đầu nhìn về phía A Phi, nói: "Thánh nữ, chẳng lẽ ngươi cũng muốn giáo chúng tiếp tục thuần phục Mộ Dung Viêm hay sao? Lúc giáo chủ chết, ta liền ở ngay bên cạnh, họ Mộ Dung căn bản cũng không có ai là người tốt!"

A Phi nói: "Theo hộ pháp nói, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"

Nhiếp Thiểm nói: "Mang theo tộc nhân, rời khỏi Cô Xạ Sơn."

Dương Liên Đình vô lực, nói: "Nhiếp hộ pháp, trong Bái Ngọc Giáo những người biết võ công tổng cộng có bao nhiêu? Một đám đại phu tay trói gà không chặt, còn có phụ nữ và trẻ em, ngươi làm sao có thể mang bọn họ rời khỏi Đại Yến?"

Nhiếp Thiểm nói: "Hắc cổ độc của chúng ta làm kẻ khác nghe thấy đã sợ mất mật, ta không tin Mộ Dung Viêm thật có thể cầm chân được chúng ta!"

Dương Liên Đình nói: "Hắc cổ độc mặc dù đáng sợ, nhưng cũng không phải là vô địch. Mộc giáo chủ chết trong tay người của Tàng Kiếm Sơn trang, nếu khi đó ngươi cũng có mặt, ngươi liền phải biết, nếu như hắc cổ độc của chúng ta muốn đối phó Tàng Thiên Tề của Tàng Kiếm Sơn trang, ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc sẽ khống chế được kẻ địch? Liền coi như ngươi có thể dùng cổ độc làm hắn bị thương, cũng có thể giữ được tính mạng của bản thân không?"

Nhiếp Thiểm nhớ tới Tàng Thiên Tề, trong mắt hận ý càng đậm: "Nhưng trong giang hồ dù sao không có mấy người giống như Tàng Thiên Tề! Coi như là có, tất cả chúng ta tụ lại cùng một chỗ, cũng chưa chắc không giết được hắn."

Dương Liên Đình thấy không thể nói lý được với hắn, lại quay đầu nhìn về phía A Phi: "A Phi, ngươi ngàn vạn lần phải khuyên tộc nhân, không thể hành động theo cảm tính!"

A Phi trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết phải làm sao, Nhiếp Thiểm nói: "Đủ rồi, Dương Liên Đình, ngươi mọi cách khuyên can chúng ta, không phải là vì muốn giành lấy chức giáo chủ Bái Ngọc Giáo hay sao? Sau khi chúng ta mang tộc nhân rời đi, những gian tế triều đình phái tới kia với ngươi cùng nhau ở lại Cô Xạ Sơn. Đến lúc đó không phải vừa khéo đúng với tâm nguyện của ngươi sao?"

Dương Liên Đình nổi giận, nhưng biết rõ chuyện này không thể hành động theo cảm tính, đành nhịn xuống nói: "Nhiếp Thiểm, ta không thể trơ mắt nhìn ngươi đưa tộc nhân đi đến bước đường cùng."

Nhiếp Thiểm: "Tộc nhân? Ngươi là người Yến, Bái Ngọc Giáo chúng ta chưa từng là tộc nhân với ngươi bao giờ!"

A Phi cuối cùng cũng nói: "Thôi đi! Các ngươi đừng tranh cãi nữa!" Nàng quay đầu nhìn về phía Nhiếp Thiểm, nói: "Nhiếp hộ pháp, mặc dù ngươi là hộ pháp, nhưng ta luôn coi ngươi như là huynh trưởng. Liên Đình mặc dù phản đối đề nghị của ngươi, nhưng những gì chàng nói cũng không phải không có đạo lý. Với tình hình Đại Yến hiện thời, chúng ta có nhiều người như thế sao có thể chạy thoát được? Không bằng trước mang một ít người dời đi trước, cũng sẽ không khiến triều đình chú ý, ý của ngươi như thế nào?"

Nhiếp Thiểm suy nghĩ một chút, nói: "Được! Ta mang một số người rời Đại Yến trước, chờ dàn xếp ổn thỏa xong, sẽ quay lại đón các ngươi."

A Phi gật đầu, Dương Liên Đình muốn nói gì đó, cuối cùng cũng không mở miệng.

Đến đêm, Nhiếp Thiểm liên lạc với một thương đội chuẩn bị xuất quan buôn bán, ba bốn mươi giáo chúng cải trang, trộn lẫn vào trong thương đội, dự định đi theo hướng đông đi qua Ngọc Hầu Quan. Dương Liên Đình do dự thật lâu, con người Nhiếp Thiểm kỳ thật cũng không xấu. Hắn đối với Mộc Thanh Tà vô cùng trung thành là không thể nghi ngờ.

Nếu như lúc này hắn dẫn theo tộc nhân Bái Ngọc Giáo rời khỏi Đại Yến, Mộ Dung Viêm nhất định sẽ rất tức giận. Sau đó sẽ nhận định mình không hề kiểm soát được Bái Ngọc Giáo. Đến lúc đó, y sẽ làm thế nào?

Hắn nghĩ thật lâu, rốt cục vẫn phải truyền tin tới cho Mộ Dung Viêm. Mộ Dung Viêm nhận được thư, chỉ nhìn một cái, lập tức liền giao cho Lãnh Phi Nhan một mệnh lệnh.

Lãnh Phi Nhan đầu tiên phái vài người theo dõi chặt chẽ thương đội kia, nàng có tính nhẫn nại đến mức đáng sợ, ước chừng đi cùng thương đội tròn một tháng, cho đến tận khi đoàn người đó sắp sửa qua khỏi Ngọc Hầu Quan liền bố trí mai phục, gần một trăm người đồng loạt bắn tên, đem toàn bộ thương đội bắn chết hết. Sau đó đổ dầu hỏa lên, thiêu sạch toàn bộ hiện trường.

Hắc cổ độc mặc dù đáng sợ, nhưng đứng trước mặt cao thủ tuyệt đỉnh cùng âm mưu phục kích kỹ lưỡng, cổ độc sư dù sao cũng vẫn quá yếu ớt.

Đoàn người Nhiếp Thiểm cứ như vậy mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Dương Liên Đình dần dần không còn mơ thấy hắn nữa, chỉ khuyên bảo A Phi: "Nếu như Nhiếp hộ pháp đã đi tìm đường, ngươi không ngại thì tạm thời nên bày tỏ quy thuận với bệ hạ. Mặc kệ thật lòng hay giả vờ, tối thiểu cũng có thể bảo đảm an toàn cho mọi người trên Cô Xạ Sơn."

A Phi suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý. Không đến mấy ngày, Bái Ngọc Giáo bắt đầu công khai ủng hộ Mộ Dung Viêm. Không lâu sau, bởi vì Nhiếp Thiểm liên tục không có tin tức, Dương Liên Đình dưới sự ủng hộ của giáo chúng và A Phi được đảm nhiệm chức vụ giáo chủ Bái Ngọc Giáo.

Ngày hắn nhậm chức giáo chủ, Lãnh Phi Nhan cùng Tả Thương Lang đều không thể tới. Tả Thương Lang không đi là vì giáo chúng Bái Ngọc Giáo đối với triều đình kỳ thật vẫn có chút kiêng kị, nàng thân là Phiêu Kị Đại tướng quân, không cần thiết xuất hiện để làm mâu thuẫn thêm gay gắt. Lãnh Phi Nhan không đi, là vì nàng còn ở Ngọc Hầu Quan.

Ngọc Hầu Quan là Đông Hồ, đất ngọc. Nàng ở tại đây mua thật nhiều mỹ ngọc, nhưng mà vui đùa một chút liền mất hết hứng thú, toàn bộ ném cho Vu Cổ. Vu Cổ nhiều lần thúc giục nàng trở về Tấn Dương, Lãnh Phi Nhan không kiên nhẫn nổi, dứt khoát đuổi hắn trở về.

Vu Cổ đi rồi, nàng lại quen biết một tiểu ca làm nghề săn bắn. Chàng thợ săn vóc người khỏe mạnh, có thể bắt hổ đuổi gấu. Lãnh Phi Nhan đi cùng người đó chơi đùa vài ngày, lại cảm thấy không có ý nghĩa, ngay lúc tiểu ca đã chuẩn bị xong da hổ mật gấu chuẩn bị cưới nàng, nàng liền chuẩn bị rời khỏi Ngọc Hầu Quan .

Nhưng mà vừa mới nhập quan không lâu, đột nhiên sau lưng có người đuổi theo. Lãnh Phi Nhan xoay người, trông thấy một gương mặt quen thuộc đã lâu không gặp.

"Nhan Nghiên! Thật sự là nàng!" Người chạy đến lại là Tàng Ca! Hắn xoay người xuống ngựa, kéo Lãnh Phi Nhan lại: "Những ngày vừa rồi nàng đã đi đâu? Ta vẫn luôn tìm nàng!"

Lãnh Phi Nhan thở dài một hơi, lo lắng trong ánh mắt hắn không hề giả dối, những ngày này, có lẽ là thực sự lo lắng cho nàng. Nàng rút tay về, nói: "Chàng không phải là muốn cưới công chúa hay sao? Cứ yên ổn ở lại trong Tàng Kiếm Sơn trang, còn tìm ta làm cái gì?"

Tàng Ca vội la lên: "Ta chưa từng có ý muốn cưới công chúa nào cả, đó chẳng qua là phụ thân làm chủ. Ta đã thưa với cha cự tuyệt hôn sự này. Nàng theo ta trở về đi."

Lãnh Phi Nhan nói: "Chàng nói không cưới, thì cha chàng liền đồng ý cho chàng không cưới hay sao?"

Tàng Ca nói: "Cha có đồng ý hay không, ta cũng sẽ không thay đổi chủ ý. Nhan Nghiên, những lời ta từng nói với nàng, mỗi lời đều đảm bảo."

Khi đó vẻ mặt hắn nghiêm túc đến mức làm người ta sợ hãi, Lãnh Phi Nhan nói: "Tàng Ca..."

Tàng Ca ôm nàng vào lòng, nói: "Nàng hãy tin ta, ta sẽ là người đáng giá cho nàng cả đời dựa vào."

Lãnh Phi Nhan chậm rãi ôm lại hắn, rất lâu sau mới nói: "Ta chưa bao giờ hoài nghi chàng."

Tàng Ca hiện thời đã không thể lại tự do đi tới đi lui tại Tấn Dương Thành, Mộ Dung Uyên ở Phương Thành cách nơi này không đến năm mươi dặm. Tàng Thiên Tề cũng liên tục đi theo ông ta, nếu như không phải Tàng Tiêu mất mạng, ông cũng không nỡ đem chính con trai mình triệu tới đây.

Hắn nói: "Ta dẫn nàng đến gặp cha ta!"

Lãnh Phi Nhan nói: "Giờ khắc này, chỉ sợ Tàng trang chủ còn có nhiều bất tiện. Ta vẫn nên sống ở bên ngoài, chờ thế cục ổn định, lại đến gặp lão nhân gia cũng không muộn."

Tàng Ca suy nghĩ một chút, cũng lo lắng Tàng Thiên Tề lạnh nhạt với Lãnh Phi Nhan nên cuối cùng đồng ý. Lãnh Phi Nhan nói: "Ta nghe nói, binh mã của Mộ Dung Viêm đã sắp đánh tới Phương Thành rồi. Lúc này còn đi đến chỗ đó, không phải sẽ rất nguy hiểm sao?"

Tàng Ca dắt tay nàng, tưởng mất rồi lại có được nên hắn hết sức ôn nhu: "Ta sẽ lo cho nàng một nơi thật an toàn, nàng tạm thời không cần vào Phương Thành, cứ ngụ ở Ngọc Hầu Quan."

Lãnh Phi Nhan suy nghĩ một chút, nói: "Tàng Ca, chàng có từng nghĩ tới hay không, kỳ thật Tàng Kiếm Sơn trang bất quá cũng chỉ là một thế gia trong chốn võ lâm, vì cái gì lại phải tham gia vào chuyện nhà của đế vương đây?"

Tàng Ca vừa đi vừa nói: "Cha ta cùng vương hậu là biểu huynh muội, trước kia bệ hạ đối với Tàng Kiếm Sơn trang luôn luôn có rất nhiều chiếu cố. Hiện thời ông ta gặp khó khăn, Tàng Kiếm Sơn trang sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Chúng ta tuy là giang hồ lỗ mãng, nhưng mà chịu ân một giọt nước, liền trả một dòng sông. Từ xưa đến nay trung nghĩa, nào có từng phân biệt người giang hồ hay triều đình đâu?"

Lãnh Phi Nhan liền không nói thêm gì nữa, trên đời này có bao nhiêu con người, liền có bấy nhiêu cái lý do chấp nhất.

Lãnh Phi Nhan ở lại Ngọc Hầu Quan, báo tin về cho Mộ Dung Viêm, Mộ Dung Viêm nhận được thư, liền sai người truyền Tả Thương Lang vào cung.

Lúc Tả Thương Lang vào đến trong cung, sắc trời đã tối, ánh đèn cung đình rực rỡ lung linh thắp trên cao, nhưng ánh sáng lẻ tẻ lại làm cho bóng đêm càng thêm tĩnh mịch. Nàng đi lại giữa cung đình yên tĩnh, đột nhiên nhớ tới lễ thanh minh hai năm trước. Vương hậu cố ý gạt bỏ vị trí của Mộ Dung Viêm trong cung yến, y cùng với nàng cùng nhau rời đi qua Nùng Hoa Điện, Mộ Dung Viêm nói: "Ta vô số lần từ nơi này đi qua, nhưng một lần này, so với bất cứ lần nào trước đây đều tốt hơn. Một lần này, ít nhất còn có ngươi."

Nàng khẽ thất thần, tiểu hoàng môn đi phía sau lưng đã nhỏ giọng thúc giục: "Tướng quân, bệ hạ ở Ngưng Thúy viên đang đợi, chúng ta nên mau tới."

Tả Thương Lang ừ một tiếng, bước nhanh hơn.

Ngưng Thúy viên, Mộ Dung Viêm đang vùi đầu xem tấu chương, nghe thấy tiếng nàng đi vào, cũng chỉ vẫy vẫy tay ý bảo nàng lại đây, nói: "Mặc dù Ôn Hành Dã không muốn đi đến Phương Thành, nhưng chuyện Phương Thành cuối cùng cũng vẫn phải giải quyết."

Tả Thương Lang nói: "Hiện thời thế cục đã dần dần ổn định, Phương Thành kỳ thật đã nằm trong lòng bàn tay chủ thượng, chỉ là... Chỉ là trước mắt, Yến vương tựa hồ cũng không có ý định thỏa hiệp. Nếu như bệ hạ tới giao chiến, vô luận kết quả như thế nào, chỉ sợ cũng sẽ rơi vào kết cục mang danh bất trung bất hiếu."

Mộ Dung Viêm nói: "Cho nên, ta chẳng hề muốn động thủ với phụ vương." Tả Thương Lang ngẩn ra, Mộ Dung Viêm nói: "Ta chỉ muốn mang nàng trở về, A Tả, nàng rời khỏi ta quá lâu rồi."

Tả Thương Lang cúi đầu xuống, thật lâu mới nói: "Tình cảm của chủ thượng đối với Khương cô nương thắm thiết, người người trong thiên hạ đều biết. Chỉ có điều thuộc hạ cho rằng, cho dù giao chiến, Yến vương chỉ cần còn một hơi thở cuối cùng, sẽ tuyệt đối không bao giờ giao ra Khương cô nương."

Mộ Dung Viêm ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi nói: "Cho nên, ta muốn ngươi mang nàng trở về."

Tả Thương Lang sững sờ, Mộ Dung Viêm nói: "Ta sẽ đích thân đi gặp phụ vương, ông thấy ta tự mình đến, nhất định sẽ toàn lực phòng bị. Nhưng mà nếu ông ấy đem toàn bộ tinh lực nhắm vào ta, những nơi khác sẽ luôn có sơ hở. Phương Thành nhỏ hẹp, ngươi mang theo vài người bí mật lẻn vào, đưa nàng ra."

Tả Thương Lang nói: "Bí mật vào thành thì đơn giản, nhưng Khương cô nương dù sao cũng không biết võ công, sao bệ hạ không phái Phi Nhan đến trước? Nếu như nàng ra tay, chẳng phải là dễ dàng hơn sao?"

Mộ Dung Viêm nhìn chằm chằm vào mắt nàng, nhẹ nói: "Phi Nhan bây giờ đang ở Ngọc Hầu Quan, nhưng ngươi nhất định vẫn phải đi cứu. A Tả, nàng đối với ta rất quan trọng, ta chỉ có thể giao nàng cho người mà ta tín nhiệm nhất."

Tả Thương Lang mím môi, bái nói: "Thuộc hạ nhất định sẽ mang Khương cô nương lông tóc vô thương trở về."

Mộ Dung Viêm gật đầu, lại nói: "Cũng muộn rồi, ngươi ở lại Nam Thanh Cung mà nghỉ ngơi đi."

Tả Thương Lang có chút khó xử, nói: "Nhưng... Ôn Soái mới mất không lâu, vi thần còn đang đại tang, ở lại trong cung, chỉ sợ làm cho người ta bàn tán."

"Bàn tán?" Mộ Dung Viêm tiến sát mặt vào nhìn nàng, khoảng cách quá gần gũi, Tả Thương Lang có thể thấy rõ đường nét trong mắt y. Nàng có chút lúng túng, nghiêng người về phía sau né tránh: "Chủ thượng."

Mộ Dung Viêm cười: "Ngươi còn định thủ tiết vì Ôn Thế hay sao?"

Tả Thương Lang nhắm mắt: "Không, thuộc hạ chỉ là không muốn khó xử người đã khuất. Hơn nữa bệ hạ lật đổ phế thái tử, không phải cũng bởi vì thái tử cưỡng đoạt thần thê sao? Bệ hạ dựa vào chính nghĩa, phế thái tử thất đạo, bệ hạ không nên vào lúc đó..."

Nàng còn muốn nói tiếp, Mộ Dung Viêm đã không kiên nhẫn nổi nữa: "Được rồi, được rồi, chỉ có ngươi biết am hiểu một đống đạo lý. Nhưng mà A Tả, ngươi không phải là thê tử của Ôn Thế. Cái gọi là Ôn phu nhân, chẳng qua cũng chỉ là một cái hư danh mà thôi."

Tả Thương Lang cúi đầu: "Ta biết rõ."

Mộ Dung Viêm nói: "Vậy mà ngươi lại đang vì một cái hư danh kháng chỉ."

Tả Thương Lang quỳ xuống: "Thuộc hạ sai rồi."

Vương Doãn Chiêu chính mình đưa nàng đến Nam Thanh Cung, nói: "Không biết Tả tướng quân thích màn tơ màu gì, nô tài tự làm chủ tuyển chọn một chút. Tướng quân xem qua nếu như còn có chỗ nào không vừa ý, lão nô sẽ sai người bố trí lại."

Tả Thương Lang nói: "Vương tổng quản, trước kia trong phủ, chúng ta đều coi ông như trưởng giả. Hiện tại ông cứ luôn mồm xưng là lão nô, ta sẽ cho rằng ông muốn đuổi khách."

Vương Doãn Chiêu mỉm cười, lại đáp: "Tướng quân cũng nhắc tới chuyện lúc trước. Dù sao hiện đã không còn ở Tiềm dực quân phủ. Điện hạ đã thành bệ hạ, ngài cũng đã là tướng quân tay cầm trọng binh. Quân thần cùng chủ tớ, dù sao vẫn có khác biệt."

Ông đột nhiên nói như vậy, Tả Thương Lang hỏi: "Vương tổng quản, có phải là có lời muốn nói?"

Vương Doãn Chiêu xem xung quanh không có người, lúc này mới khẽ nói: "Tướng quân, từ xưa quân tâm khó dò, ngài thế nhưng vì thanh danh của Ôn gia, mà cự tuyệt ngự chỉ của bệ hạ để ngài ngủ lại trong cung. Tướng quân, ngài ấy bây giờ đã là Yến vương, quân vô hí ngôn!"

Tả Thương Lang giật mình, Vương Doãn Chiêu khom người vái chào nàng, xoay người rời khỏi Nam Thanh Cung.

Mục lục
Ngày đăng: 16/06/2018
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục